BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA HOÀNG ĐẾ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 11:40:10
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17.

 

Chúng gọi Tiểu Đào, chạy suốt đêm về Vệ gia.

 

Vệ gia lụi bại từ lâu, chỉ còn vài gia đinh trông coi trạch t.ử.

 

thẳng phòng của .

 

Nơi đó một thanh chủy thủ.

 

"A Man, em nhớ một và Tạ Dung Khâm đến Hoàng Giác Tự ?"

 

nhanh tìm thấy nó, nắm nó trong lòng bàn tay, vui vẻ với A Man, "Ở đó chúng gặp một lão hoà thượng, em còn nhớ ?"

 

Lão hoà thượng liền mời Phật đường.

 

Ông vốn thuộc về nơi đây, nên trở nơi thuộc về.

 

Sau đó cho thanh chủy thủ .

 

Ông chỉ cần yêu dùng thanh chủy thủ đ.âm ng.ực thì sẽ thể trở nơi thuộc về .

 

cảm thấy ông bệnh.

 

Cầm chủy thủ đ.âm một đao, lỡ như trở về , há chẳng mất mạng ?

 

Cho nên cất chủy thủ .

 

bây giờ thì khác.

 

cũng sắp ch.ết , lỡ như điều ông là thật, thật sự thể về thì ?

 

A Man bằng ánh mắt kì lạ.

 

Em sẽ hiểu nên giải thích nhiều với em , đó tìm cái roi da nhỏ nhiều năm thấy ở trong phòng.

 

A Man dạy vung roi.

 

Sau khi luyện nửa giờ, bảo A Man đưa về cung.

 

Ngựa nhỏ chạy như bay đường Trường An.

 

lưng A Man, ôm c.h.ặ.t eo em .

 

Trời tạnh mưa từ lâu, nhưng hạt nước theo gió thổi lên mặt .

 

áp má lên tấm lưng nhỏ gầy của A Man: "A Man, đừng ."

 

"Sắp kết thúc ."

 

18.

 

Tay trái cầm chủy thủ, tay cầm roi dài, hồi cung liền tìm Tạ Dung Khâm.

 

Có lẽ bộ dạng quá hung ác, khiến cho nội thị quỳ đất run cầm cập:

 

"Hoàng hậu nương nương, bệ hạ đến Quảng Nguyệt Cung trong đêm để tìm !"

 

Hắn ở đây, tìm Tần Nhược Thủy.

 

cũng sắp ch.ết , xả cơn giận của .

 

Cuối cùng cũng Vệ Ương Ương thích cái roi da .

 

Dùng thật đấy.

 

Hễ ai cản đường , quất một roi xuống liền ngã ngựa đổ.

 

Tạ Dung Khâm nuôi Tần Nhược Thủy thật .

 

Trắng trắng tròn tròn, bụng bốn tháng mà trông to như sáu tháng.

 

Không giống như , m.a.n.g t.h.a.i năm tháng , nhưng bụng chỉ nhô lên một gò đồi nhỏ.

 

Tần Nhược Thủy thấy giống như thấy quỷ, đẩy hết cung nhân lên phía .

 

"Hoàng hậu nương nương, hoàng quý phi đang mang thai, ..."

 

quỳ mặt , liền quất roi xuống.

 

"Đi... gọi cấm vệ quân! Gọi cấm vệ quân đến!"

 

Cả mặt Tần Nhược Thủy trắng bệch, đỡ bụng trốn giường.

 

Có cung nhân cản liền A Man đá .

 

"Tay thể cầm b.út nữa ?" quất một roi cánh tay nàng , "Hôm nay bổn cung sẽ triệt để phế hai tay của ngươi!"

 

Tần Nhược Thủy ôm tay hét lên:

 

"Người ? Người ? Phái đến! Mau phái đến!"

 

thèm quan tâm đến, tàn nhẫn quất mấy roi.

 

"Có bệnh đau ở chân ?"

 

"Hôm nay bổn cung trị cho ngươi!"

 

tiếp tục đ.á.n.h chân nàng .

 

"Hoàng hậu điên ! Hoàng hậu điên !" Nàng cuống quít hét lên.

 

nàng nhanh phát hiện roi của sẽ tránh bụng của nàng , nên trực tiếp ưỡn cái bụng mà nàng luôn bảo vệ .

 

"Vệ Ương Ương, bản lĩnh thì ngươi đ.á.n.h bụng !"

 

Nàng còn dáng vẻ yếu đuối đó nữa, ưỡn bụng về phía .

 

"Tạ Dung Khâm sẽ hận ngươi cả đời." Nàng nghiêng đầu .

 

Hận thì hận , ai quan tâm chứ.

