BA LẦN XUẤT GIÁ - 9

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:53:47
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Ngôn Xuyên khí huyết dâng lên.

 

Bỗng phun một ngụm m.á.u tươi.

 

Hắn nghĩ đến đầu gối trống rỗng của .

 

Đột nhiên nhận rằng nữ nhân họ Tạ hưu khỏi phủ… lúc rời đang mang thai.

 

Hắn như phát điên lao tới cửa Tạ phủ.

 

Liều mạng đập cửa, hy vọng thể gặp thêm một .

 

lúc , mang theo đứa con duy nhất của nhảy sông.

 

Hy vọng con nối dõi còn.

 

Bách tính ngang bàn tán xôn xao:

 

“Đó chẳng Bùi công gia ? Sao tiều tụy thế?”

 

“Ha, ngươi còn ? Bùi công gia mắc bệnh nan y, còn hy vọng con. Thê t.ử duy nhất m.a.n.g t.h.a.i hưu khỏi cửa nhảy sông. Ta bừa , chuyện chính tam cữu ông của tự đến Bùi phủ khám đấy.”

 

“Vậy chẳng Bùi công gia tuyệt hậu ? Thế Quốc công phủ…”

 

“Ôi, chẳng còn một thứ . Nghe lão Quốc công định giao tước vị cho thứ .”

 

Bùi Ngôn Xuyên trợn mắt.

 

Ngất lịm cổng Tạ phủ.

 

20

 

Ngày rời kinh.

 

Đó là một ngày hè nắng sáng rực rỡ.

 

Ta trong xe ngựa, giống như đại tỷ và nhị tỷ năm xưa, rời khỏi kinh thành.

 

Phụ quyến luyến nỡ.

 

Vừa chạy theo xe ngựa lớn tiếng gọi gì đó.

 

Đến cả một chiếc giày rơi mất cũng kịp nhặt.

 

Thật là tình cha con sâu nặng.

 

Mắt chợt cay xè, nước mắt theo gò má chảy xuống.

 

Ta vén rèm mềm, hướng về phía bóng dáng phụ đang đuổi theo xe ngựa mà lớn tiếng gọi:

 

“Phụ , con tìm đại tỷ ! Phụ với mẫu trưởng tự chăm sóc cho .”

 

“Đừng đuổi theo nữa, con sẽ gửi thư về cho .”

 

Tiếng vó ngựa lộc cộc, giọng gió thổi tán nhiều.

 

Nha Thúy Nhi cưỡi ngựa đuổi kịp, chui tọt trong xe ngựa của , đặt xuống bọc quần áo để quên:

 

“Tiểu thư, đồ đạc đều mang đủ .”

 

Ta lau nước mắt:

 

“Phụ cứ chạy theo xe ngựa gọi mãi, trong lòng thật sự khó chịu vô cùng.”

 

, ông ? Có bảo ngoài giữ gìn thể cho ?”

 

Thúy Nhi lau mồ hôi trán:

 

“Lão gia hét là: ‘Nghịch nữ! Ngươi mà lấy một vạn lượng vàng! Trong phủ ngươi dọn sạch chỉ còn mỗi xà nhà chịu lực! Dù cũng nên để cho phụ một nửa chứ!’”

 

“Tiểu thư còn ác hơn cả đại tiểu thư và nhị tiểu thư nữa…”

 

Ta ngượng một tiếng.

 

Cuối cùng cũng hiểu vì đại tỷ và nhị tỷ khi bỏ chạy nhanh như tàn ảnh.

 

Mặt trời dần lặn.

 

Ta giương cao roi ngựa.

 

“Giá——”

 

Xe ngựa lao vun v.út quan đạo.

 

Bỏ phụ ở phía .

 

Ngoại truyện: Cảnh Giang Nam thật tuyệt diệu.

 

Khi đến tòa trạch viện nơi đại tỷ định cư ở Giang Nam, thương hiệu buôn bán của tỷ mở tới mười ba phân hiệu.

