Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đến đây."

 

Phùng Trác dậy, một tay đỡ lấy cổ tay theo công an đến nơi tiếp đón nhà.

 

Cửa sổ sắt ngăn cách ở giữa, Phùng Trác xuống, nước mắt Ninh Mỹ Linh rơi lả chả.

 

Ninh Mỹ Linh:

 

“Cái thằng bé con nghĩ cái gì thế, điều kiện nhà thế nào cũng đến mức để con thanh niên trí thức chứ, đăng ký cũng với gia đình một tiếng, ngoài thì nhà tùy tiện tìm cho con một công việc trong nhà máy cũng mà."

 

“Mẹ ạ?"

 

Phùng Trác khổ:

 

“Ở quá gần bố thì chẳng rèn luyện gì cả, hơn nữa..."

 

Phùng Trác nhớ nơi rõ ràng lắm trong giấc mơ.

 

“Biết con ngoài ngược còn gặp cơ hội phát triển hơn."

 

Phùng Trác an ủi Ninh Mỹ Linh, cũng coi như là đang an ủi chính .

 

Ninh Mỹ Linh sốt ruột đỏ mắt lườm :

 

“Ở ngoài thì phát triển gì , con con ?

 

Hôm nay của văn phòng thanh niên trí thức đến nhà , địa điểm phân bổ của con là lâm trường ở cao nguyên Cổ Luân!"

 

“Cao nguyên Cổ Luân?"

 

Phùng Trác ngơ ngác:

 

“Là ở ?"

 

“Khu tự trị Nội M-ông!"

 

Ninh Mỹ Linh nắm c.h.ặ.t thanh sắt đến mức trắng bệch cả tay:

 

“Nói là Nội M-ông cũng chính xác, đại khái ở nơi giáp ranh ba tỉnh Nội M-ông, Sơn Tây và Hà Bắc, lấy địa chỉ là tra tài liệu giúp con , hai năm nay nhà nước vì sự phát triển của thành phố Bắc Kinh nên nỗ lực chỉnh đốn bão cát, cho nên phái ít đến đó, nhưng nhiều như cũng chẳng thấy tác dụng gì lớn lao, đến đó chính là chịu khổ đấy con ạ!"

 

Nơi Phùng Trác đây từng đến, đặc biệt Ninh Mỹ Linh như , sắc mặt cũng theo đó mà trắng bệch.

 

Đã là đ-ập lâm nghiệp thì chắc chắn điều kiện sinh hoạt gì, e rằng còn chẳng bằng vùng nông thôn xung quanh huyện.

 

“Mẹ..."

 

Phùng Trác chùn bước:

 

“Mẹ thể nhờ tìm quan hệ đổi chỗ khác cho con ."

 

“Bây giờ sợ thì ích gì nữa?

 

Muộn !"

 

Ninh Mỹ Linh giải thích:

 

“Người nộp hồ sơ của con lên , trừ phi con..."

 

Nói đoạn, Ninh Mỹ Linh hạ thấp giọng:

 

“Trừ phi con bỏ trốn, trốn !

 

Đến lúc đó con cứ trốn về vùng nông thôn !"

 

Phùng Trác gì.

 

Cậu sợ là thật, cái đ-ập lâm nghiệp đó tuy từng qua, nhưng lúc phản ứng , một cảm giác quen thuộc khó hiểu.

 

“Để về nhà tính ạ."

 

Phùng Trác tạm thời lấy lệ cho qua chuyện.

 

Ninh Mỹ Linh cũng chỉ đành gật đầu trong nước mắt, :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-134.html.]

“Cổ tay con còn đau , thu-ốc đỏ nhờ công an mang cho con con bôi ?"

 

“Có bôi ạ, tác dụng, vẫn đau."

 

“Cái thằng Thẩm Chiêm Phong đáng băm vằm , con là quần chúng nhân dân, dựa cái gì mà tay độc ác với quần chúng nhân dân như , cái thằng khốn..."

 

“Đồng chí nữ."

 

Công an bên cạnh thấy nhíu mày:

 

thấy cần thiết nhắc nhở bà, là chính đồng chí Phùng Trác tay , là phòng vệ chính đáng, hơn nữa lăng mạ quân nhân là vấn đề nghiêm trọng, bà vẫn nên giữ mồm giữ miệng thì hơn."

 

Ninh Mỹ Linh:

 

“..."

 

dám nhắc đến nữa, chỉ thể thầm nguyền rủa trong lòng tiếp tục con trai mà xót xa rơi lệ.

 

Kỳ nghỉ Tết Trùng Cửu nhanh ch.óng trôi qua, cuộc sống trở về quỹ đạo vốn .

