BA LẦN XUẤT GIÁ - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:53:23
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi phản ứng , nổi trận lôi đình:
“Tạ Uyển Hoa, nàng đang m.a.n.g t.h.a.i con của mà dám to gan chuyện hòa ly?”
“Ngoài , còn ai chịu lấy một nữ nhân mất trong sạch như nàng?”
“Thật ?”
Ta chậm rãi ngay ngắn .
“Vậy thì từ hôm nay trở , bộ sổ sách của Bùi phủ, xin Tiểu Công Gia tự chống đỡ .”
Bùi Ngôn Xuyên lạnh:
“ là nữ nhi nhà buôn, mùi tiền đồng, dung tục chịu nổi. Ngươi tưởng rằng bạc của ngươi, sẽ bó tay cách nào ?”
Phía , Bùi lão phu nhân vẻ mặt nghiêm nghị bước phòng.
Khi gả Bùi gia, bà từng dịu dàng hòa nhã với như nữ nhi.
khi và nhi t.ử bà nảy sinh mâu thuẫn… bà đương nhiên về phía nhi t.ử, bênh chứ bênh lẽ .
Bùi lão phu nhân nhíu mày :
“Tạ thị, ngươi gả Bùi gia, chịu hầu hạ phu quân cho , suốt ngày ôm những tâm tư riêng. Như xứng chủ mẫu một phủ?”
“Hừ, còn thư hòa ly ?”
“Ngươi sợ nhi t.ử một tờ hưu thư đuổi ngươi khỏi cửa, khiến ngươi mất hết chỗ dựa trong đời ?”
Bà đầy uy phong lẫm liệt.
Hoàn khác với ngày thành .
Hai mẫu t.ử họ đều đắc ý .
Ta bật khúc khích, cố ý dùng lời chọc tức họ:
“Thật ? Quốc công phủ thâm hụt đến mức , cho các mười cái gan, các cũng dám hưu !”
Bùi lão phu nhân nổi giận, ôm n.g.ự.c quát lớn:
“Càn rỡ! Đây nơi để Tạ gia các ngươi giương oai!”
“Xuyên nhi, mau hưu thư đuổi ả !”
“Bùi phủ chúng tuyệt đối cho phép loại nhi tức bất hiếu như bước cửa!”
Bùi Ngôn Xuyên lập tức cầm b.út nhanh một tờ hưu thư, ném thẳng mặt .
“Tạ thị, cầm lấy hưu thư của ngươi cút khỏi Bùi phủ!”
18
Ta che giấu nụ nơi khóe môi, nhặt tờ hưu thư rời .
Phía lưng, Bùi Ngôn Xuyên vẫn đang dỗ dành:
“Mẫu bớt giận. Tạ Uyển Hoa chỉ là một nữ nhân nhà buôn, giờ trong bụng mang cốt nhục của con. Rời khỏi Bùi phủ chúng , nàng còn thể ?”
“Đợi nàng ngoài chịu chút khổ cực, lóc đòi về, khi đó con thể đề nghị để nàng .”
“Đến lúc , chúng thể chiếm lấy của hồi môn của nàng , thể cưới thêm một cô nương môn đăng hộ đối. Chẳng vẹn cả đôi đường ?”
Bùi lão phu nhân hài lòng gật đầu.
Bùi Ngôn Xuyên cho rằng tiếng nôn khan là do mang thai.
khi Bùi phủ, mẫu sớm chuẩn cho hai viên t.h.u.ố.c.
Bà chỉ viên t.h.u.ố.c màu nâu, nghiêm túc dặn dò:
“Thuốc uống sẽ hại thể, thể bảo đảm trong nửa năm con sẽ mang thai.”
“Nữ t.ử gả , nhất nên chậm con một chút.”
Viên t.h.u.ố.c còn màu trắng, mẫu hạ thấp giọng:
“Đây là t.h.u.ố.c mà ca ca con mấy năm lấy từ vùng ngoài ải. Không màu vị. Nam nhân nếu uống , cả đời sẽ còn con nối dõi, hơn nữa chuyện phòng the cũng sẽ ngày càng khó khăn.”
“Mẫu chỉ mong con thể sống cả đời.”
