“Vu Thư Uyển chỉ đùa một chút, giờ thì chính cô đỏ bừng mặt.”
Thẩm Chiêm Phong vô cùng thản nhiên.
Anh buông tay nhanh, hiệu cho Vu Thư Uyển yên tâm, khi giọng trầm xuống:
“Sáng nay lỡ coi cô là kẻ trộm mà bắt , giờ vết đỏ hết ?"
Vu Thư Uyển thở phào, gật đầu như gà mổ thóc:
“Vâng, hết từ sớm ạ."
“Vậy thì ."
“Xe tới , đây, ...
đợi tin của nhé."
Vu Thư Uyển nhảy lên xe, vẫy tay chào tạm biệt Thẩm Chiêm Phong.
“Được."
Cửa xe đóng , Vu Thư Uyển tìm một chỗ cạnh cửa sổ , thấy vẫn rời , bèn nheo mắt vẫy tay thêm nữa, khẽ khẩu hình 'tạm biệt'.
Hơi thở trắng xóa phả lên lớp cửa sổ xe cũ kỹ, gương mặt trắng trẻo xinh của cô lúc ẩn lúc hiện.
Trái tim vốn lặng lẽ bao năm của Thẩm Chiêm Phong bỗng như một sợi lông vũ quét qua.
Mãi đến khi xe lăn bánh, Thẩm Chiêm Phong mới rời bến xe về nhà.
Còn Vu Thư Uyển xe, nhớ hành động táo bạo của , đôi má vẫn còn ửng hồng.
Thời đại cưới xin gì mà nắm tay, nặng lời thì thể coi là lưu manh !
Mặc dù là chính tay ...
Tuy nhiên, mức độ lưu manh hình như cũng khá kích thích!
Phùng Trác hôm nay tâm phiền ý loạn, đến nỗi ngay cả mấy em vô tâm nhất bên cạnh cũng nhận .
“Phùng Trác, em trai lão Lý bọn khóa bắt nạt ở trường, mai chúng hẹn là giúp đòi công đạo , trông mày chẳng tinh thần gì thế, đang nghĩ gì ?"
“Phụ nữ."
Phùng Trác ngơ ngác, vô thức thốt .
“Cái gì cơ?"
“Ha ha ha ha Phùng Trác bảo nó đang nghĩ đến phụ nữ, ch-ết tao mất, em ai là nghĩ đến phụ nữ hàng ngày chứ, nghĩ thì tìm một đứa mà chơi thôi."
“ đấy..."
Trong con hẻm, mấy gã đàn ông xổm bên đường hút thu-ốc, rôm rả, ai còn nhắc đến chuyện chị nhà ai nhan sắc chim sa cá lặn, đường cong bốc lửa.
Người qua đường thấy đám lưu manh đều tự giác nhíu mày, bước nhanh hơn, như lửa đốt mà tránh xa bọn họ.
Phùng Trác nhổ một ngụm bọt lẫn vụn thu-ốc l-á, lườm một cái kẻ :
“Cái đó tính là gì, phụ nữ tao nhắm trúng hơn tất cả những đứa chúng mày từng thấy, dáng còn bốc hơn cả chị lão Lý."
“Thế thì đúng là hàng cực phẩm !
Ở thế, dẫn em tới xem thử !"
Phùng Trác hừ lạnh một tiếng, khinh thường :
“Cứ đợi mà xem, gặp mặt chính là tại đám cưới của bọn tao."
“Mày kết hôn?"
“Phùng Trác, chẳng mày bảo phụ nữ nào xứng với mày ?
Ồ, tao thấy chắc là chỗ đó của mày ngứa ngáy ha ha ha ha..."
Trong tiếng trêu chọc của đám đông, Phùng Trác gật đầu như thật:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-15.html.]
“Tao chính là kết hôn, tao cũng giục tao mấy , vả phụ nữ đó là ...
đại khái là xứng với tao nhất mà tao từng thấy , xinh dáng chuẩn, trông khí chất, năng dịu dàng."
“Ồ, mày sắp mềm nhũn cả chứ gì!"
