Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ đang chuyện thì tâm trí Vu Thư Uyển thu hút bởi mảnh giấy tay.”

 

“Bản thảo vẽ mới của em vẫn tịch thu, đưa cho con trai chị , tối nay chị nhớ xem xong hồi âm cho em nhé!

 

Lần nhất định, nhất định hồi âm đấy!!!”

 

Ba dấu chấm than vẽ lớn, liếc mắt một cái là thấy tác giả đang kích động đến nhường nào.

 

Ngoài , ở góc trống phía bên trái của mảnh giấy còn vẽ một chú khỉ con tóc xoăn kiểu hoạt hình, ngón tay đang chỉ dòng chữ đó.

 

Chú khỉ con tóc xoăn mặc áo sơ mi và quần yếm, cổ áo thậm chí còn thắt một chiếc nơ bướm, trông cực kỳ trang trọng.

 

đầu nó đeo một chiếc vòng kim cô lớn, giống hệt cái của Tôn Đại Thánh trong Tây Du Ký, dính c.h.ặ.t lấy trán.

 

Đây…

 

đây chắc là vẽ chính bản Hầu Hạo Nhiên .

 

Bị gia đình ăn diện cho giống lớn, đầu còn mang theo chiếc vòng kim cô thuộc về riêng bé, và lối thoát duy nhất của lẽ chính là dòng chữ mà ngón tay đang chỉ .

 

Trong lòng Vu Thư Uyển khẽ lay động, chút bùi ngùi.

 

Có những đứa trẻ giống như chính , từ nhỏ đến lớn ai quan tâm yêu thương, nhưng cũng những đứa trẻ giống như Hầu Hạo Nhiên.

 

Cha quan tâm quá mức, ngược giống như niệm chú vòng kim cô, giam cầm c.h.ặ.t chẽ tinh thần của bé.

 

Cậu bé coi cô như cọng rơm cứu mạng, cũng thể phụ sự tin tưởng của một đứa trẻ mới .

 

Vu Thư Uyển cất mảnh giấy , trong lòng tự nhủ tối nay nhất định nhớ đòi bản thảo vẽ từ Trình T.ử Mặc.

 

Thật chỉ chú khỉ con đó thôi là đủ thấy thiên phú hội họa của Hầu Hạo Nhiên .

 

Chưa qua đào tạo bài bản mà ở lứa tuổi nhỏ như thể vẽ chú khỉ con sinh động như thật, nếu chuyên tâm nghiên cứu, chắc chắn sẽ là nghề .

 

Trung học 2.

 

“Mau lớp học cho t.ử tế , nếu còn để bắt gặp trốn học nữa thì khách sáo đấy.”

 

Hầu Hồng Lượng chút bất lực nhắc nhở em trai.

 

Hầu Hạo Nhiên nhún vai:

 

“Anh cả lúc nào cũng chỉ dọa thôi, em chẳng sợ lâu .”

 

Hầu Hồng Lượng:

 

“……

 

Nếu bố cứ bắt đến thì cũng chẳng thèm quản em !”

 

“Được em , hôm nay em chắc chắn trốn học nữa.”

 

“Ngày mai cũng !”

 

“Ngày mai cũng trốn, đều trốn nữa, hả!”

 

Hầu Hạo Nhiên ngoan ngoãn hứa hẹn.

 

bé ngoan như khiến Hầu Hồng Lượng ngược thấy lạ:

 

“Không đúng nha, em ý đồ gì khác ?

 

Nói thật , đang dùng mưu mẹo gì đấy?”

 

Hầu Hạo Nhiên hứ một tiếng:

 

“Em dùng mưu mẹo gì chứ, em đang ngay cổng trường đây .

 

Mà nhắc mới nhớ, cả chẳng cũng việc ở tòa soạn ?

 

Còn là thư ký cho ông xã trưởng gì đó nữa, hôm nay thêm vài câu với chị Vu cho quen , chị Vu dịu dàng xinh .”

 

Mặt Hầu Hồng Lượng nóng ran:

 

“Con nít con nôi gì!

 

Anh chuyện đó gì, chỉ áp giải em đến xin thôi, ý đồ gì khác.”

 

“Ồ.”

 

Hầu Hạo Nhiên mặt quỷ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-150.html.]

“Anh ý đồ cũng vô ích thôi, con trai đấy, ha ha ha……”

 

Hầu Hồng Lượng giật , đó vội vàng nén vẻ thất vọng mặt xuống:

 

“Mau học !

