Bác Sĩ Y Khoa Tu Tiên - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:25:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Dao Chu: "Ta chỉ xem thương thế của nặng , cần chữa trị ."

 

"Người cứ yên tâm, đại sư sẽ ."

 

Đệ t.ử đó nhúc nhích, Thẩm Dao Chu đành rời , nhưng nàng cam lòng, vòng quanh viện của Thái Sơ Kiếm Tông xem thể tìm kẽ hở nào lẻn .

 

nàng hai vòng cũng tìm kẽ hở nào.

 

Đang lúc , nàng cảm thấy thứ gì đó lao về phía , nghĩ ngợi gì liền né tránh, chỉ thấy một quả óc ch.ó đập bức tường mặt nàng.

 

Nàng đầu , quả nhiên thấy Quý Nhiên treo cây: "Ngươi lén lút ở đây gì?"

 

Thẩm Dao Chu trợn mắt : "Liên quan gì đến ngươi!"

 

Quý Nhiên nhảy xuống khỏi cây: "Ta , ngươi tìm sinh Kiếm Cốt đúng ?"

 

Thẩm Dao Chu lời thấy ch.ói tai: "Gì mà sinh Kiếm Cốt! Người tên, tên là Phó Sinh Hàn!"

 

Quý Nhiên theo bản năng cãi , nhưng nghĩ đến điều gì đó nuốt xuống, mặt mày khó chịu : "Được, Phó Sinh Hàn, ngươi tìm ?"

 

Thẩm Dao Chu gật đầu: " bọn họ cho ."

 

Quý Nhiên: "Đương nhiên , bây giờ môn phái của chúng và Bách Luyện Kiếm Tông đều thương nặng, coi như cả hai đều loại, ngôi vị Ngũ Đại Kiếm Tông sẽ do Phá Nhạc Kiếm Tông và Thái Sơ Kiếm Tông tranh giành, Thái Sơ Kiếm Tông chỉ một thể tay, đương nhiên đề phòng các ngươi."

 

Thẩm Dao Chu buồn bực : "Ta là thầy t.h.u.ố.c, thể loại chuyện ! Huống hồ còn cứu , càng thể lấy oán trả ơn!"

 

Quý Nhiên: " lão già Trình Tịch Bạch chắc chắn nghĩ như , ông hẹp hòi, giống với môn phái của chúng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-159.html.]

 

Thẩm Dao Chu lặng lẽ liếc một cái: "Ngươi còn cho rằng vì trả thù ngươi nên mới chữa thương cho sư ngươi ?"

 

Mặt Quý Nhiên đỏ bừng: "Ta... đó , xin ngươi ? Xin ..."

 

Hắn xong mặt , nhỏ giọng bổ sung một câu: "Còn nữa, ừm... cảm ơn..."

 

Thẩm Dao Chu thấy mặt đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ, còn giả vờ kiêu ngạo, nhịn bật , cố ý trêu chọc : "Nói to lên chút, rõ."

 

Quý Nhiên tức giận đến đỏ mặt: "Đừng nhảm nữa, ngươi gặp !"

 

Thẩm Dao Chu sợ thật sự chọc bỏ , đành bất đắc dĩ thu tay , Quý Nhiên dẫn nàng đến một bức tường viện, bên ngoài bức tường một cây đào, Quý Nhiên sờ soạng cây đào một hồi, ấn cơ quan nào, bức tường viện đột nhiên mở một lỗ hổng đủ cho một chui qua.

 

Quý Nhiên lập tức dẫn Thẩm Dao Chu , đợi bọn họ trong, bức tường viện khôi phục như cũ.

 

Vào trong, Quý Nhiên quen đường quen lối dẫn Thẩm Dao Chu đến cửa phòng của Phó Sinh Hàn.

 

Thẩm Dao Chu: "... Sao ngươi quen đường quen lối như , xem đây ngươi ít chuyện trộm gà trộm ch.ó nhỉ!"

 

Quý Nhiên vui : "Còn là thấy ngươi như đứa ngốc loanh quanh bên ngoài tường viện của , mới cố ý hỏi ..."

 

Lời còn hết, nhận lỡ lời, hung hăng trừng mắt Thẩm Dao Chu.

 

Thẩm Dao Chu: "Ồ~~~"

 

Quý Nhiên thô lỗ đẩy nàng trong viện: "Nhanh lên! Ta ở đây đợi ngươi, ngươi gặp xong sẽ đưa ngươi ngoài."

Loading...