Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chắc, chắc chắn là dì phụ đạo chứ, dì chuyện như , lễ phép, học thức."

 

."

 

Nữ sinh từng Vu Thư Uyển hỏi chuyện chủ động :

 

“Dì lắm, còn hỏi tớ vài câu về tình hình của ở trường nữa, yên tâm tớ chẳng câu nào , hơn nữa dì còn cảm ơn bọn tớ chăm sóc nữa kìa."

 

đúng đúng, lúc đó tớ thấy dì câu đó mà xúc động lắm luôn."

 

“Cậu xúc động cái gì."

 

Nữ sinh đang chuyện là lớp trưởng, cô chút tự hào :

 

“Tớ là cán bộ lớp, chăm sóc thì chắc chắn cũng là tớ chăm sóc nhiều hơn một chút, Trình T.ử Mặc yên tâm, vấn đề gì đều thể tới hỏi tớ, môn Toán là điểm yếu của nhỉ, đúng lúc tớ thể giúp bổ túc."

 

“Tớ cũng thể mà!

 

Tớ còn là đại diện môn Toán nữa nè!"

 

Trình T.ử Mặc vốn luôn ngó lơ bỗng chốc trở thành nhân vật hot trong lớp, chính Trình T.ử Mặc còn kịp phản ứng thì bắt đầu sắp xếp bổ túc cho đủ các môn học .

 

“...

 

Cảm ơn ý của , bài vở bỏ lỡ đây quá nhiều, từng bước chậm rãi thực hiện."

 

Trình T.ử Mặc khéo léo từ chối ý của , cuối cùng chỉ đồng ý với lớp trưởng là nếu bài toán nào thì sẽ hỏi cô , lúc mới dần dần tản .

 

Triệu Não Đản bên cạnh , chút vui:

 

“Cậu ngày càng yêu thích , đến lúc thực sự thoát ly tổ chức thì tớ đây!"

 

Trình T.ử Mặc chút cạn lời:

 

“Cậu thể đừng lúc nào cũng tỏ như kiểu yêu đương với , chúng chẳng em , thể chơi với ?"

 

Triệu Não Đản xong vui vẻ trở :

 

“Cũng đúng ha, Trình T.ử Mặc, thể mời tớ đến nhà chơi ngày chủ nhật ?"

 

“...

 

!"

 

Nhanh ch.óng đến giờ tan học buổi chiều.

 

Vu Thư Uyển xin nghỉ phép với Bàng Như Bình.

 

“Sao thế?"

 

Bàng Như Bình tò mò hỏi một câu:

 

“Sáng nay thấy em vội vàng xin nghỉ một lát ."

 

“Là đứa nhỏ ở nhà gặp chút rắc rối ở trường trung học 2, chị Như Bình, em một lát, chị giúp em ký tên tan nhé."

 

“Được, em cứ yên tâm ."

 

Vu Thư Uyển rời , 'loảng xoảng' một tiếng, nắp chén trong tay Tôn Đống Lương rơi xuống đất.

 

Bàng Như Bình liếc mắt qua:

 

“Sao vẫn cứ hấp tấp như ?"

 

“Không ."

 

Tôn Đống Lương vội vàng nhặt nắp chén lên:

 

“Vừa nãy nghĩ lệch mất, tưởng đồng chí Vu Thư Uyển thực sự một đứa con chứ, cái tuổi học trung học 2 , chắc hẳn là em trai em gái mới đúng."

 

“Nghĩ sai ."

 

Bàng Như Bình nhàn nhạt :

 

“Gia cảnh của Thư Uyển phức tạp, đó là con nuôi."

 

“...

 

Hả?"

 

Bàng Như Bình trừng mắt qua:

 

“Sao thế?

 

Nhà ai mà chẳng những chuyện ngoại lệ chứ, vả đây là đang việc mà, nhưng tuy chuyện gì thể cho ai , ngoài cũng chú ý bớt mồm bớt miệng ."

 

hiểu !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-145.html.]

 

Tôn Đống Lương vội vàng đảm bảo, nhưng khi hiểu rõ tình hình, trong lòng ngược càng thêm kính trọng đồng nghiệp bằng tuổi , đúng là một nữ đồng chí bụng, lương thiện thông minh tháo vát.

