Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn về phía bố, càng từng quan tâm đến cô, nếu sự yêu thương che chở của bà ngoại bao năm qua, cô tình là gì.”

 

Ngoài những chuyện , ăn Tết còn theo bà ngoại gặp nhiều nhiều họ hàng mấy ưa thích, đám họ hàng đó thú vui lớn nhất chính là trêu chọc cô khi còn nhỏ cho đến lúc rơi nước mắt, cứ như thể thấy cô bố quan tâm mà rơi nước mắt thì họ sẽ vui .

 

Cho nên, cái ngày lễ mà dường như trẻ con cả thiên hạ đều yêu thích , Vu Thư Uyển từ nhỏ đến lớn đều thích đón.

 

Sau khi lớn lên công việc, ngày Tết cô sẽ tự nhốt trong nhà vẽ tranh tăng ca, đêm giao thừa nếu xem truyện tranh thì cũng xem tiểu thuyết, cô thậm chí còn từ chối xem chương trình văn nghệ mừng xuân, dù họ cũng đang sum vầy vui vẻ, còn cô thì chẳng gì cả.

 

“Chị dâu."

 

Vu Thư Uyển sực tỉnh, liền thấy Thẩm Văn Minh lấy cuốn sổ tay tay đậy lên đống vẽ bậy của Vu Thư Uyển.

 

Ngay đó Tổng biên tập Uông vặn tới, tự nhiên cũng thấy Vu Thư Uyển đang việc riêng.

 

Thẩm Văn Minh hạ thấp giọng :

 

cũng chẳng , nào họp cũng là những đạo lý , tai sắp đóng kén cả ."

 

Vu Thư Uyển hiểu :

 

“Cảm ơn em nhé Văn Minh, nếu để Tổng biên tập Uông thấy chắc chắn sẽ lải nhải với chị nửa ngày mất."

 

Thẩm Văn Minh ngại ngùng , đùa:

 

“Cảm ơn gì chứ chị dâu, Tết tiền mừng tuổi cứ phát nhiều cho một chút là ."

 

“Không vấn đề gì."

 

đừng với cả nhé."

 

Thẩm Văn Minh vẻ bí mật:

 

“Nếu cả chắc chắn sẽ trẻ con lớn, hừ, hồi cấp hai tự yêu cầu khắt khe nhận tiền mừng tuổi, thì yêu cầu khắt khe với bản như ."

 

Vu Thư Uyển cũng bật , mới cấp hai tự coi lớn , đúng thật hổ là Thẩm Chiêm Phong.

 

Cười một hồi, Vu Thư Uyển bỗng nhiên cảm thấy bớt vài phần chán ghét đối với cái Tết năm nay.

 

Lưu Mẫn là một bà chồng thông minh, giờ ít lời nhưng đối xử với Vu Thư Uyển , hơn nữa vì ôm tâm lý áy náy nên chuyện gì trong nhà bà cũng nhường nhịn Vu Thư Uyển, đối xử với cô khi còn hơn cả con trai út Thẩm Hồng Tinh.

 

Năm nay nhà họ Thẩm bên cạnh, Trương Phượng Cúc chắc cũng sẽ nhớ đến cô, chắc chắn sẽ là một cái Tết vui vẻ đây.

 

“Đồng chí Tiểu Vu."

 

Cuộc họp kết thúc, đồng chí ở chuyên mục khác đuổi theo:

 

“Vừa nãy... ha ha, nãy tiện mở lời, thỉnh giáo cô một chút xem cô chuyên mục tâm đắc gì , là bình thường cô tài liệu gì mà cứ cảm thấy cô dường như luôn những ý tưởng mới mẻ ."

 

Vu Thư Uyển suy nghĩ một chút:

 

“Có lẽ là vì thích sách, một ý tưởng sẽ nảy khi đang sách, thỉnh thoảng cũng xem tạp chí, tạp chí bây giờ nhiều ý tưởng mới hơn vài năm , cảm thấy vài chỗ cũng đáng để tham khảo."

 

“Thì ."

 

Nữ đồng chí hỏi chuyện xong đang định cảm ơn thì bác bảo vệ ở phòng thường trực ngắt lời.

 

“Đồng chí Tiểu Vu, bên ngoài tìm cô."

 

Vu Thư Uyển theo bản năng nghĩ đến Phùng Trác của mấy ngày , nhưng Phùng Trác lúc chắc vẫn còn ở trại tạm giam, cho dù ngoài chắc cũng dám đến nữa.

