Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 115
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện thì cần .”
Vu Thư Uyển tiếp lời:
“Hội chùa kéo dài ba ngày lận mà, vội vàng gì một lúc đó, vẫn là chuyện ở quân khu quan trọng hơn.”
Lòng Thẩm Chiếm Phong khẽ d.a.o động, “Thư Uyển, cảm ơn em thấu hiểu cho .”
Vu Thư Uyển khẽ thành tiếng, “Chuyện cũng gì chứ, khách sáo thế.”
Giọng của cô nhẹ nhàng dễ , Thẩm Chiếm Phong tự chủ mà trong mắt cũng hiện lên một tia hạnh phúc, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên hình hai , bóng đổ dài thướt tha phía xe đạp.
Ánh hoàng hôn đỏ rực nồng đậm cũng chiếu rọi lên cửa sổ nhà họ Phùng.
Bị mấy em kéo chơi bài suốt cả buổi chiều, Phùng Trác uống vài ngụm b-ia ngủ cho đến tận bây giờ, nhắm mắt, sắc mặt cực kỳ khó coi, dường như đang ác mộng bao trùm cách nào tỉnh .
Giấc mơ Phùng Trác mới đầu.
Trong mơ, ban đầu hạnh phúc.
Vu Thư Uyển mà thương nhớ thích từ lâu, mà ngay từ đầu đồng ý xem mắt với , hai thuận thuận lợi lợi đính hôn.
Trước khi kết hôn, hai còn cùng dạo phố xem phim, sự hạnh phúc trong thời gian khiến Phùng Trác trong mơ thậm chí dám tin, nhưng những hình ảnh khung cảnh đó vô cùng chân thực nhắc nhở rằng đây chắc chắn là mơ.
nhanh đó, Vu Thư Uyển vì một vụ t.a.i n.ạ.n mà ch-ết đột ngột!
Bong bóng hạnh phúc đ-âm thủng một cách tàn nhẫn, Phùng Trác trong mơ đau đớn thấu xương, cảm giác xé lòng đó chân thực y như cảm giác hạnh phúc , chân thực đến mức khiến thậm chí kìm mà nôn thốc nôn tháo .
“Khụ khụ khụ...”
Phùng Trác mồ hôi đầm đìa tỉnh dậy, nôn ngừng thở dốc, nhưng cảm giác đau đớn nơi l.ồ.ng ng-ực đó thực sự quá mãnh liệt, trấn tĩnh một lúc lâu mới định thần .
Lần giấc mơ là khi tin Vu Thư Uyển kết hôn.
Không ngờ một thời gian dài như , một nữa mơ thấy cảnh tượng đó một cách chân thực như thế.
Cho dù đó Phùng Trác từng tự nhắc nhở bản lẽ những thứ chỉ là do ma ám mới gặp ác mộng, nhưng nào tỉnh cảm giác đau đớn cũng giống hệt như chuyện thực sự xảy .
“Haiz...”
Phùng Trác thở dài một tiếng, mặc quần áo đầu phố liếc thùng thư một cái.
“Không thư của , đừng lục lọi nữa.”
Nhân viên bưu điện chút thiếu kiên nhẫn nhắc nhở .
Suốt ba ngày liền, ngày nào Phùng Trác cũng qua tìm xem thư từ nào của , đáng tiếc nào cũng trống .
“ thấy là gửi thư đến tòa soạn báo , trực tiếp luôn , đều ở trong cùng một thành phố mà, cũng xa .”
Phùng Trác lắc đầu, vẻ một kẻ cực kỳ si tình:
“Ông hiểu .”
Anh sợ Vu Thư Uyển hoảng sợ.
Tất nhiên... cũng sợ Vu Thư Uyển báo cảnh sát.
Lần tình cờ gặp xe buýt, Vu Thư Uyển dọa báo cảnh sát, luôn để ấn tượng cho cô.
Nghĩ nghĩ , Phùng Trác quyết định tiến thêm một bước, hồi âm, nhưng thể tiếp tục tặng quà cho cô!
Ngày hôm .
“Đồng chí Tiểu Vu —— bưu kiện và... quà của cô !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-115.html.]
Ông lão ở phòng bảo vệ tòa soạn báo trong sân hô lên một tiếng, xong gọi, “Người của chuyên mục thiếu nhi qua thêm một nữa , đồ nhiều!”
