BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA HOÀNG ĐẾ - Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-03-16 11:32:01
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoại truyện: Trường Dạ Vị Ương

 

*Vị Ương: Chưa kết thúc

 

**Trường Dạ Vị Ương: Đêm dài tàn

 

1.

 

Tạ Dung khâm hỏi rõ ràng quận chúa tự sát, vì ngăn .

 

để cho cầm chủy thủ cung.

 

Ta với :

 

“Bởi vì quận chúa quá đau đớn .”

 

Người đêm đêm ngủ ngon giấc, ngày ngày nuốt trôi cơm.

 

Ta thà rằng để sớm giải thoát.

 

Sống lưng thẳng tắp của bỗng cong , khẽ run rẩy.

 

"Tại với trẫm?” Hắn ngẩng đầu , đáy mắt đỏ như m.á.u, "Tại cho trẫm ?!”

 

“Ngài từng cho quận chúa cơ hội ?” Ta khinh thường liếc .

 

Ta sẽ gọi quận chúa là nương nương nữa, nương nương của bất kỳ ai, chỉ là quận chúa của thôi.

 

Tạ Dung Khâm đột nhiên nhớ gì đó, chán nản tựa lên lưng ghế, mặt như tro tàn.

 

Không lâu , cuộn c.h.ặ.t nắm tay, trầm mặt ngoài.

 

Ta .

 

2.

 

Sau khi quận chúa ch.ết, Tạ Dung Khâm triệt để điều tra thái hậu.

 

Phe cánh thái hậu trong triều đều diệt trừ.

 

Ngày đó đến cung thái hậu, giọng khàn khàn của thái hậu tố giác:

 

"Lẽ nào ai gia cho con ?"

 

Vệ gia của nàng một tay che trời, Vệ Lam Phong công cao lấn chủ, nếu như để Vệ Ương Ương sinh hoàng trưởng t.ử, con thiên hạ đổi thành họ Vệ ?!"

 

"Bà xứng nhắc tên của nàng ."

 

Tai chỉ thấy câu u ám của .

 

Lúc ngoài, y bào dính m.á.u.

 

Ta theo phía châm chọc: "Cuối cùng cũng lời quận chúa đều là thật ?"

 

Quận chúa từng với .

 

Trước khi đón Tần Nhược Thủy, quận chúa cãi với một trận to, Tần Nhược Thủy là thái hậu sắp xếp, ba xả tương cứu chẳng qua chỉ là một vở kịch mà thôi.

 

tin.

 

Gương mặt Tạ Dung Khâm trở nên trắng bệch, hai mắt ửng đỏ.

 

Ngày quận chúa ch.ết, ôm t.h.i t.h.ể của quận chúa ngừng gọi , ngừng gào .

 

Sau hôm đó, giống như biến thành một khác.

 

cho dù thì cũng , trong lòng một nhát d.a.o, thời thời khắc khắc đều đang lăng trì .

 

Cũng chính vì , bỏ thanh kiếm trong tay xuống.

 

Ta gi.ết nữa.

 

Một kiếm gi.ết ch.ết thì quá hời cho .

 

Ta trong cung , từng giờ từng khắc tăng thêm chút lực cho thanh đao trong lòng .

 

Ta giữ mạng của .

 

Nhìn chịu đủ dày vò, sống bằng ch.ết.

 

3.

 

Mấy đao đó của quận chúa ở An Hỷ Cung đ.â.m xuyên vai Tần Nhược Thủy, cứa rách mặt nàng .

 

Đáng đời.

 

Nàng thấy Tạ Dung Khâm trở về liền giở trò cũ, năng khiêu khích quận chúa.

 

Nàng cho rằng quận chúa sẽ giống như đây, cùng lắm đẩy nàng một cái, đ.á.n.h nàng một bạt tai mà thôi.

 

Nàng quá xem thường những đau khổ mà quận chúa chịu đựng.

 

Ngự y vết thương vai nàng quá nặng, dùng t.h.u.ố.c, nhưng nếu như dùng t.h.u.ố.c thì thể đứa trẻ sẽ giữ .

 

nếu dùng t.h.u.ố.c, vết thương của Tần Nhược Thủy cũng cầm cự đến lúc nàng sinh đứa trẻ .

 

Lúc ngự y quỳ ngoài Tiêu Phòng Điện đợi ý chỉ của Tạ Dung Khâm, đang ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể quận chúa buông tay.

 

Ngự y còn cách nào, đành cầu cứu thái hậu.

 

Cuối cùng đứa trẻ giữ , Tần Nhược Thủy như ý nguyện của nàng , mắc bệnh căn.

 

Đương nhiên, chút bệnh căn , bây giờ đối với nàng là gì cả.

