Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dù phụ cũng thể lúc nào cũng dồn hết sự chú ý lên con cái .”

 

Vu Thư Uyển về đến nhà thấy Trình T.ử Mặc về sớm đang cầm tờ báo của tòa soạn ngẩn .

 

“Em đang xem gì thế?”

 

Vu Thư Uyển xuống bên cạnh.

 

“……

 

Ồ, xem chuyên mục của dì.”

 

Trình T.ử Mặc định thần .

 

em cầm ngược báo kìa.”

 

Trình T.ử Mặc:

 

“……”

 

Được , đúng là đang ngẩn thật.

 

Vu Thư Uyển tiếp tục truy hỏi mà dẫn dắt chủ đề sang Hầu Hạo Nhiên:

 

“Hôm nay em nhỏ nào đến tìm em ?

 

Chính là nhóc Hầu Hạo Nhiên chặn chị , thằng bé nhờ em mang một bức thư cho chị.”

 

Trình T.ử Mặc khựng , c-ơ th-ể chút cứng đờ.

 

Tiêu , hình như gây họa .

 

mà…… chắc , vẫn còn bù đắp .

 

…… vốn cứ tưởng nó định nhờ cửa nên đồng ý, đó nó mang đến, thấy là dì hẹn với nó , định nhận lấy bản thảo thì cả nó đột nhiên đến, thế là bản thảo lấy mất.”

 

Trình T.ử Mặc xong, lo lắng Vu Thư Uyển, vội vàng thêm:

 

“Ngày mai tìm nó lấy .”

 

Vu Thư Uyển nhíu mày, quan sát vẻ chột lộ rõ mặt Trình T.ử Mặc, một lúc lâu gì.

 

Vẻ chột của Trình T.ử Mặc gần như phơi bày hết thảy.

 

Cậu thiếu niên nổi loạn xưa nay chuyện luôn khí thế, nhưng giờ đây cúi đầu, ánh mắt né tránh, dám cô.

 

“Rốt cuộc là chuyện thế nào, em kể đầu đuôi cho chị .”

 

Vu Thư Uyển khách sáo vạch trần .

 

Trình T.ử Mặc rũ mắt, cuối cùng đành cứng nhắc kể khái quát tình hình.

 

“Nó là bạn học của mà, nó gọi dì là chị thì thể gọi nó là chú , tuổi nó nhỏ hơn , chỉ đùa với nó một chút thôi, ác ý gì , ngày mai nhất định sẽ mang về giúp.”

 

Trình T.ử Mặc lo lắng giải thích xong, nhưng Vu Thư Uyển mãi đáp lời nào.

 

“Dì giận ?”

 

Trình T.ử Mặc cẩn thận hỏi thêm.

 

Vu Thư Uyển chỉ thở dài, lắc đầu:

 

“Có lẽ vì em đùa như mà thằng bé tốn thêm một công sức lớn nữa mới bản thảo mới.”

 

Điều đáng sợ nhất là, thiên phú hội họa thiên bẩm vì thế mà gia đình quản giáo nghiêm khắc hơn, dẫn đến còn cơ hội nữa.

 

Vu Thư Uyển cũng ngờ rằng gia đình Hầu Hạo Nhiên ngay cả chuyện kết bạn của bé cũng can thiệp một tay.

 

“Nghiêm trọng đến ?”

 

Tuy Trình T.ử Mặc tin lắm, nhưng biểu cảm của Vu Thư Uyển, trong lòng thấp thỏm thôi.

 

Nếu đúng như thì hình như thật sự sai chuyện .

 

“Ừm.”

 

Vu Thư Uyển chậm rãi giải thích:

 

“Thằng bé giống trường hợp của em, gia đình quản giáo nghiêm khắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-152.html.]

 

Thế , ngày mai em hỏi thử xem , giúp chị chuyển lời.”

 

“Dì .”

 

Lần Trình T.ử Mặc đồng ý ngay lập tức.

 

“Cứ bảo là nếu bản thảo lấy thì cứ từ từ chuẩn cái mới, chị luôn chờ bài gửi của thằng bé.”

 

Ngừng một lát, Vu Thư Uyển tiếp:

 

“Bảo thằng bé rằng nó thiên phú hội họa, nếu gia đình thể nới lỏng một chút thì bình thường thể coi đó như một sở thích ngoài giờ.”

 

“Được, nhất định sẽ chuyển lời.”