 

Vu Thư Uyển đạp xe một mạch tới cổng trường trung học 2.

 

Học sinh trung học hầu hết đều tự về nhà, nhưng cũng một bộ phận nhỏ phụ yên tâm nên tới đón.

 

Vu Thư Uyển tới cổng trường, liền thấy bác bảo vệ quen mặt mở hàng rào bên cạnh cho .

 

“Cảm ơn bác ạ."

 

Vu Thư Uyển cảm ơn một tiếng, nhưng chỉ dựng xe đạp xuống chứ .

 

Các phụ túm năm tụm ba, Vu Thư Uyển là một phụ trẻ tuổi như giữa đám đông trông vô cùng nổi bật.

 

“Haiz!"

 

Vu Thư Uyển tới chỗ nhiều phụ ngoài cổng, thở dài một tiếng, bộ dạng đầy vẻ lo lắng chằm chằm trong trường.

 

Mấy phụ xung quanh thấy Vu Thư Uyển ăn mặc thời thượng, khí chất tao nhã, ít mang theo lòng hiếu kỳ trò chuyện với Vu Thư Uyển.

 

“Cô cũng là phụ ?

 

Chúng đều thường xuyên tới đón con, hình như từng thấy cô."

 

thấy cũng ghé leo:

 

“Cô chắc là chị của học sinh đấy."

 

Vu Thư Uyển trực tiếp đáp , chỉ gật gật đầu, đó thở dài một tiếng, vẻ mặt lo lắng như thể trường trung học 2 sắp đóng cửa tới nơi .

 

“Sao thế , trường học... xảy chuyện gì ?"

 

Cuối cùng cũng lời , Vu Thư Uyển đầu chuyện, chút do dự gật đầu:

 

“Cũng nên nữa, haiz!"

 

“Nói chứ!"

 

thế, xung quanh đây đều là phụ học sinh gì mà thể , nếu chuyện gì chúng cũng thường xuyên tụ tập bàn bạc mà."

 

Vu Thư Uyển khựng một chút, vẻ bất đắc dĩ mở lời:

 

“Mọi vụ hỏa hoạn ở trường trung học Thực Nghiệm hồi ?"

 

“Ai mà chứ, là một đứa học sinh phóng hỏa."

 

“Hình như là đứa học sinh nào đó hút thu-ốc, cẩn thận cháy rừng cây dương."

 

“Sao thế, cái đó liên quan gì tới trường trung học 2 ?"

 

Vu Thư Uyển:

 

“Hôm nay giáo viên chủ nhiệm mời phụ , kết quả ở trong văn phòng thấy cái đứa học sinh phóng hỏa ở trường Thực Nghiệm cư nhiên tới trường trung học 2 !

 

Hơn nữa hình như phạm , còn khá nghiêm trọng nữa."

 

“Kẻ phóng hỏa tới trường 2 ?

 

Thật giả thế?"

 

Vu Thư Uyển khẳng định gật đầu:

 

tận mắt thấy mà, hơn nữa giáo viên chủ nhiệm của bọn nó còn , lừa gạt qua mắt hết cả, hình như là..."

 

“Nói là cái gì?"

 

Vu Thư Uyển hạ thấp giọng:

 

“Nói là phụ của đứa học sinh đó tìm chủ nhiệm giáo d.ụ.c cửa để đấy!"

 

Đôi khi chỉ tiêu của trường học hạn, cũng ít tìm quen cửa , nhưng là kẻ phóng hỏa mà!

 

Vu Thư Uyển xong, xung quanh lập tức như nổ tung chảo.

 

“Rốt cuộc là thật giả đây?"

 

Vu Thư Uyển xòe tay :

 

“Mọi nếu cảm thấy là giả, thì cứ việc tìm giáo viên lớp 6 khối 8 mà hỏi, dù học sinh trong lớp đó cũng đều cả."

 

“Con trai học lớp 6 đây!

 

Nghe nó đúng là một học sinh chuyển trường tới thật."

 

“Cái ông chủ nhiệm giáo d.ụ.c , tên là gì mà Âu Dương Vũ , ông rốt cuộc nhận lợi ích gì, cư nhiên ngay cả loại học sinh thế cũng cho !"

 

cảm thấy giống là thật lắm..."

 

Loading...