Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu Thư Uyển xua tay:

 

“Chuyện thì , chỉ là…”

 

Cô đưa mắt Hầu Hạo Nhiên đang tỏ rõ vẻ vui.

 

“Nếu nhóc Hầu Hạo Nhiên vẫn gửi bài, hôm nay thể trực tiếp đưa cho cô.”

 

“Em dĩ nhiên là !”

 

Hầu Hạo Nhiên xong, giây tiếp theo Hầu Hồng Lượng kéo phía :

 

“Thật xin đồng chí Vu, gia đình quản giáo nghiêm khắc, chuyện gửi bài tạm thời cứ bỏ qua .”

 

Vu Thư Uyển do dự, nhưng nhanh, chính Hầu Hồng Lượng đau đớn nhíu mày , đó chút bực bội kéo Hầu Hạo Nhiên nữa.

 

“Lấy đây.”

 

Hầu Hồng Lượng hít sâu một , cố gắng giữ bản bình tĩnh.

 

Hầu Hạo Nhiên cúi đầu mặt đất, lề mề lùi sang bên cạnh hai bước.

 

“Nhanh lên, đếm đến ba!”

 

“Một hai ba!”

 

Hầu Hạo Nhiên vội vàng hét lên ba tiếng, đó nhanh như thoắt lẻn lưng Vu Thư Uyển trốn biệt.

 

Hầu Hồng Lượng nén giận bước tới, tiên bày tỏ sự xin với Vu Thư Uyển, đó định bắt Hầu Hạo Nhiên.

 

“A a a !”

 

Hầu Hạo Nhiên nhảy qua nhảy quanh Vu Thư Uyển, Hầu Hồng Lượng vì vướng víu nên tiện tay, vồ hụt hai , đành trơ mắt Hầu Hạo Nhiên thè lưỡi mặt quỷ với .

 

“Cái thằng bé !”

 

Hầu Hồng Lượng tức đến mức lộ vẻ bất lực:

 

“Đồng chí Vu, để cô chê , thật xin ảnh hưởng đến công việc của cô, cô xem là cô giúp khuyên nhủ em trai một chút, nó thích tác phẩm của cô, nào cũng cầm lên xem xem mấy , hơn nữa còn từng chép bức họa khỉ vớt trăng của cô, cô chắc nó sẽ lọt tai đôi phần.”

 

Vu Thư Uyển Hầu Hạo Nhiên đáng thương qua bên cạnh , cũng cảm thấy bất lực, nhưng đồng thời còn thấy đứa trẻ thú vị.

 

Thành tích học tập đến mức thể nhảy lớp, đồng thời vẫn giữ thói quen sách, bồi dưỡng sở thích vẽ tranh, nếu bé là thiên tài cũng quá lời.

 

Chỉ là gia đình bồi dưỡng thiên tài dường như quá khắc nghiệt với .

 

Vu Thư Uyển:

 

“Đồng chí Hầu Hồng Lượng, mạo hỏi một câu, thành tích của Hạo Nhiên xuất sắc như , bình thường chỉ dùng thời gian rảnh để vẽ tranh, tại gia đình đồng ý?”

 

“Vì họ đều là những kẻ bạo chúa!”

 

Hầu Hạo Nhiên tranh lời giơ tay lên:

 

“Họ cứ em theo ý họ, ghét ch-ết !”

 

Hầu Hồng Lượng:

 

“Hạo Nhiên!

 

Sao thể bố như ?!”

 

Hầu Hồng Lượng lườm Hầu Hạo Nhiên một cái, Hầu Hạo Nhiên vội vàng rụt cổ .

 

“Thằng bé từ nhỏ thông minh, mẫu giáo nhận nhiều từ vựng, thậm chí năm lớp một còn đại diện cho huyện đạt giải nhất về tính nhẩm, đó bố theo chỉ dẫn của giáo viên đưa đến thủ đô để kiểm tra chỉ thông minh.”

 

Hầu Hồng Lượng , vẻ mặt đầy tự hào:

 

“Qua kiểm tra, IQ của nó gần như thể gọi là thiên tài, bố đều là học thức, nên càng coi trọng chuyện , những năm qua luôn đặt kỳ vọng cao nó, mong thể thành tài cống hiến cho đất nước.”

 

Vu Thư Uyển chăm chú.

 

Khi cô khác chuyện, đôi mắt hạnh trong veo luôn thẳng đối phương, Hầu Hồng Lượng thậm chí cảm thấy thể cứ thế mãi thôi.