 

“Là một học sinh."

 

Bác bảo vệ bổ sung thêm.

 

“Học sinh?"

 

Vu Thư Uyển vội vàng :

 

“Vâng ngay đây."

 

Giờ Trình T.ử Mặc đang học, cho dù dám trốn học cũng dám đến tìm chứ.

 

Đợi đến khi Vu Thư Uyển đến cổng, mới thấy đến là một học sinh tiểu học.

 

“Chào em bạn nhỏ."

 

Vu Thư Uyển chủ động tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-135.html.]

 

“Cô là Vu Thư Uyển ạ?"

 

Cậu bé mười tuổi, trông nhỏ thó, một đầu tóc xoăn tự nhiên xù xù, trông đáng yêu.

 

“Là cô đây."

 

“Em gửi bài cho chuyên mục của các cô nhưng duyệt, em buồn nên đến hỏi xem tại bức tranh của em chọn."

 

Vu Thư Uyển vô cùng ngạc nhiên:

 

“Bạn nhỏ , em đến đây nhà ?"

 

“Dạ , em trốn học đến đây ạ."

 

Vu Thư Uyển:

 

“...

 

Khụ khụ, bạn nhỏ , tên ký của em là gì, để cô nhớ xem nào."

 

“Em tên là Hầu Hạo Nhiên, em vẽ một bức tranh khỉ hái trăng ạ."

 

Qua một kỳ nghỉ, Vu Thư Uyển nhất thời nhớ bức tranh đó trông như thế nào, suy nghĩ một chút mới :

 

“Bạn nhỏ , trốn học là đúng , em cứ về học , đợi cô xem bức tranh của em sẽ thư trả lời nguyên nhân cho em ?"

 

Hầu Hạo Nhiên nghiêng nghiêng cái đầu, mớ tóc xoăn tự nhiên cũng lắc lư theo.

 

Cậu bé bỗng nhiên nghiêm túc :

 

“Chị ơi, thật em là một học sinh học giỏi, cho dù trốn học thì thầy giáo cũng để ý , chị đừng hiểu lầm em."

 

Vu Thư Uyển bật :

 

“Không hiểu lầm em , chỉ là mỗi ngày cô xem quá nhiều bài gửi nên lúc nhất thời nhớ ."

 

“Dạ ạ."

 

Hầu Hạo Nhiên thở dài:

 

“Chị nhớ trả lời thư cho em nhé, là em đến tìm chị đấy."

 

Vu Thư Uyển gật đầu:

 

“Yên tâm , cô hứa thì sẽ quên ."

 

Những chuyện hứa Vu Thư Uyển giờ đều , chỉ ...

 

Sau khi văn phòng, Vu Thư Uyển lục tung thứ để tìm bài gửi của bạn nhỏ Hầu Hạo Nhiên nhưng thấy .

 

“Hai ngày chúng mới bắt đầu nhận bài gửi, lúc đó bài gửi nhiều quá, lẽ một hai bản cẩn thận thất lạc , Thư Uyển, đứa trẻ đó để địa chỉ ?"

 

Vu Thư Uyển lắc đầu:

 

“Em cứ nghĩ phong bì chắc chắn sẽ nên bảo bé để , nhưng trớ trêu bài gửi của bạn nhỏ mất ."

 

Đã hứa với mà kết quả , Vu Thư Uyển thích cảm giác , mấy ngày tiếp theo cô hễ rảnh là tìm xem bản thảo nào bỏ sót , nhưng tìm ròng rã mấy ngày, ngay cả phòng thường trực cũng lục tung vài mà vẫn tìm kết quả.

 

Hôm nay khi tan , Vu Thư Uyển bất ngờ thấy Thẩm Chiêm Phong đang đợi ở bên ngoài.

 

“Ngày mai mới đến ngày nghỉ mà, mới một ngày về ."

 

Thẩm Chiêm Phong nhíu mày:

 

“Thư Uyển, Bắc Kinh một chuyến gấp."

 

Vu Thư Uyển chớp chớp mắt:

 

“Đi bao lâu ạ?"

 

“Khoảng một tháng."

 

Vu Thư Uyển thở phào nhẹ nhõm:

 

“Thế thì quá, lúc đó về chúng cùng đón Tết, em còn tưởng thẳng đến Điền Nam luôn chứ."

 

 

Loading...