Phùng Trác dậy, giẫm nát tàn thu-ốc:
“Không đùa với tụi mày , nhà tao dạm ngõ , tới lúc đó nhớ đến uống r-ượu mừng đấy."
Nói xong, Phùng Trác về nhà, lưng mấy em vẫn còn í ới gọi theo bảo ngày mai nhất định đến trường cấp hai huyện đúng giờ, Phùng Trác chỉ xua xua tay, đầu cũng ngoảnh .
Tâm trạng hôm nay cho lắm.
Sáng nay lúc thấy Vu Thư Uyển xe buýt, xe đóng cửa chuẩn chạy , vả đông, thử chen mấy cái nhưng cũng xuống xe .
Đợi đến trạm , Phùng Trác xuống xe chuyên môn chạy ngược một chuyến, nhưng sớm biến mất tăm .
Cái tên Vu Thư Uyển là do hỏi thăm từ chỗ Vu Đại Sơn.
Chắc hẳn bây giờ cô cũng tên từ chỗ bà mối nhỉ, hôm nay lên huyện là việc gì, chừng là chuyên môn tới để gặp ...
nếu là vì , xe cô thấy nhỉ?
Cũng thể là đông quá nên trông thấy.
Haizz.
Nghĩ đến đây, Phùng Trác thở dài một tiếng.
Bình thường mấy em nhắc đến phụ nữ còn chẳng cảm giác gì, giờ chuyện vận , thật sự thấy bứt rứt như gai đ-âm .
“Mẹ, tóm nhờ hỏi cho con ?"
Mẹ của Phùng Trác là Ninh Mỹ Linh lườm một cái:
“Ở huyện chịu, cứ đòi lấy gái quê, đầu óc mày lăn lộn bên ngoài đến lú lẫn phỏng!"
Phùng Trác bĩu môi:
“Dù con cũng chấm cô , nếu cô con còn chẳng thèm kết hôn , tóm là hỏi ."
Nhà họ Phùng chỉ Phùng Trác là con trai, hai mươi tuổi mà vẫn cưng chiều như bảo bối.
“Hỏi , hỏi ."
Ninh Mỹ Linh bất đắc dĩ thở dài.
Quê thì quê , nhà họ Phùng neo đơn, con cái nhiều, phụ nữ nông thôn giỏi sinh đẻ, dù nhà cũng chẳng thiếu tiền, sinh con xong cứ để cô ở nhà trông con nấu cơm cũng .
“Thế ?"
Ninh Mỹ Linh nhíu mày:
“Mẹ mang theo thành ý dặn dò bà mối , nhưng cái con bé đó thật điều, cứ bảo là đợi thêm chút nữa."
“Ồ, trông cô vẻ khá nhút nhát, chắc là ngại ngùng thôi, mau bảo thêm chuyến nữa , hai đứa con mau ch.óng hẹn ngày xem mắt gặp mặt còn kết hôn."
Phùng Trác tràn đầy tự tin.
Ninh Mỹ Linh ừ một tiếng, trong lòng cũng thấy lời con trai lý.
Vu Thư Uyển chỉ là một đứa con gái quê, dù xinh một chút thì , chẳng gì cả, vẫn dựa nhà chồng thôi, vả con trai ưu tú như , loại phụ nữ nào mà chẳng tìm , thể lấy một đứa thôn nữ, cô nên thấy ơn mới đúng.
Chỉ là cái tính tình quá hẹp hòi, xem mắt gì mà ngại, còn bộ tịch thế .
Vì chuyện đó mà Ninh Mỹ Linh trong lòng mấy vui vẻ, lúc tìm Quách Hữu Phân thái độ .
“Hữu Phân , hai nhà chúng đều ở nhà máy thép, coi như là chỗ quen , cô việc tắc trách với thế, hai ngày mà chuyện xem mắt chẳng thấy tin tức gì."
Quách Hữu Phân xòa bồi tội:
“Sao em dám tắc trách với chị chứ chị Mỹ Linh, ngay ngày hôm em đích về quê , mà cái con bé Vu Thư Uyển đó cũng thật là điều, chuyện từ trời rơi xuống thế mà mau ch.óng đồng ý, chẳng còn nghĩ cái gì nữa, cứ bảo là để cân nhắc."