Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:10:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những bông hoa cúc đầu que lòe loẹt nổi bật, đồng thời biểu cảm khuôn mặt tuy đơn giản nhưng vô cùng khoa trương, rõ ràng chỉ vài nét vẽ nhưng đôi lông mày rủ xuống và đôi mắt nhỏ trông như một bộ dạng đang sứt đầu mẻ trán.”
Bức vẽ nổi bật như khiến nhiều mang theo sự tò mò tiến gần quan sát, khi phát hiện chỉ là một mẩu quảng cáo tuyển dụng, họ khỏi thốt lên sự kinh ngạc.
“Một mẩu quảng cáo tuyển dụng mà thế , tòa soạn ít nhân tài nhỉ."
“Nói mới nhớ, mặc dù que trông ngốc nghếch nhưng mà cũng khá thú vị đấy."
“ cũng thấy thú vị, hơn nữa mẩu quảng cáo một cái là nhớ luôn, chậc, đúng lúc về hỏi xem hai đứa nhà ."
……
Lý Thiết Đản mấy ngang qua cách sạp báo xa, thấy qua kẻ náo nhiệt cũng tò mò ghé qua xem thử.
“Mày đấy, chẳng là tìm Phùng Trác ?"
Lý Thiết Đản chỉ chỉ, “Không đều đang xúm chỗ sạp báo xem náo nhiệt , tao qua nghía một cái."
“Lý Thiết Đản, mày tao ch-ết mất, mày mấy chữ mà đòi xem báo!"
Lý Thiết Đản mỉa mai thấy mất mặt, đầu sờ mũi theo mấy em khu tập thể nhà máy gang thép.
Mấy bọn họ đều là bạn nối khố của Phùng Trác, nhưng kể từ khi Phùng Trác xem mắt, đàn bà ăn vạ xong thì cứ trốn biệt trong nhà chịu ngoài.
“Tao từng gặp Phùng Trác một ở ven đường, ủ rũ chẳng chút tinh thần nào, chuyện với nó nó cũng thèm thưa, Lão Lý, mày với Phùng Trác nhất, hôm nay mày gọi nó thử xem."
Lý Thiết Đản:
“Vì một đàn bà mà nó hèn nhát thế , hôm nay mấy em lôi cũng lôi nó ngoài, cứ nhốt trong nhà mãi thế sớm muộn gì cũng thành thằng ngốc thôi."
Trong lúc chuyện, mấy tới nơi, lúc là buổi sáng, trong khu tập thể cơ bản đều là công nhân, chỉ còn già và nhà trông trẻ nhỏ ở .
Người bên trong thấy đám Lý Thiết Đản thì sắc mặt đều lắm, dắt con đầu về nhà.
“Ấy, đợi tí đợi tí, nhà họ Phùng ở bên trái bên nhỉ?"
Người trong khu tập thể tùy tiện chỉ tay về bên trái tránh như tránh tà.
Tìm vị trí, Lý Thiết Đản bắt đầu gõ cửa, đầu tiên là gọi tên, cuối cùng bắt đầu c.h.ử.i bới, c.h.ử.i hai câu thì bên trong cuối cùng cũng mở cửa.
Phùng Trác dường như lâu rửa mặt, mặt đầy những lớp da khô nứt nẻ, quầng mắt thâm quầng, tóc như cỏ khô dài xuống tận mắt, tùy ý gạt sang một bên.
“Làm gì?"
Giọng Phùng Trác khàn khàn, như mới ngủ dậy.
“Gọi mày ngoài chứ gì, mày mày bây giờ thành cái dạng gì !"
Lý Thiết Đản thẳng trong phòng, phịch xuống ghế sofa.
“Chuyện của mày bọn tao đều hết , bọn tao nhạo mày thì cũng chỉ nhạo vài câu thôi, mày trốn cả bọn tao thế."
Lý Thiết Đản phụ họa:
“Mau bộ quần áo em trượt patin, tao mới tìm chỗ mới, đúng , khi mày cắt cái đầu ."
“Cút xéo , lão t.ử hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-109.html.]
Phùng Trác lườm Lý Thiết Đản một cái, định phòng.
