Mợ vui mừng vỗ vỗ tay cô: “Mợ ngay mà, Tĩnh An của chúng ở cũng sống hết.”
Kiều Tĩnh An khẽ mỉm , cảm giác nhớ mong quả thật là .
Kiều Tĩnh An và đứa thứ ba ở nhà hai ngày, ngày thứ ba mua vé xong liền trở về.
Mợ cố ý đưa cô lên xe, dặn dò cô, thời gian thì về thăm nhà nhiều một chút.
Xe lửa khởi động, bóng mợ ở sân ga càng ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ.
Ở quân khu bên , đứa lớn, đứa thứ hai theo Hạ Huân đến nhà ăn ăn cơm, Hạ Huân thấy hai em phân một hộp cơm ăn, hỏi: “Ăn đủ no ?”
Đứa thứ hai một cách khinh bỉ, còn cần hỏi nữa hả?
“Đương nhiên là ăn đủ no .”
Hạ Huân trừng nó một cái: “Ăn đủ no thì lập tức lấy cơm , lúc nào ông đây để các con đói bụng hả?”
Đứa lớn ăn sạch thức ăn, đậy hộp cơm , với cha: “Cha, buổi tối về, cha giữ bụng để tối ăn đồ ngon hả?”
Một sĩ quan ngang qua bên cạnh thấy , phì .
Hạ Huân để ý tới hai thằng nhóc thối : “Không ăn thì cút !”
Đứa lớn, đứa thứ hai lên, chạy biến như một làn khói.
Kiên trì kiên trì, nhanh về tới !
Hai đứa lớn buổi chiều học đều tập trung chút nào, trong lòng tụi nó cứ nôn nao, còn đến giờ tan học nữa.
Hạ Huân cũng vội vã tan làm, vừa đến giờ tan làm thì là người đầu tiên khỏi phòng làm việc chạy về nhà.
Hạ Huân về đến nhà, đứa thứ ba đang nghịch tuyết trong sân thấy thì gọi một tiếng rồi lại tiếp tục đắp người tuyết.
"Đừng chơi nữa, ngoài trời lạnh lắm, mẹ con ?"
"Mẹ ở trong phòng ạ."
Hạ Huân vào nhà chẳng thấy ai, cũng tiếng động gì trong nhà bếp cả, vào phòng phía đông thì thấy có người đang đắp chăn nằm giường.
Hạ Huân cười cười đến, ngồi bên mép giường nhìn gương mặt ửng hồng đang ngủ say sưa của cô.
Đưa tay sờ sờ mặt cô, sắc mặt lập tức đổi, cảm giác cô bị sốt nên nhanh chóng gọi cô dậy.
Kiều Tĩnh An mở mắt nhìn rồi nhắm mắt lại, bây giờ cô đang có cảm giác cả người mình vô cùng mệt mỏi.
"Em bị cảm à?"
Kiều Tĩnh An hừ một tiếng mang theo giọng mũi.
Hạ Huân sốt ruột ôm cô dậy, mặc đồ vào cho cô rồi đưa cô đến phòng khám khám bệnh.
Kiều Tĩnh An mệt mỏi giật giật cánh tay: "Đừng gấp, chắc là lúc về bị trúng gió thôi. Anh mở cái hộc bên phải , trong đó có thuốc cảm, lấy thêm cho em ly nước nữa tới đây."
Hạ Huân đặt cô xuống, đắp chăn cho cô kĩ càng rồi chạy đến nhà chính rót một ly nước, cầm thuốc đến.
Kiều Tĩnh An uống thuốc xong lại nằm xuống ngủ tiếp.
Sau khi tan học, hai đứa lớn lập tức chạy về nhà nhưng lại trông thấy mẹ cả.
Đứa lớn hỏi: "Mẹ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-92.html.]
Đứa thứ ba chỉ chỉ trong phòng: "Đang ngủ."
