BA LẦN XUẤT GIÁ - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:51:44
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước ngày về kinh.

 

Ta thậm chí còn nghĩ, nếu trở về mà chịu cùng tôn trọng như khách, sẽ an tâm cùng sống qua ngày.

 

Phu xướng phụ tùy.

 

 

Thôi .

 

Xét cho cùng vẫn là vì gả quá ít .

 

Ta bước lên, khom nhặt bức hưu thư.

 

“Được, hôm nay sẽ kiểm kê của hồi môn về nhà.”

 

Hà Ứng Sơn trầm mặt.

 

“Ngươi nữ t.ử hưu bỏ bên ngoài sẽ mang danh tiếng thế nào ? Còn ai dám cưới ngươi?”

 

Ta bật :

 

“Tướng quân, là nữ nhi thương nhân. Ai cưới cũng là vì tiền, còn danh tiếng, ai thèm quan tâm chứ?”

 

“Ngược là tướng quân ngài, mới ngày đầu về nhà, hưu thư ghen tuông con.”

 

Ta từng bước tiến gần:

 

“Nếu thật sự con , tướng quân nhận đứa trẻ ?”

 

Hà Ứng Sơn giận dữ bừng bừng, khi phất tay áo bỏ còn ném một câu:

 

“Hừ, bản tướng quân lòng ban cho ngươi phận thất mà , ngươi điều, thì cứ mang phận hưu mà về nhà .”

 

“Ta chờ ngày ngươi cầu xin !”

 

Hắn hầm hầm xông ngoài.

 

Hà Ứng Sơn rằng sổ sách của phủ tướng quân chỉ đủ chống đỡ ba ngày.

 

Số tiền vay nặng lãi bên ngoài càng lúc càng phình to.

 

Sau khi rời .

 

Nha Thúy Nhi thần thần bí bí vén rèm bước , từ trong tay áo lấy một phong thư.

 

Ta nhướng mày.

 

Là thư của nhị tỷ gửi tới.

 

8

 

Chữ của nhị tỷ vẫn nguệch ngoạc như .

 

Nàng .

 

Nàng và vị thư sinh đường ai nấy .

 

Ban đầu, khi tên thư sinh xúi giục nàng bỏ trốn, nàng còn tưởng đó là chân ái.

 

Không ngờ khi đến biên tái.

 

Ngựa còn cưỡi mấy ngày, tên thư sinh dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ nhị tỷ giao tám nghìn lượng vàng.

 

Nói là để mua nhà lập nghiệp.

 

Không chỉ .

 

Hắn còn lén đặt mười hai tiểu , với bọn buôn :

 

“Đợi khi nương t.ử giao hết vàng tay , sẽ trả đủ tiền bạc.”

 

“Nào chuyện nữ nhân cưỡi lên đầu nam nhân?”

 

“Chỉ cần tám nghìn lượng vàng, sẽ lập tức trở về kinh ứng thí cầu công danh. Nơi biên tái gió cát mịt mù , thể thoải mái bằng kinh thành ?”

 

Hắn nhầm nhị tỷ của .

 

Nhị tỷ từ ba tuổi theo phụ học buôn bán.

 

Lại thích múa đao múa thương, tính tình nóng nảy.

 

Đêm hôm đó, khi tên thư sinh ôm đầy mộng tưởng trở về nhà.

 

Hắn kẻ cướp đ.á.n.h gãy hai chân.

 

Người tàn tật thì thể quan.

 

Giờ đây tên thư sinh ngày ngày sống bằng nghề ăn xin đường phố của một thành nhỏ nơi biên cảnh.

 

Mười hai tiểu đều thuộc về nhị tỷ.

 

Lại thêm những thư sinh mặt trắng khác đón phủ.

 

Cuối thư, nhị tỷ nghiêm túc nhắn nhủ:

 

【Hôn sự của chính sắp đến , đừng quên!】

 

Ta vỗ trán một cái.

 

Phải .

 

Hôn sự giữa và Tiểu Quốc công gia cũng sắp đến.

 

Ta kéo theo một đống của hồi môn lớn, vội vã rời khỏi Hà phủ.

 

Phụ đang giẫm lên vai một gia đinh, ghé qua đầu tường, ngóng mắt phủ tướng quân.

 

Vừa thấy bước , ông lập tức nước mắt giàn giụa, nắm lấy tay nhét thẳng trong xe ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-lan-xuat-gia-gwmb/4.html.]

 

“Nữ nhi , sính lễ của phủ Quốc công khiêng đến cửa Tạ gia chúng . Nếu con còn về nữa, mẫu con sẽ xung phong tự gả cho Tiểu Quốc công gia mất!”

 

9

 

Sính lễ của phủ Quốc công bày đầy kín cả sân.

 

So với phủ Tướng quân và Hầu phủ, phong phú gấp bao nhiêu .

