Ba Lần Xuất Giá - Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:16:27
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Giang Nam thật kỳ diệu. Khi  đến trạch viện nơi đại tỷ định cư ở Giang Nam, cửa hàng của tỷ  mở đến chi nhánh thứ mười ba. Mỗi tháng đếm bạc đến sưng cả tay. Dưới sự vây quanh của ba vị "sấu mã", đại tỷ càng thêm tự tin. Ngày ngày ở trong phủ gào thét ca hát vài khúc với giọng hát như la vỡ. Ồn ào đến mức   mắng:

"Đại tỷ, tỷ  tỷ hát khó ?"

Ngày Không Vội

Ba vị sấu mã tiến lên, tung kẻ hứng: "Không hề,  thấy tỷ tỷ hát ."

"Âm thanh như tiếng trời, vấn vương ba ngày dứt."

"Ta mơ cũng giọng hát như tỷ tỷ."

Đại tỷ dần đ.á.n.h mất chính trong những lời tung hô. Những ngày ở Giang Nam thật náo nhiệt và thoải mái. Chỉ là một ngày ngoài dạo chơi. Tại Bách Vị Lâu, đại tỷ nghi hoặc:

"Vừa nãy tỷ  mua bánh ngọt gặp một kẻ quái dị, cứ đuổi theo gọi tỷ là Uyển Trân, cái gì mà ngờ tỷ còn sống."

"Người đó mặc loại vải thời từ lâu, qua là một kẻ nghèo kiết xác, vẫn là tỷ thông minh, nhanh ch.óng cắt đuôi ."

Trong lòng   rõ, đó là Tiểu hầu gia Lâm Tri Yến. Hầu phủ sa sút, còn cách nào, đành gom góp ít bạc đến Giang Nam. Muốn tìm biểu ôm tiền bỏ trốn. Dù thì của hồi môn của tất cả trong lão phu nhân đều trong tay vị biểu . tước vị mà thực quyền, chút bạc đủ để Giang Nam quá lâu. Tìm kiếm biểu thành. Sau khi trở về kinh thành, thứ chờ đợi là hiện tại thu đủ bù chi. 

Ta ngước mắt xuống từ cửa sổ nhã phòng tầng ba. Lâm Tri Yến con phố qua kẻ , tự giễu một tiếng: "Ta đúng là xuất hiện ảo giác , thể thấy Uyển Trân còn sống."

Nói xong, cúi đầu chán nản rời . Đại tỷ đưa bánh ngọt cho :

"Muội định khi nào thì khởi hành chỗ nhị tỷ ?" 

Ta cắn một miếng bánh, lầm bầm: "Ngày mai luôn."

Nhị tỷ là luôn thích tìm kiếm sự giàu sang trong nguy hiểm. Biên cương mấy thái bình, mà tỷ  thích đ.â.m đầu đó.

Để tìm kiếm cơ hội ăn ở đây. Khi   phủ, nhị tỷ đang bịt mắt bắt khắp nơi: "Tất cả trốn cho kỹ , hôm nay bắt ai thì đó tối nay ở bên !"

Tiếng nũng nịu vang lên thành một đoàn. Ta  cảm xúc tại chỗ. Phong trần mệt mỏi, đầy đầu cát vàng. Nhìn trân trân nhị tỷ túm lấy , một phen giật xuống dải lụa bịt mắt:

"Tiểu yêu tinh, bắt —— ?" 

Ta nhếch miệng: "Nhị tỷ."

Nhị tỷ nhiệt tình tiếp đãi , thuận miệng nhắc đến một chuyện: "Mùa đông năm ngoái, Hà tiểu tướng quân xuất chinh, trong áo bông bộ đều khâu bằng cỏ lau, bệ hạ chuyện liền nổi trận lôi đình, lệnh về kinh."

"Hà tiểu tướng quân tự còn đường sống, mang theo vài tên tâm phúc đêm khuya đột kích đột kích quân địch định lấy công chuộc tội, c.h.é.m c.h.ế.t tại trận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-lan-xuat-gia/ngoai-truyen.html.]

"Người khi c.h.ế.t còn lẩm bẩm 『Ta nên bỏ Uyển Châu, thực sự sai , ...... dường như gặp nàng ở Mạc Bắc......』." 

Ta bừng tỉnh, nhị tỷ cũng ở Mạc Bắc. Có lẽ một ngày nào đó. Chỉ một cái , họ từng gặp . những thứ đều là quá khứ như khói mây . Hà tiểu tướng quân c.h.ế.t , đứa con của Tống Vân cũng sảy từ lâu, cũng tung tích ở .

Phủ Đại tướng quân to lớn. Chỉ còn một Bùi lão phu nhân yêu thích quy củ trấn giữ. Chỉ tiếc là, quy củ của bà còn ai theo nữa. Nhị tỷ đưa tới một miếng bánh ngọt mà  thích ăn nhất:

"Ở đây gió cát lớn, mùi vị bằng Giang Nam, ăn tạm ."

 "Định ở chỗ tỷ chơi bao lâu?" 

Ta  lầm bầm: "Ba tháng sẽ ,  định đến Kim Lăng định cư."

Khí hậu Kim Lăng thích hợp, chướng khí của Lĩnh Nam, cũng cái lạnh khắc nghiệt của Liêu Bắc. Năm thứ hai định cư tại Kim Lăng. Huynh trưởng từ kinh thành gửi thư cho . Trong thư kể về sự bình an của gia đình. Ba tỷ  chúng   ăn ở bên ngoài, tiền bạc như nước chảy ngừng đổ về kinh thành, chu cấp cho cha  lo liệu ngược xuôi ở kinh thành. Sống c.h.ế.t đưa trưởng con đường quan lộ, thoát khỏi cái danh thương gia.

Cuối thư, trưởng , Bùi Ngôn Xuyên c.h.ế.t . C.h.ế.t vì thượng mã phong. Cách c.h.ế.t cực kỳ thể diện. Kể từ ngày gục ngã cửa Tạ phủ khiêng . Hắn như biến thành một khác. Hắn tin tuyệt tự. Liên tiếp nạp hơn mười phòng thê cửa. Dày vò hơn nửa năm, hơn mười cái bụng vẫn im lìm động tĩnh. Mà Bùi Ngôn Xuyên ngày càng cảm thấy lực bất tòng tâm. Tước vị em trai con của thất chiếm mất.

Bùi Ngôn Xuyên càng thêm tâm cấp như thiêu như đốt. Trong một uống một lượng lớn t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c mạnh để lấy bản lĩnh đàn ông, lầm tưởng rằng bệnh của khỏi.

Đáng tiếc là kịp mặn nồng với tiểu lấy một khắc.

Cả ngã thẳng đơ xuống.

Trước khi c.h.ế.t, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm:

"Ta...... nên đuổi Uyển Hoa khỏi phủ...... đáng lẽ con ......"

C.h.ế.t nhắm mắt.

Có một tiểu lang quân mỉm tiến trêu chọc:

"Tỷ tỷ đang xem chuyện gì lạ lẫm ? Khóe miệng cong cả lên, chẳng thèm để ý đến mấy bọn nữa."

Ta gấp bức thư nhà thu trong ống tay áo, tiếp tục mấy vị tiểu lang quân Tây Vực mặt .

Quăng một thỏi bạc:

"Đều là mấy chuyện cũ rích cả ."

"Các ngươi tiếp tục nhảy , ai nhảy , sẽ thưởng lớn!"

 

Loading...