Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:10:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phùng Trác thêm cụm từ “Mong mỏi hồi âm" tên , cầm tay xem xem , bấy giờ mới đưa qua.”
Gửi thư xong, Phùng Trác tới nhà máy gang thép, tìm chủ nhiệm Phùng xin ít tiền, đó cầm tiền đến chỗ thợ hớt tóc để tỉa tót tóc tai và râu ria, đến phòng tắm công cộng nhờ thợ kỳ lưng cho sạch sẽ, đó mới tràn đầy mong đợi về nhà chờ đợi tin báo về bất cứ lúc nào.
Cũng trong ngày hôm nay, cả nhà họ Vu đều dậy từ sớm.
“Vu Mãn Thương, dặn ông luộc trứng cho hai đứa nhỏ luộc xong ?"
Trương Phượng Cúc ngáp một cái, chống nạnh xuống bàn, lệnh:
“Luộc xong thì mau bưng qua đây, mấy ngày tới Hồng Hà nhà, ngày nào ông cũng nấu cơm đúng giờ đấy."
Trong tay Vu Mãn Thương đầy bọt xà phòng, đang vò tất ở trong sân, ló đầu :
“Luộc xong luộc xong , sợ nguội nên cứ để trong l.ồ.ng hấp giữ nóng, Đại Hải , con giúp bố bưng trong phòng ."
Nhìn kỹ , đôi tất trong tay Vu Mãn Thương thế mà là của vợ .
Vu Đại Hải lời bếp bưng trứng, lúc cũng chỉ liếc Vu Mãn Thương một cái:
“Bố, bố ăn cơm ?"
Vu Mãn Thương đang vò quần áo:
“Mẹ con đ-á bố dậy từ hai tiếng , bố ăn cơm xong mới qua đây giặt đồ đấy, ôi chao, cái thắt lưng già của ..."
Trương Phượng Cúc đầu nhổ một bãi, “Ông kêu cái gì mà kêu?
Ông mới mấy ngày, lão nương bao nhiêu năm nay đều trải qua như đấy, ông thật là giữ mặt mũi quá nhỉ!"
Vu Mãn Thương dám hó hé gì nữa.
Kể từ Vu Thư Uyển tới, tính tình vốn hung dữ của Trương Phượng Cúc càng thêm trầm trọng!
Hôm đó Vu Mãn Thương về nhà nửa ngày trời cũng chờ cơm, hỏi mới hóa Trương Phượng Cúc tự ăn từ .
Sau đó Trương Phượng Cúc dứt khoát thèm giặt đồ nữa, ném hết quần áo của cho Vu Mãn Thương, Vu Mãn Thương mà giặt là Trương Phượng Cúc bên cạnh mắng c.h.ử.i té tát!
Chưa dừng ở đó, mắng xong , buổi tối ngủ Trương Phượng Cúc còn cho Vu Mãn Thương chạm , còn tuyên bố Vu Mãn Thương mà ngoan ngoãn theo sự sắp xếp của bà thì sẽ đ-ánh nh-au với ông.
Bộ xương già của Vu Mãn Thương bì với Trương Phượng Cúc b-éo khỏe mạnh, mới mở miệng định biểu thị sự kháng nghị Trương Phượng Cúc một chân đ-á văng xuống giường.
Vu Mãn Thương là coi trọng thể diện, kêu oai oái hai tiếng định lên đ-ánh trả Trương Phượng Cúc, kết quả là...
đương nhiên là đ-ánh .
Sau khi tiếng động truyền ngoài, mấy đứa con và con dâu trong nhà thế mà lấy một về phía ông.
Qua mấy chỉnh đốn hung hãn của Trương Phượng Cúc, Vu Mãn Thương dù trong lòng cam tâm tình nguyện nhưng áp bức đến mức thể ngoan ngoãn bắt đầu việc nhà.
Sáng nay vốn dĩ ông còn lười biếng một chút, kết quả Trương Phượng Cúc một chân đ-á ngoài.
“Mẹ, buổi sáng đừng nóng giận, cứ ăn cơm ạ."
Vu Đại Hải một câu giảng hòa, nhưng rõ ràng vẫn về phía Trương Phượng Cúc.
Trương Phượng Cúc hừ một tiếng bấy giờ mới động đũa.
“Hồng Hà, lúc em phỏng vấn nhất định biểu hiện cho , nếu thể ở mấy ngày kiếm ít tiền thì nhất, nếu ở thì cũng , trong lòng đừng để ý quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-112.html.]