 

Mỗi tháng đếm bạc đến mềm cả tay.

 

Dưới sự vây quanh của ba gã sấu mã, đại tỷ càng thêm tự tin. Ngày nào cũng ở trong phủ kéo giọng khàn như chiêng vỡ mà hát vài khúc.

 

Ồn đến mức mắng lớn:

 

“Đại tỷ, tỷ hát khó ?”

 

Ba gã sấu mã bước lên, một câu kẻ một câu:

 

“Không mà, thấy tỷ tỷ hát .”

 

“Âm thanh như thiên , vang vọng ba ngày vẫn dứt.”

 

“Ta mơ cũng mong giọng hát như tỷ tỷ.”

 

Trong những lời tung hô , đại tỷ dần dần lạc mất chính .

 

Cuộc sống ở Giang Nam náo nhiệt mà nhàn nhã.

 

Chỉ là một ngày ngoài dạo chơi.

 

Trong Bách Vị Lâu, đại tỷ nghi hoặc :

 

“Lúc nãy mua bánh ngọt thì gặp một kẻ kỳ quái. Hắn cứ đuổi theo gọi là Uyển Trân, còn ngờ vẫn còn sống.”

 

“Kẻ đó mặc loại vải thời từ lâu, kẻ nghèo rớt mồng tơi. May mà thông minh, nhanh ch.óng cắt đuôi .”

 

Ta lập tức hiểu .

 

Đó là Tiểu Hầu gia Lâm Tri Yến.

 

Hầu phủ sa sút, còn cách nào khác, gom góp chút bạc đến Giang Nam.

 

Muốn tìm biểu ôm bạc chạy trốn.

 

bộ của hồi môn của lão phu nhân và … đều trong tay vị biểu .

 

chỉ tước vị mà thực quyền, chút bạc trong cũng đủ để ở Giang Nam quá lâu.

 

Tìm biểu kết quả.

 

Sau khi trở về kinh thành, chờ đợi … chỉ là thực tế ngày càng túng thiếu hơn.

 

Ta nâng mắt ngoài từ cửa sổ nhã phòng lầu ba.

 

Lâm Tri Yến giữa con phố qua kẻ , tự giễu một tiếng:

 

“Ta đúng là xuất hiện ảo giác , thấy Uyển Trân vẫn còn sống.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-lan-xuat-gia-gwmb/9.html.]

Nói xong, cúi đầu, cô đơn rời .

 

Đại tỷ đưa bánh ngọt cho :

 

“Muội định đến chỗ nhị tỷ, khi nào khởi hành?”

 

Ta c.ắ.n một miếng bánh ngọt, rõ ràng:

 

“Ngày mai sẽ .”

 

Ngoại truyện: Nhị tỷ.

 

Nhị tỷ là luôn thích cầu phú quý trong nguy hiểm.

 

Biên cảnh yên lắm, mà tỷ thích lao đầu nơi để tìm cơ hội ăn.

 

Khi bước phủ, nhị tỷ đang bịt mắt khắp nơi loạn bắt:

 

“Tất cả ngoan ngoãn trốn kỹ ! Hôm nay bắt ai, tối nay đó sẽ bầu bạn với !”

 

Tiếng duyên dáng cuộn thành một đoàn.

 

Ta nguyên tại chỗ, mặt biểu cảm.

 

Đường xa gió bụi, đầu tóc đầy cát vàng.

 

Mắt mở trừng trừng nhị tỷ chộp lấy , một tay giật phăng khăn bịt mắt:

 

“Tiểu yêu tinh, bắt ngươi…”

 

“Muội ?”

 

Ta nhe miệng :

 

“Nhị tỷ.”

 

Nhị tỷ nhiệt tình tiếp đãi , thuận miệng nhắc một chuyện:

 

“Mùa đông năm ngoái, Hà Tiểu tướng quân xuất chinh. Nào ngờ trong áo bông nhét bông lau. Hoàng thượng chuyện nổi giận lôi đình, lệnh cho lập tức hồi kinh.”