Hai viên t.h.u.ố.c.
Ta uống một viên.
Viên còn trộn chén yến sào, để Bùi Ngôn Xuyên uống xuống.
Ngoài …
Ta sờ n.g.ự.c áo, nơi đang giấu sát hai bức thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-lan-xuat-gia-gwmb/8.html.]
Một bức là đại tỷ gửi từ Giang Nam.
Một bức là nhị tỷ gửi từ biên ải.
Nội dung trong thư đều chỉ một câu giống :
【Nếu sống , thì đến tìm tỷ tỷ.】
Khóe mắt rơi xuống một giọt nước mắt.
Ta đến Giang Nam tìm đại tỷ .
Lần thứ ba trở về nhà, chút hổ thẹn với phụ .
Gả ba , mà gặp nổi một mối nhân duyên .
Phụ vỗ nhẹ lên vai như an ủi:
“Con yên tâm, phụ bắt đầu tung tin đồn ngoài, rằng con vì yêu mến Tiểu Công Gia mà đáp , nên nhảy sông tự vẫn .”
“Vẫn là con sông thôi, mua một t.h.i t.h.ể t.ử tù trong ngục thế. Phụ chuyện cũng quen tay .”
19
Khi Bùi Ngôn Xuyên đến gõ cửa, là một tháng .
Hắn so với Tiểu Hầu gia và Hà Tiểu tướng quân còn tiều tụy hơn.
Ta trốn lầu thêu cao cao, gầy hẳn một vòng. Dưới mắt treo quầng thâm xanh đen, trông như lâu ngủ yên.
Hắn quỳ cửa Tạ phủ, giọng run rẩy:
“Uyển Hoa, tất cả đều là của , đến đón nàng và đứa trẻ về phủ.”
“Chúng sống với , ?”
Có bách tính ngang tò mò hỏi:
“Tiểu Công Gia đang tìm ai ?”
“Nữ nhi út Tạ gia , Tạ Uyển Hoa.”
“Ngươi cô nương đáng thương ? Ôi chao, mấy ngày hưu về nhà đẻ, vì quá nhớ phu quân, tuyệt vọng nhảy sông tự vẫn .”
Cả Bùi Ngôn Xuyên sững .
Rất lâu mới hồn.
Hắn luống cuống, lắp bắp hỏi:
“Ngươi… ngươi gì?”
“Tạ Uyển Hoa khi hưu về nhà nhảy sông tự vẫn. Haiz, nữ nhi Tạ gia ai nấy đều trung trinh bất nhị.”
“C.h.ế.t ? Uyển Hoa c.h.ế.t ? Trong bụng nàng còn con của , nàng nhảy sông chứ?”
Hắn như một con thú sắp c.h.ế.t, phát tiếng gầm cuối cùng.
Ngày thứ ba khi Tạ Uyển Hoa hưu khỏi phủ.
Khi đang quấn quýt với tiểu Thanh Nguyệt, đột nhiên ngất xỉu.
Từ ngày đó, cảm thấy thể ngày càng suy yếu.
Ngay cả chuyện phòng the cơ bản cũng thể tiếp tục.
Hắn lén tìm đại phu đến xem.
Lão đại phu vuốt râu lắc đầu:
“Đại nhân đây là thể tổn thương, e rằng khó mà…”
Hắn thể tin lời của những lang băm .
từng bát t.h.u.ố.c đắng chát uống .
Lại chút hiệu quả nào.
Đến lúc cũng chẳng còn quan tâm chuyện giấu bệnh sợ thầy.
Bùi lão phu nhân gọi hết những đại phu nổi tiếng trong kinh thành phủ.
Không chỉ tiêu sạch bạc tiền.
Mà một thang t.h.u.ố.c nào hữu dụng.
Cho đến khi vị đại phu cuối cùng xem bệnh xong, hạ thấp giọng hỏi:
“Bùi đại nhân, thứ cho lão phu thẳng. Thân thể ngài… t.h.u.ố.c bình thường căn bản tác dụng… Xin hỏi đại nhân hiện nay con nối dõi ?”
Ý trong lời là…
Những đứa con hiện , chính là huyết mạch duy nhất của trong đời .