Hứa Tinh Dạ chỉ còn cách xin : "Lăng cô nương, xin , là ngày thường chiều hư nàng, ngươi đừng chấp nhặt với một tiểu nha đầu."
Lăng Tân Nguyệt nghẹn một bụng tức.
Thiền nhi thì nhỏ tuổi nhưng cũng là tu sĩ, tuy chỉ là tu vi Luyện Khí kỳ nhưng chắc ai là tiểu nha đầu!
Cuối cùng bàn bạc một chút, cảm thấy Thiền nhi gây nhiều chuyện như , chẳng qua là ở bên cạnh Hứa Tinh Dạ hầu hạ mà thôi.
Hơn nữa, qua nhiều ngày quan sát, Hứa Tinh Dạ vẫn luôn thành thật, lẽ thực sự chỉ đến để cầu y, ngược là bọn họ quá lo lắng.
Vì , Thẩm Dao Chu đồng ý cho Thiền nhi chuyển Lan Đinh Viện.
Sau khi Thiền nhi chuyển , quả nhiên yên tĩnh hơn, còn Hứa Tinh Dạ trông vẻ tinh thần cũng hơn nhiều, còn suốt ngày nhốt trong phòng, cũng chịu ngoài , thỉnh thoảng còn trò chuyện với bọn họ.
Mặc dù bọn họ thiện cảm gì với Thiền nhi, nhưng Hứa Tinh Dạ là khá , hơn nữa kinh nghiệm luyện khí phong phú, còn tiện tay giúp Thẩm Dao Chu cải tiến một linh khí.
Không chỉ , còn lấy một linh khí do chính luyện chế, đều là những tinh phẩm tinh xảo.
Trước đây Thẩm Dao Chu vẫn luôn đặt hàng linh khí ở tiệm luyện khí của nhà họ Thường, nhưng thể thừa nhận, thực lực của Hứa Tinh Dạ mạnh hơn bọn họ nhiều.
Đối mặt với lời khen ngợi của nàng, Hứa Tinh Dạ chỉ khổ: "Chỉ là luyện một đồ chơi nhỏ, việc chính, về tu luyện thì chẳng gì."
"Ai !" Lăng Tân Nguyệt nhịn an ủi : "Ngươi đừng khác bậy, bọn họ là ghen tị với ngươi đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-190.html.]
Hứa Tinh Dạ sững , mỉm dịu dàng: "Cảm ơn Lăng cô nương, nhưng là phụ ruột của , thật ông sai."
Lăng Tân Nguyệt cau mày: "Cho dù là cha thì cũng thể quá đáng chứ, chẳng lẽ tu vi của ông ?"
Hứa Tinh Dạ : "Phụ là kiếm tu, theo mẫu , ông từng là t.ử tinh của Thái Sơ Kiếm Tông, còn suýt nữa trở thành chưởng môn đời tiếp theo, là huyết mạch duy nhất của ông , một chút thiên phú kiếm tu nào, khiến ông mất hết mặt mũi, ông hài lòng với cũng là chuyện bình thường."
Thẩm Dao Chu nhớ , lúc Phó Sinh Hàn từng học một bộ kiếm pháp từ một vị tiền bối, để thành di nguyện của vị tiền bối đó gặp con trai của ông , hình như chính là Hứa Tinh Dạ.
Nghe nàng nhắc đến Phó Sinh Hàn, sắc mặt Hứa Tinh Dạ đổi, nhưng nhanh trở bình thường, mỉm : "Phó đạo hữu là trọng lời hứa."
Mọi đều để ý, chỉ đến tên Phó Sinh Hàn mới cảm thấy hứng thú.
Không ngờ giữa bọn họ còn một câu chuyện như , thật là khéo.
Cố Ung tuy thừa nhận Phó Sinh Hàn, nhưng lúc vẫn vài câu chứng minh lập trường của .
Bên bọn họ đang thảo luận sôi nổi, Hứa Tinh Dạ tuy mỉm lắng nhưng trong mắt ý .
Sở Cửu Ý : "Hứa đạo hữu cũng cần buồn, phụ ngươi khi c.h.ế.t còn nhớ đến ngươi như , hẳn là thừa nhận ngươi ."
Hứa Tinh Dạ nhếch khóe miệng: "Có lẽ ."
Mọi thấy lạnh nhạt với chủ đề , còn tưởng gợi chuyện đau lòng của , bèn thức thời nữa.