 

Trong đó đôi ngỗng do chính Tiểu Quốc công gia tự tay săn , cùng một hộp Đông châu tượng trưng cho viên mãn.

 

Phụ vuốt râu gật đầu hài lòng:

 

“Xem phủ Quốc công đúng là một mối lương duyên.”

 

Nửa tháng khi hưu trở về nhà, lên chiếc kiệu hoa lắc lư.

 

Tiến về một mái nhà mới.

 

Khăn trùm đầu che kín tầm mắt .

 

Bên ngoài bỗng vang lên những âm thanh ồn ào.

 

Ta vén một góc rèm kiệu.

 

Người đó chính là Lâm Tri Yến.

 

Xuất giá nhiều quá, trong chốc lát thậm chí phân biệt đây là vị phu quân thứ mấy của .

 

Chỉ nửa tháng gặp, trông khá chật vật.

 

Đôi mày nhíu c.h.ặ.t lộ rõ vẻ rối ren gần đây.

 

Quần áo nhăn nhúm, hiển nhiên lâu giặt.

 

Vài ngày , từng mẫu trò chuyện:

 

“Hầu phủ thật chẳng quy củ gì cả. Quốc công phu nhân thọ, mà chỉ tặng mấy chục lượng bạc quà mừng, thật đúng là keo kiệt đến cùng cực.”

 

Bên cạnh, một bà v.ú già hạ giọng :

 

“Phu nhân, Hầu phủ phát nổi tiền tháng, tất cả hạ nhân đều bỏ hết .”

 

Ta bên cạnh mà thích thú vô cùng.

 

Ngày hòa ly với Tiểu Hầu gia, Hầu phủ nợ tiền tháng của nha và gia nhân ba tháng .

 

Hạ nhân bỏ hết, việc trong phủ đều đổ lên đầu biểu Liễu Yên Nhi.

 

Quét dọn, giặt giũ suốt nửa tháng.

 

Nàng cuốn luôn của hồi môn của lão phu nhân trong phủ, cũng lén lút chạy trốn trong đêm.

 

Cả Hầu phủ rộng lớn chỉ còn lão phu nhân và Tiểu Hầu gia gì.

 

Ngay cả mấy chục lượng bạc đem mừng thọ cũng là lão phu nhân đem bán chiếc vòng ngọc trong của hồi môn mới gom đủ.

 

Lâm Tri Yến trở thành trò của kinh thành.

 

Chỉ trông chút bổng lộc , cả năm cũng đủ nổi một cây trâm vàng cho lão phu nhân cài đầu.

 

Trong lúc đường cùng, nhớ đến .

 

Nhớ đến một trăm hai mươi tám rương của hồi môn mang theo khi xuất giá.

 

Hắn hất cằm lên, vẫn cái dáng vẻ cao cao tại thượng .

 

Đứng ngoài cửa Tạ phủ lớn tiếng gọi:

 

“Tạ Uyển Trân ? Bảo nàng đây.”

 

“Cũng náo loạn đủ , mẩy cũng đủ . Hôm nay đến đón nàng về nhà. Dù nàng vẫn là chủ mẫu Lâm phủ của .”

 

“Nếu còn bộ kiêu căng, sẽ để nàng ở nhà thêm vài ngày nữa để tự kiểm điểm.”

 

Ngăn cách bởi chiếc kiệu hoa, thấy dung mạo nữ t.ử bên trong.

 

Cũng ngờ rằng, tân nương đang bên trong chính là mà hôm nay tìm đến.

 

Cửa lớn Tạ phủ đóng kín, bất kỳ tiếng động nào.

 

Lâm Tri Yến mất kiên nhẫn.

 

Ánh mắt nghi ngờ rơi lên chiếc kiệu hoa đang khiêng xa của , thuận miệng hỏi dân chúng xem:

 

“Tạ gia hôm nay là ai xuất giá ?”

 

“Tam tiểu thư Tạ gia, Tạ Uyển Hoa.”

 

“Còn đại tỷ của nàng ?”

 

“Vị đại tiểu thư ? Ôi chao, mấy ngày hòa ly trở về nhà , vì quá nhớ phu quân, tuyệt vọng nên nhảy sông tự tận .”

 

10

 

Sự kinh hãi và hoảng sợ lan tràn gương mặt Lâm Tri Yến.

 

Hắn túm lấy cổ áo , nghiến răng hỏi:

 

“Ngươi cái gì? Uyển Trân nhảy sông tự tận ?”

 

Người dân vội vàng gật đầu.

 

Lâm Tri Yến trợn to mắt, trong nháy mắt như rút cạn bộ sức lực.

 

Chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

 

“Không thể nào… nàng nhảy hồ chứ?”

 

Sự hối hận như sóng lớn ngập trời ập tới.

Loading...