Ba kiểu nam nhân: bệnh kiều – niên thượng – băng sơn, ở chung một phòng sẽ ra sao? - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:54:36
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
hốt hoảng sang Giang Thù và Thượng Lăng.
Kỳ lạ ở chỗ ngay cả Thượng Lăng cũng hề tỏ bất ngờ.
Cứ như thể... Cứ như thể chính bọn họ cũng từng ý nghĩ tương tự .
Ai đó ơn gì chứ?
Bởi vì đôi môi cứng đờ , thể thốt nửa chữ.
Cuối cùng, Giang Thù cũng lên tiếng với thái độ bình tĩnh: "Nghĩ đơn giản quá nhỉ. Nếu cánh cửa công nhận cách đó, chẳng lẽ định để cô ở chung phòng với một cái xác ?"
Lâm Bỉnh Tiêu : "Cô sẽ . phát hiện bốn phòng ngủ là những gian kín biệt lập, âm thanh từ phòng khách thể truyền trong, nhưng âm thanh bên trong thể truyền ngoài . Hôm qua, vô tình mở một bộ phim lớn, kết quả là dù bật âm lượng tối đa nhưng ba chẳng thấy gì."
Đã đến nước mà sếp của vẫn quên độc miệng: "Xem phim heo mà còn để loa to hết cỡ, đúng là đồ vô văn hóa."
Lâm Bỉnh Tiêu thèm để ý đến , tiếp: "Không chỉ âm thanh mà mùi hương, chất lỏng, tất cả thứ sẽ lọt ngoài nếu đóng cửa . Điểm chứng minh điều thông qua việc sử dụng nước nóng và mùi sữa tắm khi tắm ngày hôm qua ."
Thượng Lăng tiếp tục phát huy thực lực: "Xem phim xong liền tắm, chắc chắn rằng chỉ đơn thuần là “tắm” chứ?"
Lâm Bỉnh Tiêu vốn định phớt lờ nhưng cũng hít thở sâu. Cuối cùng, đầu quát: "Anh điên ?"
Hai vị sếp Thượng và sếp Lâm ngày thường luôn uy nghiêm, đạo mạo, chắc là do gian kín tác động nên ai nấy đều trở nên nóng nảy, dễ cáu gắt. vội vàng ngăn : "Thôi mà, thôi mà ơi, đổi ý , đừng g.i.ế.c nữa ?"
Ánh mà bọn họ dành cho cực kỳ thâm hiểm và kiêng dè, chẳng ai đáp lời cả.
nghiến răng, dứt khoát : "Hay là thế , em chịu thiệt một chút, ba thì ba . Ra ngoài mới là quan trọng nhất!"
"Không !" Ba bọn họ đồng thanh hô vang, kiên quyết từ chối.
Lâm Bỉnh Tiêu vẻ ghen tuông cùng cực: "Em gái, sẽ để ai chạm em . Chúng mới là một nhà."
Giang Thù một cách kiềm chế và lý trí: "Nguyệt Nguyệt, sẽ để em bất kỳ tiếp xúc mật nào với bất kỳ ai ở đây cả. Chúng còn rõ kẻ là ai, thể chúng đang giám sát đấy."
Thượng Lăng thì trưng bộ mặt đờ đẫn, chỉ : "Sếp Giang, dù công nhận thành tựu của thương trường nhưng nghĩ đáng giá đến mức để dùng đến những biện pháp công nghệ cao vượt xa vật lý hiện đại để trả thù ."
Đây là trọng tâm của vấn đề hả trời?
lặng lẽ liếc Thượng Lăng một cái.
Anh sang chỉ trích : "Cô thì thiệt thòi cái gì? Người chịu thiệt là đây , ?"
Cuối cùng sang Lâm Bỉnh Tiêu.
thực sự tò mò định cà khịa trai kiểu gì.
Kết quả, Thượng Lăng với thái độ nghiêm túc: "Dù , nhưng thừa nhận rằng suy đoán của là đúng."
Nói , đẩy chiếc máy chơi game cho chúng xem: "Hôm qua Lâm Bỉnh Tiêu chỉ kiểm tra đĩa phim, còn kiểm tra máy chơi game. Bên trong là những trò chơi g.i.ế.c ch.óc đầy bạo lực."