 

Tạ Dung Khâm đặc biệt vì Tần Nhược Thủy mà thiết kế một phòng giam trong cung.

 

Trong phòng giam đủ các loại dụng cụ t.r.a t.ấ.n.

 

Cứ hễ nhớ đến những chuyện nàng , liền qua đó một chuyến.

 

Ta chỉ theo đầu tiên.

 

Hắn chắp tay lưng liếc Tần Nhược Thủy đang quỳ đất cầu xin :

 

"Trẫm niệm tình ngươi cứu mạng trẫm đôi ba nên quá tin tưởng ngươi.”

 

"Ngươi hậu cung, trẫm đồng ý."

 

"Ngươi quý phi, trẫm đồng ý."

 

"Cho dù ngươi hoàng quý phi, trẫm cũng một phút do dự."

 

"Trẫm cũng từng là một báo ân đáp nghĩa, là quân t.ử phúc hậu hiền lành, chỉ đáng tiếc..."

 

"Hắn tránh , để Tần Nhược Thủy rõ một dãy hình cụ: "Ngươi chọn , hôm nay cái nào hầu hạ ngươi?"

 

Sau đó chính là tiếng gào của Tần Nhược Thủy.

 

4.

 

Một tháng khi quận chúa rời , Tạ Dung Khâm đột nhiên lệnh cho tất cả cung nhân tìm một cái túi thơm.

 

Cả hậu cung đều ch.ết ngựa đổ.

 

Cuối cùng cũng tìm cho .

 

Túi thơm ở trong tay của một cung nữ.

 

"Nô tỳ...nô tỳ thấy túi thơm xinh xắn đáng yêu, hoa văn cũng hiếm gặp..."

 

Tạ Dung Khâm ngày càng âm u lạnh lẽo:

 

"Nói sự thật."

 

Tiểu cung nữ đó dọa cho dập đầu sát đất:

 

"Bệ hạ, túi thơm là nô tỳ dạy hoàng hậu nương nương thêu."

 

……

 

"Nô tỳ từng may mắn hầu hạ ở đông cung, đêm nào nương nương cũng lén tìm nô tỳ, nô tỳ giữ bí mật, bên cạnh sẽ nhạo ."

 

"Nương nương mất nửa năm mới thêu một cái ý như ..."

 

"Hôm đó nô tỳ nhặt nó trong ngự hoa viên, thật sự cảm thấy đáng tiếc..."

 

"Bệ hạ tha tội! Bệ hạ tha tội!"

 

Tạ Dung Khâm hỏi tội tiểu cung nữ, chỉ nhốt bản trong Cần Chính Điện cả ngày.

 

Ngày hôm , nhân lúc đang ngủ liền đốt túi thơm .

 

Hắn cầm kiếm gi.ết .

 

Ta tránh né, chỉ lạnh lùng : "Ngài xứng."

 

5.

 

Tạ Dung Khâm gi.ết .

 

Hắn sẽ gi.ết .

 

Thứ quận chúa để quá ít.

 

Hắn bắt đầu nát rượu.

 

Uống say liền kéo về quận chúa.

 

"Ngươi nhớ nàng dạy chúng chơi bài , kết quả thua đến dán đầy giấy trắng mặt, đúng lúc cô mẫu , nàng doạ cho suýt bệnh một trận."

 

Hắn vỗ chân lớn, :

 

Sau nàng chơi bài với nữa, A Man, ngươi tại ?"

 

Hắn ôm vò rượu :

 

"Là trẫm sai . Trẫm luôn xem nàng là Vệ Ương Ương ngang ngược đó, trẫm rõ là , nhưng mỗi khi nàng cãi với trẫm, trẫm liền nghĩ đến nàng của quá khứ.

 

Trẫm luôn trị cái tính của nàng , trẫm cố ý lạnh nhạt với nàng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-cua-hoang-de/ngoai-truyen.html.]

"Ngài chỉ phục mà thôi."

 

Ta khách sáo , "Suy cho cùng ngài đem những uất ức từng chịu ở chỗ Vệ Ương Ương trút giận lên quận chúa, ?"

 

Ta Vệ Ương Ương dáng vẻ gì.

 

Ta chỉ tiểu quận chúa của , giờ luôn ngẩng mặt , hoạt bát thiện.

 

bọn họ luôn ngang ngược hống hách.

 

Bây giờ ch.ết .

 

Không còn ai thể chõ mõm nữa.

 

6.

 

Tạ Dung Khâm cần kích thích, thường chủ động hỏi chuyện của quận chúa.

 

Hắn hỏi : "Đêm trung thu đó, Ương Ương luôn đợi trẫm ?"