 

giương roi tiếp tục, nhưng bụng nàng rành rành hiện như thế.

 

Trong bụng nàng cũng một sinh mệnh nhỏ.

 

"Không cần nữa." Trong lúc đang sững sờ, nàng đến gần , nhẹ nhàng : "Dù thì ngươi cũng sẽ ."

 

"Cho dù ..." Nàng ghé tai , "Thì cũng sống ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-cua-hoang-de/5.html.]

 

Trong đầu "oong" một tiếng.

 

Là nàng .

 

Là nàng !

 

Thì là nàng !

 

ném roi dài trong tay, rút thanh chủy thủy bên tay trái , đ.â.m về phía nàng .

 

"Vệ Ương Ương!" Tạ Dung Khâm uy nghiêm hét lên.

 

thấy gì nữa, trong lòng chỉ một suy nghĩ.

 

Là nàng , nàng ch.ết.

 

Nàng hài t.ử trong bụng ch/ết .

 

gi.ết nàng !

 

cũng rốt cuộc đ.â.m trúng nàng , thấy tiếng hét của Tần Nhược Thủy, ngửi thấy mùi m.á.u tanh xộc mũi.

 

cảm thấy gì đó ấm nóng b.ắ.n lên gò má.

 

đủ.

 

Không đủ.

 

Hài t.ử của , nó vẫn còn nhỏ như thế, ngoan ngoãn như thế.

 

Tại bọn họ nhẫn tâm như .

 

còn bao nhiêu sức lực nữa.

 

sớm gầy đến tàn tạ .

 

Đêm qua tiêu hao hơn nửa sinh lực của .

 

mặt đất lạnh lẽo, cảm thấy thở nổi.

 

thấy giọng của Tạ Dung Khâm.

 

Hình như ôm dậy, giọng ở bên tai :

 

"Ương Ương, Ương Ương, chuyện là thế nào?"

 

"Ngự y! Mau! Truyền ngự y!"

 

chuyện, nhưng cổ họng trào lên một mùi tanh tưởi.

 

vẫn kéo tay .

 

"Còn ..." thều thào với , "Còn thái hậu."

 

"Tạ Dung Khâm, ngài...ngài gi.ết thái hậu."

 

Giờ phút , đầu óc sáng suốt hơn bao giờ hết.

 

Tần Nhược Thủy nhỏ hơn Vệ Ương Ương mấy tuổi, lúc Vệ Ương Ương đến tuổi cập kê, Tần Nhược Thủy thể bản lĩnh gì chứ?

 

Tần Nhược Thủy là của thái hậu.

 

Là thái hậu.

 

Là thái hậu gi.ết hài t.ử của .

 

"Ương Ương, nàng đừng chuyện, trẫm đồng ý với nàng, nàng cái gì trẫm cũng đồng ý."

 

Dường như Tạ Dung Khâm sắp .

 

Tại ? Tần Nhược Thủy ch.ết ?

 

mò thanh chủy thủ bên tay, cầm nó lên, nhét cho Tạ Dung Khâm.

 

Lúc mới thấy rõ mặt .

 

Da vốn trắng ngần, lúc đây một chút huyết sắc cũng .

 

Tay thấm ướt m.áu, m.á.u màu đen sì.

 

Hắn cầm thanh chủy thủ đưa cho, nét mặt chút ngỡ ngàng.

 

Hai tay lượt nắm lấy tay , tha thiết :

 

"Tạ Dung Khâm, đưa về nhà ."

 

giữ c.h.ặ.t bàn tay cầm chủy thủ của , dùng sức đ.â.m ng.ực .

 

Đôi mắt hẹp dài của chợt mở to, đột nhiên tràn đầy hoảng loạn.

 

Hắn hét to gì đó, nhưng rõ.

 

Nước mắt cứ như mà trào , rơi xuống mặt .

 

Khóc cái gì, chút sức lực đó của , Tần Nhược Thủy của ngài sẽ ch.ết .

 

Thật , còn cảm thấy đau đớn nữa.

 

Thật , sắp về nhà .

 

, mỉm .

 

Tạm biệt, Tạ Dung Khâm.

 

Ta phiền ngài và Tần Nhược Thủy nữa.

 

Tạ Dung Khâm vẫn đang gì đó, vẫn như cũ rõ.

 

Gương mặt cũng dần trở nên mơ hồ.

 

Dường như thấy bầu trời xanh thẳm, thấy chim nhạn bay lượn.

 

Dường như thấy tiếng chuông tan học, thấy tiếng ồn ào.

 

thấy lớn tiếng gọi : "Vệ Ương Ương! Đi thôi, chúng cùng về nhà!"

 

Được, về nhà thôi!

 

-Hoàn-

Loading...