 

Thật là chịu thua em luôn!”

 

Hầu Hạo Nhiên thè lưỡi chạy trường.

 

Thật Hầu Hạo Nhiên ngay từ lúc Hầu Hồng Lượng phát hiện thế nào thì bố cũng sẽ đồng ý cho học vẽ.

 

Những lời nãy của cả lẽ phần lớn cũng chỉ là để lấy lòng thôi.

 

Hầu Hạo Nhiên chẳng thèm lấy bản thảo vẽ đầu tiên của , mà giấu bản thảo mới trường, thậm chí từ lúc học tự chọn buổi sáng mang bản thảo để lên chỗ của Trình T.ử Mặc .

 

Bây giờ chỉ chờ ngày mai chị Vu hồi âm cho thôi!

 

Lúc đang là giờ chơi, Hầu Hạo Nhiên chút đắc ý hớn hở về lớp, nhưng kịp xuống thấy bạn học trong lớp mang trả nguyên vẹn bản thảo vẽ của .

 

“Hầu Hạo Nhiên, cái là bạn học ở lớp 6 bảo tớ đưa cho đấy.”

 

“Ai cho nhận hả?”

 

Trình T.ử Mặc chằm chằm phong bì ghi chữ “Chị Vu”, ngón tay gõ gõ lên đó, giọng điệu mấy thiện cảm.

 

Triệu Na Đản gãi đầu:

 

“Cái gì mà cho cho chứ, là một em nhỏ chạy qua nhờ tớ chuyển giúp món đồ, cũng chẳng việc gì khó khăn, tớ dĩ nhiên là đồng ý .”

 

Trình T.ử Mặc gì, Triệu Na Đản cũng chẳng thấy .

 

“Trình T.ử Mặc, mở xem là cái gì , thư cho dì Vu đấy, tò mò ?”

 

“Chẳng tò mò chút nào.”

 

Hai là bạn cùng bàn, Trình T.ử Mặc đẩy phong bì sang phía Triệu Na Đản:

 

“Cậu nhận thì mang trả .”

 

“Hả?”

 

Triệu Na Đản phong bì trợn tròn mắt:

 

“Đây chẳng qua chỉ là một bức thư thôi mà, cứ tiện tay mang về nhà đưa cho dì Vu là xong, nếu mang thì hai đứa lén mở xem cũng .”

 

“Không xem.”

 

Trình T.ử Mặc thản nhiên :

 

“Lần tớ loáng thoáng , chắc là gửi bài, tớ chẳng hứng thú xem, nếu thì cứ gửi thẳng đến tòa soạn , tớ việc gì giúp cửa .”

 

Triệu Na Đản hiểu lắm những chuyện lắt léo , nhưng Trình T.ử Mặc kiên quyết xem, chỉ đành phục tùng mệnh lệnh, tranh thủ lúc giờ chơi kết thúc mang trả chỗ cũ.

 

Hầu Hạo Nhiên ở lớp 1, chỗ còn ở ngay dãy đầu tiên bục giảng.

 

Cái ghế dành cho học sinh giỏi giáo viên trực tiếp trông nom là thứ mà và Trình T.ử Mặc mơ cũng dám nghĩ tới, mà cũng chẳng chút nào.

 

Triệu Na Đản nhờ một bạn học mang giúp chuẩn , khi Hầu Hạo Nhiên đuổi theo thì tiếng chuông lớp vang lên.

 

Hầu Hạo Nhiên đành lớp.

 

Rất nhanh đến giờ chơi, Hầu Hạo Nhiên định bụng tự qua lớp 6 một chuyến, kết quả đúng lúc gặp giáo viên dạy quá giờ, suy nghĩ một lát, đành ngoan ngoãn đợi đến giờ tan học mới xách cặp chạy đến cửa lớp 6.

 

“Cậu tên là Trình T.ử Mặc ?”

 

Hầu Hạo Nhiên vì nhảy lớp nên nhỏ tuổi hơn các bạn học, dĩ nhiên cũng thấp hơn hẳn hai cái đầu.

 

Trình T.ử Mặc xuống Hầu Hạo Nhiên, gật đầu một cái.

 

“Mang cái cho chị Vu giúp .”

 

Hầu Hạo Nhiên đưa bài gửi một nữa.

 

“Không mang.”

 

“Tại ?”

 

Hầu Hạo Nhiên sốt sắng hỏi:

 

“Cậu con trai của chị Vu ?”

 

 

Loading...