“Mùa tuy gió bắt đầu lớn, nhưng để Thẩm Chiếm Phong cởi trần luyện tập cũng chẳng thành vấn đề, tuyệt đối thể nào chuyên môn mua một chiếc khăn quàng cổ thời thượng thế để che gió .”
Thấy Đoàn trưởng Đồng cứ đ-ánh giá mãi mà mở miệng, Thẩm Chiếm Phong dứt khoát xoay :
“Vào thu trời lạnh gió lớn, chú Đồng cũng chú ý giữ ấm, đây là vợ cháu sợ cháu lúc về đường xa lạnh nên mới đặc biệt mua cho đấy."
Nếu là , Đoàn trưởng Đồng Thẩm Chiếm Phong chủ động quan tâm nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
bây giờ, lời tiếng của Thẩm Chiếm Phong đều như đang khoe khoang chiếc khăn quàng cổ vợ tặng, quan tâm thì nửa thật nửa giả, mà khoe khoang thì lộ rõ tâm địa!
“Khụ khụ khụ, , mau về nhà ."
“Vâng."
Đợi Thẩm Chiếm Phong , Đoàn trưởng Đồng cũng rời khỏi phòng họp.
Bên ngoài gió tây bắc thổi l.ồ.ng lộng quanh cổ, Đoàn trưởng Đồng bỗng nhiên nhớ tới vợ đang ở tít Bắc Kinh, hừ, về bảo vợ gửi cho một chiếc khăn quàng cổ mới !
“Tin tức chính xác ?
Khu quân sự thật sự chiều nay cho nghỉ ?"
“Chính xác mà, dì dọn dẹp vệ sinh trong nhà ăn khu quân sự thấy đấy, bọn họ thông báo mấy ngày ."
Cách đại viện gia đình khu quân sự một con phố, gốc cây dương già ven đường năm gã thanh niên đang xổm tụ tập chuyện gì đó.
Lý Thiết Đản đút hai tay ống tay áo, rùng một cái, “Trời càng lúc càng lạnh, ôi chao rét ch-ết mất!"
“Ai bảo chứ, chầu chực đợi cả tiếng đồng hồ , vẫn tới!"
Phùng Trác so với những còn chịu nổi khổ hơn, lạnh đến mức môi trắng bệch, “Đừng vội, các chuẩn sẵn sàng , lúc trùm bao tải nhớ chuẩn một chút, đừng để thấy mặt chúng ."
Lý Thiết Đản cùng mấy khác liếc , thản nhiên :
“Anh Phùng, em chúng giống như quần áo mới để mặc, ở nhà ai chẳng là vơ đại mấy bộ đồ rách nát khoác lên , chắc chắn là sợ lạnh , cứ chờ thế mãi thì chịu thấu , là đợi thêm mười phút nữa, nếu tới thì chúng đổi ngày khác?"
“Lát nữa sẽ đưa chiếc áo khoác mới cho mặc."
Phùng Trác nhíu mày, ánh mắt chằm chằm qua , “Tiền đề là hôm nay giúp trút cơn giận ."
Nghe thấy thế, Lý Thiết Đản hài lòng , chào hỏi mấy khác tiếp tục mai phục.
“Tới !"
Cách đó xa, khẽ hô một tiếng, mấy gã vội vàng lùi vài bước, trốn góc cua bên cạnh.
Phùng Trác thò đầu một cái, cách xa thể nhận vóc dáng tinh tráng cùng... khuôn mặt hề già nua của đàn ông đó.
Trong tưởng tượng của Phùng Trác, Thẩm Chiếm Phong là loại đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, đầy vẻ phong trần mệt mỏi, khác xa với mắt .
“Cậu chắc chắn là chứ?"
Phùng Trác tin lắm hỏi .
Người gật đầu, “Chắc chắn là , dì Thẩm đại đội trưởng nổi tiếng trong khu quân sự, hơn nữa hôm nay lúc khỏi cửa quàng một chiếc khăn màu nâu xám."