Vu Đại Hải dặn dò vợ sắp lên thành phố phỏng vấn.
Trương Hồng Hà gật đầu, trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm, “Em , em nhất định sẽ biểu hiện thật ."
“Hồng Hà."
Trương Phượng Cúc cũng lên tiếng, “Nhớ kỹ khi đến xưởng đừng nhắc đến tên Thư Uyển, nó thấy quảng cáo nên mới giới thiệu em , chứ ý bảo em cửa , đừng ảnh hưởng đến nó."
“Mẹ con hiểu mà, con nhất định sẽ ."
Có một ở nông thôn, họ hàng ở thành phố một công việc là cứ mang khoe khoang, nhất là mẩu quảng cáo của xưởng dệt len đăng ở tòa soạn của Vu Thư Uyển, nếu nhắc đến tên Vu Thư Uyển, chắc chắn sẽ cảm thấy Trương Hồng Hà là cửa , truyền ngoài đối với danh tiếng của Vu Thư Uyển chắc chắn là .
Ăn cơm xong, quần áo bên phía Vu Mãn Thương cũng phơi xong xuôi.
Vu Đại Hải đưa Trương Hồng Hà đầu thôn bắt xe khách.
Trương Phượng Cúc đưa hai đứa trẻ đến trường.
Vu Mãn Thương...
ở nhà đ-ánh giày vải cho vợ, đ-ánh xong còn đồng việc, đến trưa còn lật đật chạy về nhà nấu cơm trưa.
Vu Mãn Thương lén lút tìm cả Vu Hữu Lương để than vãn một , ông lóc t.h.ả.m thiết vốn định về già hưởng phúc, ai ngờ về già ngày tháng càng khổ cực hơn.
ngoài việc nhận sự chế nhạo của Vu Hữu Lương , ông vẫn khom lưng về nhà nấu cơm.
“Phượng Cúc , bà xem từ sáng sớm bận rộn , là trưa nay cơm nước bà ."
Vu Mãn Thương kéo tay Trương Phượng Cúc đang định cửa, lấy lòng .
Trương Phượng Cúc liếc xéo ông một cái, “Ông thấy mệt?"
“Phải đấy, thắt lưng đau sắp chịu nổi nữa ..."
“Vậy bao nhiêu năm nay đều như đấy, lúc kêu mệt thì ông ?"
Trương Phượng Cúc lạnh lùng hừ một tiếng, “Vu Mãn Thương, cho ông , hai năm nay ông nhất là nên việc chăm chỉ , nếu đợi mấy năm nữa tuổi ông lớn hơn, đầy chiêu để dùng ông đấy, coi như thấu , cái gì mà nam chủ ngoại nữ chủ nội ch.ó má, lão nương chủ cả đời , chỉ Thư Uyển nhà là xót thôi, những thứ khác chẳng tích sự gì."
Thứ thực tế nhất vẫn là tiền trong túi và quyền quản lý trong nhà, cùng với những ngày tháng thoải mái nhẹ nhàng!
“Lúc trẻ ông thương , ông tưởng già sẽ thương ông chắc?"
Trương Phượng Cúc xong liền hất tay Vu Mãn Thương bỏ .
Vu Mãn Thương thở dài thườn thượt xổm trong sân tiếp tục đ-ánh giày, hàng xóm ngang qua thấy trêu chọc Vu Mãn Thương, Vu Mãn Thương hổ đóng c.h.ặ.t cửa , tiếp tục việc.
Chẳng còn cách nào khác, hiện tại ông đ-ánh Trương Phượng Cúc, tiền bạc trong nhà cũng cầm trong tay, đặc biệt là khi nhớ những lời đó của Trương Phượng Cúc, trong lòng liền cảm thấy ớn lạnh vì sợ hãi.
Hazzz, đây chính là mệnh!
Vu Mãn Thương thở dài một dài, khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện rõ hai chữ sầu khổ, nhưng đầu vẫn tiếp tục cúi đầu cam chịu đ-ánh giày.
Xưởng dệt len.
Tờ “Đại Hà Văn Trích" phát hành từ sáng sớm, bởi vì hình que vô cùng nổi bật nên gây một tiếng vang nhỏ trong huyện thành, ngay cả nhiều bình thường xem báo cũng nhịn mà ghé qua xem thử vẽ cái gì.
Sự lan truyền của mẩu quảng cáo dẫn đến việc chỉ trong ngày đầu tiên, đến xưởng dệt len phỏng vấn lên tới ba bốn mươi .