Đứa thứ hai chạy vào phòng: “Mẹ…”
Hạ Huân nhỏ giọng gào một câu: "Đi ngoài, mẹ đang ngủ."
Đứa thứ hai còn kịp nhìn thấy mẹ nó đã bị đuổi ngoài, Hạ Huân cũng , tiện tay đóng của phòng phía đông lại.
"Sao thế ạ?" Đứa lớn cảm thấy sai sai.
Hạ Huân nói: "Mẹ con về bị trúng gió cảm lạnh. Đừng làm phiền mẹ con."
"Dạ." Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn đáp lời.
Bữa đại tiệc mà tụi nó luôn mong chờ đã còn nữa, đứa lớn hỗ trợ nhóm lửa, Hạ Huân tay chân vụng về cắt lộn xộn một dĩa dưa muối bưng vào nhà.
Mẹ bị bệnh, ba đứa nhỏ dám làm ồn, ăn cơm xong thì tự giác rửa mặt lên giường ngủ.
Đứa thứ ba ngủ được, nó nằm giữa hai trai, líu ríu kể về những người bạn nhỏ nó gặp ở Bắc Kinh và những món ngon nó đã được thưởng thức.
"Canh thịt dê ngon lắm, nước canh suông, bên trong còn có củ cải mềm, còn ngon hơn thịt dê kho với lẩu thịt dê nữa. Rồi cả món lê hấp mật ong, ngọt lịm..."
Đứa thứ hai nhịn nổi nữa đè đứa thứ ba xuống đánh m.ô.n.g nó.
"Cho em canh thịt dê, cho em mật ong, cho em lê tuyết này..."
Đứa lớn cũng ngăn lại, đứa thứ ba ăn đau ngoác miệng khóc thét.
Hạ Huân đẩy cửa : "Ồn cái gì hả? Làm mẹ mấy đứa tỉnh giấc rồi."
Đứa thứ ba uất ức nước mắt lưng tròng, thút thít nói: "Con khóc, ồn..."
Hạ Huân mặc kệ ba em bọn nó ồn ào, đóng cửa phòng phía tây, về phòng ngủ.
Anh lên giường ôm lấy cô, sờ thấy lưng cô toàn là mồ hôi, cầm một chiếc khăn cẩn thận lau cho cô.
Trước nửa đêm, vẫn thể ngủ ngon, mãi đến ̣ng sáng, nhiệt độ cơ thể Kiều Tĩnh An mới từ từ hạ xuống bình thường.
Hôn đôi gò má ửng đỏ một cái rồi ôm cô ngủ thiếp .
Kiều Tĩnh An ngủ một giấc đến khi mặt trời lên cao, lúc tỉnh dậy cô cảm thấy rất khát nước.
Cô rời giường, nhà chính rót ly nước uống.
Dạo qua trong ngoài phòng một vòng, tuyết mặt đất ở sân trước quét dọn, sân cũng sạch sẽ, bọn nhỏ đều ở nhà.
“Tĩnh An, nhà ?”
Nghe thấy tiếng chị dâu Tôn gọi, Kiều Tĩnh An vội vàng đẩy cửa : "Dạ em đang ở nhà đây, chị .”
Trên đầu chị dâu Tôn quấn khăn lông, miệng thở từng luồng khói trắng.
Chị dâu Tôn đẩy cửa , nhịn dậm chân một cái: “Hôm nay lạnh quá, ngón chân sắp đông cứng luôn .”
"Dày da của chị ? Loại giày đó ấm hơn giày bông nhiều.”
"Em đừng nhắc đến nó nữa, lúc em công tác , chồng chị dắt em chồng đến nhà chị chơi, em chồng chị thích đôi giày đó, một hai mang , còn là mùa đông lấy chồng vẫn giày đẹp để mang.”
Kiều Tĩnh An ngạc nhiên: "Sao như ?" Cô gọi chị dâu Tôn đây rót cho chị một ly nước ấm.