Bà Nội Ác Độc Xin Lỗi, Ta Còn Ác Hơn - Chương 189: Đại hoàng tử Đông Húc Quốc ---

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:12:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một vị đại thần khác cũng tiếp lời: "Đại hoàng t.ử, hiện tại trong nước vì chuyện Hách Liên Hùng hạ độc mà dân tâm yên, oán thán hoàng thất và quân nhân nhiều."

 

"Một trận chiến thắng lợi thể chuyển dời sự chú ý của dân chúng, để họ thấy quyết tâm và năng lực dẫn dắt quốc gia đến cường đại của ngài."

 

"Khi bách tính thấy quân đội của chúng khải trở về, thu phục đất đai, mở rộng cương thổ, tình cảm ủng hộ của họ đối với ngài nhất định sẽ dâng cao."

 

"Cứ thế, những lời đồn đại bất lợi cho hoàng thất và quân nhân tự nhiên sẽ tự tiêu tan, cục diện trong nước cũng sẽ chuyển sang định. Điều đối với việc ngài tranh đoạt ngôi vị Thái t.ử, nghi ngờ gì là môi trường bên ngoài cực kỳ lợi."

 

Đại hoàng t.ử khẽ gật đầu, trầm tư một lát : "Những lời chư vị tuy lý, nhưng chiến tranh thắng bại khó lường, vạn nhất thất lợi, chỉ việc tranh đoạt Thái t.ử vô vọng, mà còn thể nguy hại đến xã tắc quốc gia, chuyện tính đây?"

 

Thường Thắng tướng quân vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Đại hoàng t.ử cần lo lắng. Vân Thương quốc thì mạnh mẽ, thực chất bên trong rỗng tuếch."

 

"Chúng tiến hành thám thính chi tiết về lực lượng quân sự của chúng, xuất binh , chỉ cần bố trí thỏa đáng, nhất định thể thủ thắng."

 

"Vả , mạt tướng nguyện ý đích lĩnh ấn xuất chinh, nhất định lực ứng phó, phụ sự ủy thác của Đại hoàng t.ử."

 

"Chỉ cần Đại hoàng t.ử ở phía điều độ phương pháp, dành sự ủng hộ, thắng lợi của trận chiến nhất định thuộc về Đông Húc ."

 

Thường Thắng tướng quân lộ rõ vẻ hào hùng tráng chí, dường như thắng lợi ở ngay mắt.

 

Mưu sĩ cũng bổ sung thêm: "Đại hoàng t.ử, chúng còn thể báo và liên lạc với các nước nhỏ xung quanh, hứa hẹn một lợi ích để họ giữ trung lập hoặc âm thầm ủng hộ chúng ."

 

"Như , Vân Thương quốc sẽ rơi cảnh cô lập viện trợ, phần thắng của chúng càng lớn hơn. Hơn nữa, trong quá trình chiến tranh, chúng sẽ mật thiết quan sát cục diện, kịp thời điều chỉnh chiến lược, đảm bảo vạn vô nhất thất."

 

Đại hoàng t.ử những lời khuyên nhủ của , cán cân trong lòng dần dần nghiêng lệch.

 

Trong ánh mắt y dần dần bùng lên ánh sáng kiên định, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m : "Tốt! Đã chư vị lòng tin như , bản hoàng t.ử quyết định ."

 

"Ngày mai triều, sẽ với chúng đại thần rằng thương lượng xong với phụ hoàng, phụ hoàng cũng đồng ý xuất binh Vân Thương quốc!"

 

Mấy vị đại thần , lượt dậy hành lễ với Đại hoàng t.ử, đồng thanh hô lớn: "Nguyện Đại hoàng t.ử đại triển hồng đồ, sớm ngày thành tựu đại nghiệp!"

 

Thời khắc , trong đêm thanh vắng, một kế hoạch chiến tranh liên quan đến vận mệnh Đông Húc quốc và tiền đồ của Đại hoàng t.ử lặng lẽ thành hình trong cuộc thương nghị bí mật .

 

Tuy nhiên, kế hoạch của bọn họ còn kịp thực hiện Văn Cảnh Dư hủy diệt .

 

Trong thời gian chờ đợi tiểu tinh linh đến Đông Húc quốc, Văn Cảnh Dư ở trong quân doanh thực sự cảm thấy chút buồn chán.

 

Nàng vô tình về phía dãy núi nhấp nhô trùng điệp phía quân doanh, trong đầu bỗng loé lên một ý nghĩ — trong gian của đến nay vẫn nuôi dưỡng động vật nào.

 

Nghĩ đến đây, nàng sang với Chiến Vương: "Vương gia, lên núi săn b.ắ.n."

 

Chiến Vương khỏi khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy quan tâm : "Ta cùng nàng, nàng một , thực sự yên tâm."

 

Văn Cảnh Dư một lòng bắt một động vật thu gian, nên Chiến Vương theo.

Mèo Dịch Truyện

 

Thế là nàng nửa đùa nửa thật : "Vương gia, ngài chớ coi thường , công phu của kém ngài , ngài mà , chừng trở thành gánh nặng của đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ba-noi-ac-doc-xin-loi-ta-con-ac-hon/chuong-189-dai-hoang-tu-dong-huc-quoc.html.]

Chiến Vương nhớ công phu của Văn Cảnh Dư mà từng chứng kiến, khỏi nhướng mày.