 

Điều khác biệt duy nhất lẽ chính là chuyên mục thiếu nhi của tòa soạn Tết Trùng Cửu trở nên sôi động hơn bao giờ hết.

 

quá nhiều quà tặng, chuyên mục đành đăng thông báo nhận quà nữa, nhưng dù , ngoài một lượng lớn bài gửi của các độc giả nhí, vẫn ít phụ gửi thư cảm ơn đến.

 

Sau khi bước tháng mười một, lượng đặt mua báo “Đại Hà Văn Trích" tăng trưởng gần 20%, đây là hiện tượng gần như thể xuất hiện đây, tờ báo của họ vốn dĩ luôn bình bình nổi bật, nhưng nhờ sự sôi động của chuyên mục thiếu nhi, ở trong huyện thể xếp hàng ngũ các tờ báo hàng đầu.

 

Trong cuộc họp giao ban sáng thứ hai, Tổng biên tập Uông cầm liệu đặt báo lên khen ngợi chuyên mục thiếu nhi nhiều , còn đích biểu dương Vu Thư Uyển.

 

Tổng biên tập Uông:

 

hề quá, nếu đồng chí Tiểu Vu thì cũng chuyên mục thiếu nhi như hiện tại, càng sự tiến bộ lớn như của tờ báo chúng ."

 

hy vọng đều thể học tập đồng chí Tiểu Vu, học tập kinh nghiệm biên tập tiên tiến cũng như tinh thần việc tận tụy của đồng chí ."

 

Nói đến đây, Tổng biên tập Uông mỉm lấy từ trong ngăn kéo một phong bì:

 

“Trong là thư của tòa soạn tổng ở huyện, khen ngợi chúng thành nhiệm vụ sớm trong quý cuối cùng năm nay."

 

Mã Cao Tài nhịn bĩu môi:

 

“...

 

Tổng biên tập, các chuyên mục khác cũng gì, tại nhất định cứ biểu dương Vu Thư Uyển chứ, hơn nữa, chúng việc đều nỗ lực mà."

 

Tổng biên tập Uông vốn dĩ luôn ấn tượng với Mã Cao Tài:

 

“Chỉ nhiều, đình chỉ công tác để kiểm điểm vẫn giúp nhớ đời ."

 

Mã Cao Tài cảm thấy mất mặt, phục lên tiếng biện minh cho :

 

đây coi là phát biểu bình thường mà, dù cũng chẳng thấy Vu Thư Uyển gì đặc biệt cả."

 

Nếu thật sự là đặc biệt thì chẳng qua là vì cô một đàn ông lợi hại thôi.

 

Tổng biên tập Uông tiếp lời:

 

ai trong các nghĩ đến việc trả lời thư của độc giả ngoài giờ việc cả, bất kể là độc giả lớn nhỏ, nghĩ các từng nghĩ đến điểm , nhưng đồng chí Tiểu Vu chỉ nghĩ đến mà còn sự ảnh hưởng của đồng chí , cả chuyên mục thiếu nhi đều bắt đầu cố gắng trả lời thư cho các độc giả nhí."

 

Mã Cao Tài thấy thì im bặt, những khác cũng đều tâm phục khẩu phục.

 

Công việc của họ cũng đều nghiêm túc, nhưng về phương diện , Vu Thư Uyển đúng là đầu tiên nghĩ đến.

 

“Lần báo chuyên đề Tết Trùng Cửu chúng thành xuất sắc nhiệm vụ, nhưng các đồng chí cũng đừng lơ là, còn hơn một tháng nữa là đến Tết , thể tìm hiểu tư liệu , chuẩn nội dung cho ngày Tết, ngoài chuyên mục thiếu nhi , các chuyên mục khác cũng nên suy nghĩ xem thiết kế gì mới mẻ để tăng lượng ..."

 

Sau khi Tổng biên tập Uông phát biểu xong là đến lượt các trưởng chuyên mục phát biểu, Vu Thư Uyển để tâm , cô vẽ hươu vẽ vượn giấy lơ đãng suy nghĩ.

 

thế, sắp đến Tết .

 

Đời cô ghét nhất chính là ăn Tết.

 

Sau khi bố ly hôn, hai bên đều gia đình riêng, tuy bên vẫn luôn con nhưng dù cũng gia đình mới, nên nhiều nhất cũng chỉ thể lo cho cô một khoản tiền mừng tuổi, tiền mừng tuổi cũng nhiều, mười đồng hai mươi đồng gì đó, nhưng đủ để cô vui mừng lâu.

 

Đợi đến khi cô tự mang quà Tết đến tìm , tận mắt chứng kiến tùy tay ném bức tranh cô vẽ chân dung bà thùng r-ác.

 

 

Loading...