 

Ta nhếch khoé miệng: "Ngài xem?"

 

"Lúc đó quận chúa còn nổi nửa giờ."

 

" vì đợi ngài, vẫn ba tiếng."

 

"Sau khi trở về, liền bảo đưa đến Vệ gia lấy chủy thủ và roi."

 

"Tạ Dung Khâm, ngài khiến quận chúa tuyệt vọng ."

 

"Người ngay cả một thở cũng sống tiếp nữa."

 

"Thứ gi.ết ch.ết nàng , là cổ độc ?"

 

"Không, là ngài."

 

Trên tay của Tạ Dung Khâm cứa đầy những vết thương, quận chúa là nắm c.h.ặ.t bàn tay đó của , đ.â.m chủy thủ n.g.ự.c .

 

Hắn từng chữ , vẽ tranh tài.

 

Sau ngày đó, bàn tay của cầm b.út còn vững nữa, mỗi khi phê tấu chương, đều là dùng tay trái.

 

Tròn một năm quận chúa rời , tặng cho Tạ Dung Khâm một phần đại lễ.

 

Quận chúa chữ bằng b.út lông , lúc gả , thích dùng một mảnh gỗ "bút".

 

Bút đó lông, ngòi b.út sắc nhọn.

 

Người sẽ dùng nó chấm mực chữ.

 

Chữ giống với chữ , nhưng miễn cưỡng thể hiểu.

 

Ta tặng cho Tạ Dung Khâm một xấp chữ quận chúa lúc ở Quảng Nguyệt Cung.

 

Tạ Dung Khâm lật từng trang, vô cảm xem bên cạnh.

 

"Tiểu bảo bối, chào con, con, cũng chính là nương . Hôm nay cảm giác con đạp bụng , nương sẽ ăn thêm nhiều đồ ngon, ngủ thêm nhiều giấc, giữ cho tâm trạng vui vẻ để con bình an trưởng thành."

 

"Tiểu bảo bối, hôm nay con ít đạp , nương lo lắng lắm. Con kiên nhẫn đợi một chút ? Đợi dì A Man của con , cô nhất định sẽ cách cứu con."

 

"Tiểu bảo bối, hôm nay nương hát cho con , con thấy ? Nương hát , con đừng chê nhé!"

 

"Tiểu bảo bối, con xem cha con trông như thế nào ? Cha con là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o, luôn sẽ đến thăm , nhưng một cũng đến."

 

"Có điều con đừng trách cha nhé, thật cũng chẳng gì sai, chỉ thích mà thôi, là si tâm vọng tưởng."

 

"Tiểu bảo bối, con là con trai con gái? Sau con sẽ gọi Tần Nhược Thủy là mẫu hậu chứ? Nghĩ đến thật bực !"

 

"Tiểu bảo bối, nghĩ xong , nếu như con là con trai, thì để dì A Man mang con , nếu như con là con gái, con vẫn là theo cha , công chúa sẽ ai dám bắt nạt con."

 

"Tiểu bảo bối, dì A Man về ."

 

"Xin con tiểu bảo bối, nương bảo vệ cho con, con chỉ thể cùng nương thôi."

 

"Tiểu bảo bối, ngày mai cha con sẽ đến thăm chúng , con vui ?"

 

"Tiểu bảo bối, ngày mai cha đến đây, để sờ con ? Con nhất định dùng sức đạp cái đồ vô đó nhé."

 

……

 

Ta thấy sống lưng của Tạ Dung Khâm từ từ cong , giọt nước mắt to rơi xuống giấy.

 

sợ hỏng nét b.út, vội vàng lau .

 

Ta rảo bước khỏi điện, thấy tiếng bi thương của .

 

Lần ngưng triều bảy ngày, còn ngã bệnh .

 

Hắn mơ mơ màng màng trong cơn bệnh, cũng là gọi "Ương Ương", là gọi "Vị Ương".

 

Sau khi khỏi bệnh, chuyện đầu tiên là hạ chỉ xây đạo đàn, tìm kiếm kỳ nhân dị sĩ.

 

7.

 

Tinh thần của Tạ Dung Khâm lên một cách kì lạ, hai mắt sáng ngời lạ lùng.

 

Hắn lấy thanh chủy thủ mà chuyện đó, đến cả cũng .

 

Hắn câu cuối cùng quận chúa là đưa về nhà.

 

Sự xuất hiện của vốn khác thường, nắm tay đ.â.m rách n.g.ự.c , nhất định bên trong huyền cơ.

 

Ta cụp mắt trầm tư một hồi, với :

 

"Lúc quận chúa ở Vệ gia từng với , nếu như nàng yêu dùng con d.a.o đ.â.m n.g.ự.c nàng, nàng sẽ thể trở về thế giới thuộc về nàng."

