Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng chí?”
“Ồ ồ đúng , đến tìm xã trưởng, xin hỏi là……”
Mã Cao Tài định thần vội hỏi.
Hầu Hồng Lượng lịch sự mỉm :
“ họ Hầu, mới điều động tới đây hai tháng, hiện là thư ký của xã trưởng.
Xã trưởng hôm nay việc đột xuất họp , đồng chí nếu việc gì khác thì thể giao đồ cho là .”
Mã Cao Tài đến đây là để gặp mặt xã trưởng, thấy “vị Phật thật” thì gã đời nào chịu về.
Mã Cao Tài:
“Chủ biên của chúng còn vài lời chuyển đạt, sẽ đợi xã trưởng .”
“Cũng , là đồng chí văn phòng đợi?”
Hầu Hồng Lượng lịch sự đẩy cửa mời gã phòng.
“Không cần , cứ ở ngoài là .”
Đứng mới thể hiện sự vất vả của chứ, đúng ?
“Vậy .”
Hầu Hồng Lượng chỉ đành trong, chỉ điều , ánh mắt quan sát và nghi ngờ của Mã Cao Tài ném về phía .
Bản tốn bao công sức tìm đủ cách mới tạo ấn tượng ở bên tòa soạn tổng , mà Vu Thư Uyển mới đến mấy ngày thể quen thư ký của xã trưởng ?!
Tòa nhà văn phòng của tòa soạn báo tổng của huyện.
Có ít nhân viên bận rộn tới lui hành lang, Mã Cao Tài bên ngoài văn phòng xã trưởng trông cực kỳ nổi bật.
Gã ôm một chồng hồ sơ dày cộp thẳng tắp, thỉnh thoảng như đang kiểm tra gì đó, rút báo cáo từ trong túi hồ sơ xem vài .
Thỉnh thoảng một hai đồng chí đến tìm xã trưởng, cửa thấy Hầu Hồng Lượng đều nhịn mà hỏi một câu xem bên ngoài chuyện gì.
“Haiz, đồng chí thật là……”
Hầu Hồng Lượng mô tả thế nào, chỉ đành mỉm nhạt :
“ bảo đồng chí đó trong nghỉ mà đồng chí đó chịu, bảo là chỉ bên ngoài đợi xã trưởng thôi.”
Một đồng chí già đưa đồ liếc ngoài, hạ thấp giọng :
“Đó là một biên tập viên bên tờ 《Đại Hà Văn Trích》 mà, quen , năm nào cũng đến cửa văn phòng xã trưởng vài ba như thế.”
Hầu Hồng Lượng hiểu ý gật đầu, khi cúi xuống sắp xếp tài liệu, trong mắt thoáng qua một tia giễu cợt.
Những thể ngoài và bước văn phòng xã trưởng đều là những kẻ tinh đời, chút tâm tư nhỏ mọn đó ai mà chẳng chứ, cái là hiểu ngay, chỉ là ngoài mặt thôi.
Mọi đều thấu chuyện đó thì xã trưởng dĩ nhiên cũng thế.
Xã trưởng Trâu họp xong , khi thấy Mã Cao Tài bên ngoài, lông mày khẽ nhíu một cái, nhưng nhanh bình thản trở .
“Xã trưởng Trâu!”
Mã Cao Tài thấy liền vội vàng bước tới, “ thư ký của ngài ngài đang họp nên dám phiền, vì đợi ngài ở đây một lúc.”
Xã trưởng Trâu gần năm mươi tuổi, ở vị trí xã trưởng cũng gần mười năm , thể hiểu tâm tư của cấp cơ chứ.
Xã trưởng Trâu:
“Tiểu Mã , nào cũng nhắc là cần đợi , cứ để đồ là , đúng là thật thà quá.”
Mã Cao Tài :
“Xã trưởng ngài vẫn nhớ đến , chẳng nghĩ là cứ trao tận tay ngài thì mới yên tâm , bố cũng bảo từ nhỏ là một đứa trẻ thật thà , vả chủ biên của chúng cũng lời dặn dò vài câu, xong là ngay.”
Sau khi xã trưởng Trâu xuống, ông hiệu cho thư ký Hầu đến nhận hồ sơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-153.html.]