 

“Hà Tiểu tướng quân tự còn đường sống, bèn dẫn vài tâm phúc trong đêm tập kích Đột Quyết, lập công chuộc tội, kết quả c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ.”

 

“Trước khi c.h.ế.t còn lẩm bẩm: ‘Ta nên hưu Uyển Châu… thật sự sai … hình như từng thấy nàng ở Mạc Bắc…’”

 

Ta hiểu .

 

Nhị tỷ cũng ở Mạc Bắc.

 

Có lẽ một ngày nào đó, chỉ trong khoảnh khắc , bọn họ từng gặp .

 

tất cả đều trở thành mây khói quá khứ.

 

Hà Tiểu tướng quân c.h.ế.t .

 

Đứa con của Tống Vân sớm sảy.

 

Người cũng tung tích.

 

Tòa tướng quân phủ rộng lớn… chỉ còn lão phu nhân trông giữ.

 

Đáng tiếc là quy củ của bà , nay còn ai nữa.

 

Nhị tỷ đưa cho một miếng bánh ngọt mà thích nhất:

 

“Ở đây gió cát lớn, hương vị ngon bằng Giang Nam, ăn tạm .”

 

“Muội định ở chỗ chơi bao lâu?”

 

Ta mơ hồ:

 

“Ba tháng nữa sẽ . Ta định đến Kim Lăng định cư.”

 

Ngoại truyện: Kim Lăng.

 

Khí hậu Kim Lăng ôn hòa dễ chịu.

 

Không chướng khí của Giang Nam, cũng cái rét khắc nghiệt của Mạc Bắc.

 

Năm thứ hai định cư ở Kim Lăng.

 

Huynh trưởng từ kinh thành gửi cho một bức thư.

 

Trong thư rõ tình hình bình an của gia đình.

 

Ba tỷ chúng ở bên ngoài ăn, bạc tiền như nước ngừng chảy về kinh, cung cấp cho phụ ở kinh thành lo liệu quan hệ .

 

Sinh ý nâng đỡ trưởng bước lên con đường quan lộ, thoát khỏi cái danh thương nhân.

 

Cuối thư, trưởng :

 

Bùi Ngôn Xuyên c.h.ế.t .

 

C.h.ế.t vì thượng mã phong.

 

Cái c.h.ế.t cực kỳ khó coi.

 

Sau ngất xỉu cổng Tạ phủ khiêng .

 

Hắn như biến thành một con khác.

 

Hắn tin tuyệt tự.

 

Liên tiếp nạp hơn mười phòng cửa.

 

Giày vò suốt nửa năm, hơn chục cái bụng vẫn yên lặng như gà.

 

Mà Bùi Ngôn Xuyên thì ngày càng lực bất tòng tâm.

 

Tước vị cũng thứ của chiếm mất.

 

Bùi Ngôn Xuyên càng nóng như lửa đốt.

 

Trong một uống lượng lớn hổ lang d.ư.ợ.c để chấn hưng hùng phong, tưởng khỏi bệnh.

 

Đáng tiếc kịp cùng tiểu ân ái đến nửa khắc.

 

Cả đổ thẳng xuống.

 

Trước khi c.h.ế.t, miệng còn lắp bắp:

 

“Ta… nên hưu Uyển Hoa khỏi phủ… vốn dĩ con…"

 

C.h.ế.t nhắm mắt.

 

Có một tiểu lang quân trêu ghẹo tiến :

 

“Tỷ tỷ đang chuyện hiếm lạ gì ? Khóe miệng cong cong, đến bọn cũng thèm để ý nữa.”

 

Ta gấp lá thư nhà , giấu tay áo.

 

Tiếp tục về phía mấy vị lang quân Tây Vực mặt.

 

Ném một thỏi bạc:

 

“Chỉ là mấy chuyện cũ năm xưa thôi.”

 

“Các ngươi cứ tiếp tục nhảy . Ai nhảy , thưởng lớn!”

 

Loading...