Lý Thiết Đản hạ quyết tâm kéo ngoài, liền bước tới chặn Phùng Trác , hì hì :
“Mày thì bọn tao , cùng lắm là đợi bố mày về đuổi bọn tao , dù ngày mai bọn tao đến, mày mở cửa bọn tao đ-ập cửa đ-ập cửa sổ."
“...
Các xong hả, thật sự ngoài, bây giờ đang nản lòng thoái chí, cảm thấy thế giới một màu xám xịt, khỏi cửa trừ khi bắt ch-ết!"
Lý Thiết Đản nhíu mày, “Chẳng chỉ vì một đàn bà thôi , là còn chuyện gì khác?
Mày cho mấy em xem, bọn tao nghĩ cách gì."
Phùng Trác thở dài một tiếng, suy nghĩ một lát, chậm rãi mở miệng.
Phùng Trác biến thành bộ dạng như bây giờ là nguyên nhân.
Lần chủ nhiệm Phùng nh.ụ.c m.ạ Vu Thư Uyển, Phùng Trác thấy liền phát điên một trận, chủ nhiệm Phùng tức giận tẩn cho Phùng Trác một trận, định đ-ánh cho thằng con ngốc tỉnh .
Đáng tiếc là Phùng Trác tỉnh mà đ-ánh đến phát sốt.
Từ đó về , cái tên Vu Thư Uyển trở thành điều cấm kỵ trong nhà họ Phùng, ai cũng nhắc tới, ngay cả Ninh Mỹ Linh mạnh mẽ cũng chỉ dám ở lưng thầm rủa Vu Thư Uyển là con hồ ly tinh hại .
trong nhà ai nhắc đến nghĩa là Phùng Trác sẽ quên.
Không những quên mà cái giấc mơ đây của còn xuất hiện liên tục suốt một tuần.
Trong mơ, dường như từng trải qua một đời , chỉ là mỗi khi mơ thấy cảnh Vu Thư Uyển ch-ết t.h.ả.m, nội dung phía bắt đầu trở nên mơ hồ, khiến rõ chính rốt cuộc trải qua những gì.
Cũng dẫn đến việc ngày càng phân biệt đó là sự thật từng xảy , chỉ là giấc mơ đơn phương của thôi.
Sau đó theo thời gian trôi qua, khi Phùng Trác thử mơ giấc mơ đó thì trở nên vô cùng khó khăn.
Ngay cả chính cũng nghi ngờ dạo đau lòng quá nên ma nhập , giấc mơ đó căn bản từng tồn tại.
Tuy nhiên Phùng Trác gì cả.
Anh đàn ông Vu Thư Uyển cưới tên là Thẩm Chiếm Phong xong, ngày hôm liền tới khu tập thể quân đội phía nam thành phố để ngóng tình hình của .
Thẩm Chiếm Phong năm nay hai mươi tám tuổi, gần ba mươi , hơn và Vu Thư Uyển gần mười tuổi!
Hơn nữa đơn vị của Thẩm Chiếm Phong quanh năm đóng quân ở vùng sâu vùng xa, cả năm chẳng thấy về nhà lấy một .
Quan trọng nhất là, nhà Thẩm Chiếm Phong thế mà hai đứa con!
Trời đất ơi, một đàn ông với điều kiện như , thế nào cũng bằng Phùng Trác đây đúng !
Khoảng cách duy nhất giữa hai là nhà Thẩm Chiếm Phong ở khu tập thể quân đội, nhiều tiền nhiều thế hơn nhà họ Phùng một chút.
ngoài những thứ , Phùng Trác tự phụ trẻ trung hơn, cảnh gia đình đơn giản sạch sẽ hơn, tuy từng gặp mặt nhưng Thẩm Chiếm Phong là một lão già , thế nào cũng thể trai bằng !
Liệt kê hết những điều , Phùng Trác thế nào cũng cảm thấy mạnh hơn Thẩm Chiếm Phong gấp trăm , nhưng hết đến khác, Vu Thư Uyển coi trọng mà coi trọng Thẩm Chiếm Phong.
Điều đối với mà chẳng khác nào một đòn chí mạng, thậm chí còn tìm cơ hội gặp Thẩm Chiếm Phong một để so tài cao thấp xem rốt cuộc ai mới tư cách cưới một phụ nữ trẻ trung, xinh và ưu tú như Vu Thư Uyển!