Hầu Hồng Lượng lúc mới dậy, đến bên cạnh Mã Cao Tài:
“Vừa nãy bảo đồng chí trong nghỉ ngơi , thật đợi ở trong ở ngoài đều giống cả thôi.”
“Xã trưởng mặt, dám cửa chứ, xã trưởng đến mới thấy yên tâm.”
Hầu Hồng Lượng nhún vai, coi như thấy, nhận lấy túi hồ sơ rời .
Xã trưởng Trâu:
“Có lời gì cần dặn dò, Tiểu Mã mau , lát nữa còn một cuộc họp nữa đấy.”
Mã Cao Tài:
“Chủ biên cuộc thi chuyên mục sáng tạo năm nay, tòa soạn chúng định cử chuyên mục thiếu nhi tham gia, nhưng cũng hỏi ý kiến của ngài xem các chuyên mục khác lựa chọn nào hơn , xã trưởng , thật ……”
Mã Cao Tài hì hì một tiếng, “Thật chủ biên của chúng thể cử chuyên mục thiếu nhi tham gia cũng thấy lạ.”
Xã trưởng Trâu gật đầu, ông cũng thấy lạ, việc bảo Mã Cao Tài mang lời đến hỏi ý kiến chẳng qua là theo phép lịch sự, thực tế trong lòng ai cũng rõ, chuyên mục thiếu nhi của tờ 《Đại Hà Văn Trích》 khi đổi mới thể hiện đầy sáng tạo, thành tích cũng bắt mắt, lý nên tham gia, thậm chí thể đạt giải.
Chỉ điều Mã Cao Tài chuyển chủ đề, hạ thấp giọng :
“Bởi vì chủ biên của chúng gần gũi với đồng chí Tiểu Vu , ngay cả việc đồng chí Tiểu Vu tòa soạn cũng là do chủ biên đặc cách, qua phỏng vấn chính thức.”
Xã trưởng Trâu ngẩng đầu:
“Những lời cũng là chủ biên Uông bảo đến với ?”
Mã Cao Tài vội vàng giải thích:
“Dĩ nhiên là , chuyện như …… chủ biên thể để cho nhiều như thế .”
Xã trưởng Trâu đáp lời, trực tiếp :
“Nếu chủ biên Uông bảo , còn lời nào khác nữa ?”
“……
Không, còn nữa ạ.”
“Ừm, hôm nay vất vả cho chạy một chuyến đồng chí Tiểu Mã, mau về việc , đừng để chậm trễ công việc nữa.”
Mã Cao Tài:
“……”
Mã Cao Tài xã trưởng Trâu cúi đầu gì đó, chút nôn nóng, nhưng chỉ dám cẩn thận mở miệng:
“Xã trưởng, ngài xem ý của ngài là……”
“Ý của ?”
Xã trưởng Trâu vẫn ngẩng đầu lên, “Ý của cũng giống chủ biên của các , chuyên mục thiếu nhi đúng là nổi bật, thể tham gia thi đấu.”
“Vậy còn chuyện đồng chí Tiểu Vu qua phỏng vấn thì ạ?
Chuyện …… chẳng lẽ tính là cửa .”
Hầu Hồng Lượng lúc , thấy lời khẽ nhíu mày.
‘Cạch’ một tiếng, cây b.út bi trong tay xã trưởng Trâu đặt mạnh xuống mặt bàn.
Mã Cao Tài hưng phấn chờ đợi xã trưởng Trâu lên tiếng.
Hầu Hồng Lượng phòng hiểu vấn đề, tiến lên :
“Đồng chí Mã Cao Tài, lát nữa xã trưởng còn cuộc họp, nếu đồng chí bàn giao xong công việc thì thể rời .”
Một cái thư ký mà quản nhiều chuyện thế.
Mã Cao Tài coi như thấy, tiến gần thêm hai bước:
“Xã trưởng, chủ biên của chúng cũng việc nhiều năm , chắc là sẽ phạm sai lầm như chứ.”
Câu nào gã cũng là “”, nhưng lời lẽ bên trong đều đang ám chỉ rằng Vu Thư Uyển và chủ biên Uông thật sự vấn đề.