 

“Được, nhất định sẽ chuyển lời!”

 

Mã Cao Tài sáng sớm đến văn phòng gặp chủ biên Uông sắp tòa soạn tổng để nộp báo cáo tài chính và tổng kết quý.

 

Gã thầm nghĩ gần đây luôn để ấn tượng cho chủ biên, nên chủ động nhận việc về .

 

Sau khi chủ biên Uông dặn dò xong xuôi, ông chợt nhớ đến cuộc tranh cãi mà hôm qua chỉ loáng thoáng.

 

Chủ biên Uông:

 

“Tiểu Mã , một trái tim tiến bộ, nhưng vấn đề là tiến bộ thì thể tay với các đồng chí khác đúng ?

 

Đồng chí Tiểu Vu tiến bộ nhanh một chút thì cũng đừng nảy sinh lòng đố kỵ, mà nên tìm những thiếu sót của bản từ từ điều chỉnh tâm thái, cùng học tập tiến bộ.”

 

Mã Cao Tài liên tục gật đầu:

 

“Chủ biên, những gì ngài sai chút nào, hôm qua nhận vấn đề của , để tự kiểm điểm sâu sắc, quyết định chủ động giúp văn phòng chuyên mục thiếu nhi đổ r-ác trong một tháng!”

 

Chủ biên Uông hài lòng gật đầu:

 

“Cậu tấm lòng phản tỉnh tiến bộ, hơn nữa, ở tòa soạn cũng gần 5 năm , cũng coi như là tiền bối của đồng chí Tiểu Vu, càng nên một tấm lòng khoan dung để nhận vấn đề.”

 

“Chủ biên hiểu mà.”

 

Mã Cao Tài thở dài một tiếng:

 

“Thật cũng nhắm đồng chí Tiểu Vu, trong cuộc họp đưa nghi vấn, thật chủ yếu là vì trong lòng lo lắng cho bản , ai chẳng tiến bộ chứ ngài bảo .”

 

mỗi mỗi khác, đồng chí Tiểu Vu thiên phú , cái đó đuổi kịp , nhưng ai cũng sở trường riêng, thể bù đắp từ những chỗ khác mà.”

 

Chủ biên Uông tập hồ sơ trong tay Mã Cao Tài, mắt sáng lên, mỉm khen ngợi:

 

“Cậu xem, về khoản chạy vặt đấy thôi, quý nhớ cũng là giúp đỡ.”

 

Chuyên gia chạy vặt Mã Cao Tài:

 

“……”

 

Nếu thể, ai mà phô diễn cái gọi là ‘thiên phú chạy vặt’ ở tòa soạn chứ?

 

Vừa khỏi văn phòng, sắc mặt Mã Cao Tài lạnh hẳn xuống.

 

nhắm một Vu Thư Uyển, mà là nhắm tất cả những nổi trội trong tòa soạn.

 

Bản gã tầm thường, nên ai nổi trội là gã nhắm đó!

 

Còn về chuyện chạy vặt……

 

Năng lực việc đủ nổi bật, gã cũng chỉ thể dùng cách để tạo ấn tượng ở tòa soạn tổng thôi.

 

Hai năm qua, ít nhất xã trưởng của tòa soạn tổng cũng thể nhớ tên gã, trong các biên tập viên của tờ báo 《Đại Hà Văn Trích》 một nhân viên chăm chỉ tên là Mã Cao Tài, nếu cơ hội đề bạt, tạo ấn tượng mà gã sẽ thêm vài phần cơ hội.

 

ai chẳng lộ diện mặt lãnh đạo chứ?

 

Nghĩ như , bước chân của Mã Cao Tài nhanh hơn hẳn, đầy hai mươi phút đến tòa soạn tổng.

 

Bên ngoài văn phòng xã trưởng, Mã Cao Tài nén tâm trạng kích động, điều chỉnh biểu cảm lộ nụ tiêu chuẩn thấy tám cái răng mới gõ cửa.

 

“Chào đồng chí, đồng chí đến tìm xã trưởng ?”

 

Cửa mở , Mã Cao Tài định gật đầu thì bỗng khựng .

 

Người tới chính là đàn ông hôm qua tìm Vu Thư Uyển ở bên ngoài tòa soạn, hôm qua gã cố ý kỹ mấy , rõ ràng, chỉ riêng cái gọng kính đó thôi gã cũng thể lầm .

 

 

Loading...