Đoạn, gật đầu, lướt qua : "Vì … Thức ăn hạn, gian kín, tín hiệu, cửa sổ, cũng chẳng bất cứ thứ gì khác để g.i.ế.c thời gian. Cánh cửa chỉ cho chúng hai con đường thoát: chọn t.ì.n.h d.ụ.c hoặc chọn bạo lực."
19
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-kieu-nam-nhan-benh-kieu-nien-thuong-bang-son-o-chung-mot-phong-se-ra-sao/chuong-5.html.]
Lâm Bỉnh Tiêu đột nhiên hồn: "Hôm qua cố tình đó ?"
Thượng Lăng gật đầu: " một thí nghiệm."
Anh chỉ cánh tay d.a.o đ.â.m trúng của : " đây tính là chúng ... lập đội thành công . Nếu đ.â.m một nhát cũng tính thì… Sếp Giang , ngại quá."
Cuối cùng thì mục đích thực sự của câu chuyện lắt léo đủ kiểu cũng lộ .
Thượng Lăng và Lâm Bỉnh Tiêu cùng chằm chằm Giang Thù: "Giang Thù, để mỗi trong hai chúng đ.â.m một nhát thử xem nào."
20
Giang Thù bật : "Hóa là , vẫn còn ghi thù chuyện hôm qua nhanh tay hơn một bước đấy ?"
Ánh mắt của Thượng Lăng và Lâm Bỉnh Tiêu trở nên khó đoán, những luồng sóng ngầm cuộn trào, dường như những đang tạm thời bắt tay , nhưng đều ôm đồm toan tính riêng và luôn đề phòng lẫn .
Bên ngoài thì là đ.â.m một nhát để thử nghiệm, nhưng sâu thẳm bên trong, sự chiếm hữu mãnh liệt vẫn đang nhen nhóm ý định g.i.ế.c thực sự.
Chẳng ai tin ai, tất cả đều là những kẻ đa nghi như Tào Tháo.
Còn thì đang rơi hoang mang, ủa... Bộ ai chọn con đường t.ì.n.h d.ụ.c hết hả?
Chẳng lẽ chỉ là kiểu khi định mệnh đ.ấ.m cho một phát, vì phẫn nộ đ.á.n.h trả thì chỉ quỳ xuống van xin: "Đừng đ.á.n.h nữa mà, đầu hàng, chỉ cần tha cho , gì cũng chịu" thôi ?
Có lẽ do tình huống hiện tại quá đỗi quái dị nên tâm trí bất giác bắt đầu bay xa.
Nếu như ở phòng ngủ thể thấy tiếng ở phòng khách, nhưng tiếng trong phòng ngủ thể truyền ngoài ...
Một cảnh tượng cực kỳ quái đản bỗng hiện lên trong tâm trí …
một giữa phòng khách, giơ tay hô lớn: "Bây giờ đến lượt và thí sinh 2 tiếp xúc cự ly âm nhé, thí sinh 3 mau phòng ngủ , cấm lén đấy!"
nghĩ đến mức ánh mắt thẫn thờ luôn.
Cái cửa cố tình đặt quy định như , thật nó cũng khá là tâm lý và chú trọng quyền riêng tư đấy chứ?
21
Chúng thảo luận mãi mà đến kết quả gì, đành tạm thời nghỉ ngơi.
Anh kế của bước phòng thì nhận gì đó . Anh bước ngoài, sức giật cửa mấy cái, nhưng ổ khóa hỏng mất , cửa phòng ngủ thể đóng c.h.ặ.t nữa.
Giờ đây, bất cứ ai cũng thể thấy rõ mồn một âm thanh phát từ bên trong cái phòng đó.
Vẻ mặt của bỗng chốc trở nên vô cùng lạnh lùng.
Phía , lên tiếng, giọng điệu hờ hững: “ là cửa phòng ngủ thể ngăn cách thứ, chỉ tiếc là hôm qua nó đá hỏng ."
Lâm Bỉnh Tiêu ngẩn khẩy vì tức giận: "Hôm qua, khi cố tình khóa trái cửa, tính toán hết đúng ? Anh khích ?"
Giang Thù khoanh tay tựa cửa phòng , đôi mắt tối sầm, bình thản nhưng cực kỳ nguy hiểm: " thích sự mất kiểm soát, cũng thích khác khiêu khích."