 

Tạ Dung Khâm đột nhiên dậy, đáy mắt tràn đầy kinh hỷ thể hiểu nổi:

 

"Là như , nhất định là như ! Ương Ương ch.ết, Ương Ương vẫn sẽ về."

 

Đủ các loại bắt đầu qua hoàng cung ngớt, phật giáo , đạo giáo , cũng là giáo phái gì, hễ bọn họ cách gọi hồn thì Tạ Dung Khâm đều giữ .

 

Còn cho một loại t.h.u.ố.c viên, chỉ cần uống thể gặp hồn phách của hoàng hậu nương nương.

 

Tạ Dung Khâm mua hết bộ.

 

Ta thấy quận chúa , chỉ thấy lúc phấn khởi lạ lùng, lúc điên cuồng bất an.

 

Mỗi năm đều tuyển tú, triệu nữ t.ử đến tuổi từ khắp nơi nhập cung.

 

Vội vàng một cái, đuổi bọn họ .

 

Năm , một tú nữ dáng vẻ tư thái đều giống quận chúa đến bảy phần.

 

Tạ Dung Khâm thấy nàng , vui mừng quá đỗi, ôm lấy nàng suýt chút nữa oà : "Ương Ương, Ương Ương cuối cùng nàng cũng ."

 

Tú nữ đó doạ cho quỳ rạp xuống đất: "Thần nữ sợ hãi!"

 

Ánh mắt của Tạ Dung Khâm ngay lập tức tiêu điều.

 

"Không Ương Ương, Ương Ương, Ương Ương sẽ nhát gan như ..."

 

Biết uống những viên t.h.u.ố.c đó xong, thật sự thể thấy quận chúa.

 

Hắn bắt đầu mang t.h.u.ố.c theo bên , vẻ mặt cũng thường ngẩn ngơ.

 

Năm thứ mười khi quận chúa mất, hoàng cung tối tâm rối loạn, biên cương phân tranh tứ phía.

 

Ta nhớ lúc quận chúa còn tại thế nhắc đến Vệ tiểu tướng quân:

 

"Haiz, triều đại cái gì cũng , chỉ là chiến loạn quá nhiều."

 

"Chiến tranh, chịu khổ đều là bách tính."

 

Có lẽ đến lúc dừng .

 

Vừa hôm đó truyền đến tin tức Tần Nhược Thủy tắt thở, xem nàng một chút.

 

Không từ lúc nào, nàng biến thành lợn*, sớm còn dáng vẻ ban đầu nữa.

 

*Một hình phạt thời cổ đại, ch.ặt đứt tứ chi, m.óc mắt, đổ t.h.u.ố.c đ.ộc họng

 

Ta ngoài với vẻ mặt vô cảm, vô cảm mặt Tạ Dung Khâm vẫn đang đạo sĩ giảng để lập đàn phép.

 

"Tạ Dung Khâm, ngài thật sự quên rằng thanh chủy thủ đó đến từ ?"

 

Không lão hoà thượng gì.

 

Cũng chẳng phòng thiền nào cả.

 

Năm đó ở Hoàng Giác Tự, quận chúa gặp , Tạ Dung Khâm tặng thanh chủy thủ đó cho quận chúa.

 

Hắn với quận chúa rằng gặp nguy hiểm thì dùng thanh chủy thủ bảo vệ bản .

 

Quận chúa vẫn luôn trân trọng nó.

 

Lúc gả đông cung, bởi vì chủy thủ quá hung, hàm ý nên để khuê phòng.

 

Ngày cuối cùng của quận chúa, thần trí chút tỉnh táo, lúc chơi bài thường chỉ Tiểu Đào mặt dán đầy giấy trắng:

 

"Hahahaha, cuối cùng cũng thắng ngài Tạ Dung Khâm!"

 

Tuyệt vọng đến tận cùng, nhưng vẫn nhớ lời dặn của Tạ Dung Khâm, nhớ thanh chủy thủ thể bảo vệ .

 

"Đều là quận chúa tự nghĩ ."

 

"Người ch.ết từ lâu ."

 

"Bị ngài chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t."

 

Nói xong những lời , liền rời khỏi hoàng cung.

 

Rất lâu lâu đó, đế vương trẻ hai mươi tám tuổi một đêm bạc trắng đầu.

 

Hắn chiếu thư, nhường ngôi cho ruột.

 

Hắn lệnh mở quan tài an táng nhiều năm của hoàng hậu.

 

Hắn ôm hài cốt đen sẫm của hoàng hậu, uống một ly rượu độc.

 

(Hoàn)

Loading...