 

khi Vu Thư Uyển đến đoạn Hầu Hạo Nhiên lên trung học cơ sở, cuối cùng cô cũng chớp mắt, ngắt lời Hầu Hồng Lượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-148.html.]

 

“Đồng chí Hầu Hồng Lượng, vẻ như… hiểu câu hỏi của , hỏi tại bố đồng ý cho thằng bé học vẽ.”

 

Hầu Hồng Lượng ngẩn :

 

hiểu mà, những gì chính là lý do đấy.”

 

Vu Thư Uyển:

 

“Vậy thể hiểu là, bố cho rằng vì đứa trẻ thông minh nên các sở thích khác ?

 

Ngay cả trong thời gian ngoài giờ học cũng phép.”

 

“Suýt…”

 

Hầu Hồng Lượng ngờ lời của Vu Thư Uyển sắc bén đến , đẩy gọng kính, rụt rè :

 

“Thật thể hiểu như , nhưng bản chất là vì cho nó thôi.”

 

chẳng chính vì nhóc Hầu Hạo Nhiên thông minh, nên mới cơ hội khám phá thêm nhiều điều thế giới ?”

 

Vu Thư Uyển chậm rãi giải thích:

 

“Rất nhiều bạn học khổ sở vì thành tích nên thể dành thời gian rảnh, nhưng em Hầu Hạo Nhiên thể đảm bảo thành tích mà vẫn bồi dưỡng sở thích vẽ tranh giúp tu dưỡng tâm hồn như , chẳng , tại ngăn cấm?”

 

Hầu Hồng Lượng thoáng thẩn thờ.

 

lý, ngay cả luôn ủng hộ bố như Hầu Hồng Lượng cũng đột nhiên bắt đầu tự phản tỉnh.

 

Hầu Hồng Lượng định thần , tóm gọn ngôn từ:

 

“Vì bố cảm thấy nó thể dùng thời gian vẽ tranh đó để nỗ lực học tập hơn nữa.”

 

hiểu .”

 

Vu Thư Uyển nghiêng đầu, Hầu Hạo Nhiên:

 

“Nhóc , cô ủng hộ em bồi dưỡng sở thích vẽ tranh, nhưng cô bố em, cũng chỉ thể bày tỏ sự ủng hộ bằng miệng thôi.

 

Nếu em thể thuyết phục bố , tòa soạn luôn sẵn sàng đón nhận bài gửi của em, ?”

 

Nói xong, Vu Thư Uyển nháy mắt một cái.

 

“Không cách nào thuyết phục họ .”

 

Hầu Hồng Lượng khổ:

 

“Bố bướng bỉnh, nếu bí mật giúp nó giấu thì bài gửi của Hạo Nhiên ném thùng r-ác , đến đây cũng là giấu họ đấy.”

 

Vu Thư Uyển sang:

 

“Vậy xem , với tư cách là trai, đồng chí cũng tán thành cách nghĩ của bố nhỉ.”

 

“……”

 

Hầu Hồng Lượng khựng , một lúc lâu bất đắc dĩ xoa xoa chân mày mỉm :

 

“Hồi nhỏ cũng lớn lên sự giáo d.ụ.c áp lực cao, thật thể hiểu cho nó, nhưng bố quyền uy, cũng chỉ thể đến mức thôi.”

 

Hầu Hạo Nhiên cúi đầu bước :

 

“Anh cả, cô giáo đúng, về nhà giúp em khuyên nhủ bố , em sẽ để thành tích sa sút .”

 

Vu Thư Uyển cũng tiếp lời ngay đó:

 

, nhóc Hầu Hạo Nhiên ngoài học tập , còn thiên phú lớn về phương diện nghệ thuật thì .”

 

Hầu Hồng Lượng suy nghĩ một chút:

 

“Vậy thế , sẽ thử về chuyện với bố xem , nếu cơ hội sẽ mang bản thảo vẽ đến cho đồng chí Vu xem, nếu nó thật sự thiên phú về mặt , lẽ bố sẽ đồng ý.”

 

Thật lời của Hầu Hồng Lượng chiếu lệ.

 

Một là dùng lời để dỗ dành em trai, bảo thằng bé mau đến trường, hai là mức độ bướng bỉnh của bố là điều Vu Thư Uyển thể tưởng tượng , cho nên khả năng gần như bằng .

 

 

Loading...