Mặc quân phục quàng khăn, thì đúng !
“Đợi tới cây dương là chuẩn tay!
Người trùm bao tải nhớ vòng qua ."
Phùng Trác bình tĩnh lý trí thiết lập chiến thuật, chỉ huy mấy mỗi một việc, những khác vội vàng đáp lời, đó nín thở tập trung chỉ đợi Thẩm Chiếm Phong tới gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-122.html.]
Lý Thiết Đản theo Phùng Trác ghé mắt một cái chút nghi hoặc.
Thẩm Chiếm Phong ... càng càng thấy quen mắt?
Theo tiếng bước chân tiến gần, đợi đến khi Lý Thiết Đản rõ diện mạo đang tới, gã ngây .
“Lên!"
Trong lúc Phùng Trác lên tiếng, gã đàn ông thấp bé cầm bao tải chạy chậm vòng phía .
Cùng lúc đó, Phùng Trác và mấy còn từ góc cua đột ngột lao chặn mặt Thẩm Chiếm Phong.
Từ lúc con đường , cách đó xa, Thẩm Chiếm Phong chú ý tới đám du côn xổm gốc cây dương già, đặc biệt là khi thấy Thẩm Chiếm Phong tới gần, bọn chúng nhanh ch.óng trốn , còn thấy khuôn mặt quen thuộc trong đám đó.
Rõ ràng, mục tiêu của bọn chúng là .
Thẩm Chiếm Phong hề ý định né tránh, ngược còn bọn chúng định giở trò gì, thế là án binh bất động tiếp tục theo con đường cũ.
Chẳng qua chỉ là mấy gã du côn như gà con, Thẩm Chiếm Phong để chúng mắt.
Thậm chí đối với gã thấp bé cầm bao tải chạy chậm vòng lưng, cũng thèm đầu , đợi đến khi tiếng bước chân áp sát, nghiêng tung chân đ-á tới.
Một chiêu hạ gục!
Gã thấp bé đ-á trúng vai, bao tải rơi xuống đất, gã cũng ngã nhào, miệng rên rỉ kêu đau, kỹ thì cũng chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi.
Đám du côn cậy đông định lấy năm đ-ánh một, áp căn cân nhắc đến khả năng thất bại.
Thấy gã thấp bé kịp tay ngã nhào xuống đất, trong mắt những khác đồng thời lóe lên một tia sợ hãi.
Phùng Trác nghiến răng, cố cứng cỏi mở miệng:
“Mày chính là Thẩm Chiếm Phong , hôm nay cho mày nếm mùi lợi hại của ông đây!
Lão Lý, lên!"
Lời dứt, những khác động tĩnh gì, Lý Thiết Đản càng .
“Anh, Phùng, Lý ở đằng kìa."
Có nhắc nhở, Phùng Trác mới phát hiện, Lý Thiết Đản mà vẫn trốn gốc cây dương, ngay cả đầu cũng dám thò , lưng về phía tỏ vẻ sợ hãi.
“Lý Thiết Đản!
Cậu ý gì!"
Phùng Trác tức giận sốt sắng hét lên.
Lý Thiết Đản run rẩy xua tay, dùng khẩu hình hiệu cho bọn họ mau chạy .
Thẩm Chiếm Phong lời nào, mấy gã chuyện với cứ như đang xem một vở kịch, chút áp lực nào, cứ như thể là gây rắc rối .
Thật khéo là, mấy đứa trẻ chơi hội về lúc cũng .
Mấy thiếu niên mới đến đầu phố thấy năm đang vây quanh một Thẩm Chiếm Phong.
Trình T.ử Mặc ngẩn , đặc biệt là khi thấy trong đám đó còn một Lý Thiết Đản quen mặt, tưởng Thẩm chú chú vì giúp nên mới gặp rắc rối, lập tức lao tới, nhưng chân còn nhấc lên Thẩm Hồng Tinh cản .
“Cậu gì thế?"
Trình T.ử Mặc sốt sắng hỏi.