 

Y nghiêm túc : "Nàng tuy sức lực và tốc độ thực sự lớn hơn và nhanh hơn thường, nhưng nàng dường như giỏi khinh công, trong cũng nội lực. Cho nên nếu thực sự động thủ, nghĩ sẽ thua."

 

Khóe môi Văn Cảnh Dư cong lên, lộ một nụ ranh mãnh, đề nghị: "Hay là chúng ngay tại đây tỷ thí một phen, nếu ngài thua, sẽ lên núi một , nếu thua, ngài sẽ cùng ."

 

Chiến Vương thấy nụ tinh quái của nàng, trong lòng đoán chừng Văn Cảnh Dư e là giở chút mưu mẹo nhỏ.

 

để thể cùng nàng vui chơi thỏa thích, y liền sảng khoái đáp: "Được, thì như nàng mong , chúng tỷ thí một chút."

 

Văn Cảnh Dư đảo mắt một vòng, : "Chỗ sân bãi hạn, thi triển hết bản lĩnh của , chúng dời bước đến giáo trường tỷ thí ."

 

Lúc giáo trường, đông đảo tướng sĩ đang hừng hực khí thế tiến hành huấn luyện. Họ thoáng thấy bóng dáng của Chiến Vương và Văn Cảnh Dư, lập tức chuẩn hành lễ.

 

Văn Cảnh Dư vội vàng giơ tay ngăn cản, : "Không cần đa lễ."

 

Một vị phó tướng đầy bụng nghi hoặc, hiểu Chiến Vương và Văn Cảnh Dư đến giáo trường là vì việc gì, bèn tiến lên cung kính hỏi: "Vương gia, huyện chúa, hai vị là đến thị sát chúng thuộc hạ huấn luyện ?"

 

Chiến Vương thần sắc thản nhiên, dõng dạc : "Bản vương cùng Hạnh Lâm huyện chúa chuẩn tỷ thí võ công tại đây."

 

Đám tướng sĩ thấy lời , ai nấy đều lộ thần tình khó tin. Trong lòng bọn họ, võ công của Chiến Vương thâm sâu khó lường, tuyệt đối bình thường thể chạm tới.

 

Mọi trong lòng đều hẹn mà gặp cùng nghĩ rằng, Hạnh Lâm huyện chúa chắc hẳn là chút võ công, nhưng trận tỷ thí , chắc chắn là Vương gia vì dỗ dành thê t.ử nhà vui vẻ, chứ là một trận so tài thực sự.

 

Mặc dù , các tướng sĩ vẫn lượt dừng việc huấn luyện, đầy hứng thú chuẩn xem Vương gia rốt cuộc sẽ "nuông chiều" thê t.ử như thế nào.

 

Văn Cảnh Dư mỉm vị phó tướng , hỏi: "Có thể phiền ngươi trọng tài hiệu lệnh cho chúng ?"

 

Phó tướng thụ sủng nhược kinh, vội vàng đáp: "Được! Đương nhiên là ." Tiếp đó vỗ vỗ n.g.ự.c : "Huyện chúa yên tâm, mạt tướng nhất định phán quyết công bằng."

 

Theo một tiếng hạ lệnh của phó tướng, trận tỷ thí chính thức bắt đầu. Thân hình Chiến Vương loé lên, như một luồng gió mạnh lao về phía Văn Cảnh Dư, đôi chưởng mang theo tiếng gió rít gào, ép thẳng tới mặt nàng.

 

Văn Cảnh Dư khẽ nhón chân, thi triển khinh công "Phi Hoa Ảnh", hình như chim yến nhẹ nhàng tránh thoát. Bộ pháp quỷ mị khiến Chiến Vương trong lòng kinh hãi, y cũng ngờ tới Văn Cảnh Dư học loại khinh công tinh diệu đến thế.

 

Chiến Vương thế tấn công ngừng, bước chân liên bước , chưởng pháp biến hóa khôn lường, tìm cách ép Văn Cảnh Dư lộ sơ hở.

 

Văn Cảnh Dư một mặt khéo léo né tránh, nàng để Chiến Vương thua quá khó coi, một mặt âm thầm giữ thực lực.

 

Chỉ thấy nàng lúc thì nghiêng tránh né một kích sắc lẹm, lúc thì mượn luồng chưởng phong của Chiến Vương mà nhẹ nhàng bay xa, luôn giữ cách với đối phương.

 

Chiến Vương càng đ.á.n.h càng thấy kỳ lạ, y phát hiện Văn Cảnh Dư tuy chiêu thức vẻ nguy hiểm, nhưng luôn thể hóa nguy thành an thời khắc mấu chốt, hơn nữa sự ứng phó của nàng vô cùng thong dong, rõ ràng là dùng hết lực.

 

Trong lòng y khỏi thầm lẩm bẩm: Nha đầu rõ ràng thực lực mạnh hơn, nhưng luôn nhường , nàng là đang giữ thể diện cho ?

 

Sau mấy chục chiêu, thế công của Chiến Vương dần mạnh hơn, Văn Cảnh Dư đến lúc kết thúc trận tỷ thí .

 

Nàng chuẩn thời cơ, vận chuyển nội công "Tụ Nguyên Quyết", nguyên khí trong cơ thể lưu chuyển, tốc độ trong nháy mắt tăng vọt gấp mấy , thi triển "Thuấn Ảnh Quyết".

 

 

Loading...