“Ơ, tới đây.”
Tôn Đống Lương đáp một tiếng, cùng Vu Thư Uyển vội vã khỏi cửa.
Đợi đến khi tới phòng bảo vệ thấy đồ đạc, cả hai cùng ngẩn ngơ.
Tôn Đống Lương:
“...
Trời đất ơi, mà nhiều đồ thế ?
Cải thảo, củ cải, găng tay, khăn len... ơi, còn tặng rùa nữa.”
Ông lão bảo vệ kiểm tra ghi chép, liếc một cái nhắc nhở một cách vô tình:
“Đó là ba ba, đại bổ đấy!”
Vu Thư Uyển buồn con ba ba già buộc sợi dây đỏ cổ , vội vàng hỏi thêm:
“Bác ơi, chuyện là ạ, là của cháu là của chuyên mục thiếu nhi ạ?”
“Này, các cháu tự xem ghi chép , ghi là tặng cho chuyên mục thiếu nhi, cũng ghi rõ là cho cô giáo vẽ tranh Vu Thư Uyển, những nét chữ đều là chữ của trẻ con cả, Tiểu Vu , cháu nổi tiếng đấy, ngay cả cháu gái bác sáng sớm nay còn kéo bác hỏi cô giáo vẽ tranh hoạt hình báo là ai đấy.”
Thì , những ngày qua chuyên mục thiếu nhi khi Vu Thư Uyển đổi mới cực kỳ các bạn nhỏ đón nhận, bởi vì những nội dung đó đều mang ý nghĩa giáo d.ụ.c, học chơi giúp trẻ em học thêm những bài thơ cổ mới, những câu chuyện ngụ ngôn mới, thậm chí ngay cả phụ cũng vô cùng cảm ơn chuyên mục đổi mới .
Cách thể hiện lòng ơn của thời đại đơn giản, đó chính là tặng đồ ăn.
Không cải thảo thì tặng củ cải, củ cải thì tặng... ba ba!
Người tặng ba ba là nhà ở ven sông !
Tuy nhiên, mục đích duy nhất của những là bày tỏ sự yêu mến đối với chuyên mục , hy vọng thể duy trì lâu dài!
Vu Thư Uyển và Tôn Đống Lương xem qua loa hai bức thư cảm ơn gửi cho chuyên mục thiếu nhi xong, đều kìm mà mỉm .
Tôn Đống Lương vốn là dễ xúc động, những bức thư của một em nhỏ cho cảm động đến đỏ cả mắt.
“Thư Uyển, sự vất vả của những ngày qua thật là đáng giá!
Cô thực sự mang đến một ý tưởng tuyệt vời cho , cho các em nhỏ!”
Vu Thư Uyển cũng vô cùng cảm động, nhưng cũng vội vàng khiêm tốn :
“Bác ơi, cháu nổi tiếng ạ, là chuyên mục thiếu nhi nổi tiếng, là công sức của tất cả , là công sức của tòa soạn chúng ạ, những ngày qua các vị ở tòa soạn giúp đỡ đều vất vả !”
Ông lão bảo vệ híp mắt:
“Hại, cháu đừng khiêm tốn nữa, mau mang những thứ , phòng bảo vệ của bác lát nữa cũng tới đấy.”
Vu Thư Uyển gật đầu, Tôn Đống Lương cũng vội vàng gần giúp đỡ.
“Ồ, cái thứ chắc cũng là quà gửi tới nhỉ?”
Lúc Tôn Đống Lương chuyển đồ, từ trong giỏ rơi một miếng kẹo xốp bọc trong giấy dầu, bên trong kẹo xốp còn đặt một tờ giấy bìa màu hồng, tờ giấy bìa dường như gấp thành hình thù gì đó, nhưng...
Rất đáng tiếc, ai chú ý, con ba ba vặn ngay bên cạnh miếng kẹo xốp, tờ giấy bìa cùng với kẹo xốp đều nó gặm mất hai miếng, hình dáng ban đầu là gì.
“Trên đó chữ ?”
Vu Thư Uyển cầm tờ giấy bìa lên xem, “Không chữ, tờ giấy dầu bọc kẹo xốp cũng chữ, đúng...”
Nhìn kỹ , bên cạnh một vệt mực đen thấm nước nhòe nhoẹt, vệt mực biến thành một mảng đen thui, căn bản thể nhận là gì.