Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:16:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu Thư Uyển hiểu ý chị, nhàn nhạt gật đầu, “Vâng, đứa trẻ đó gọi em là thím, đây còn đẩy ngã con trai em nữa, thực sự là quá đáng quá , nên dạy cho một bài học nhớ đời."

 

Ý trong lời là, tuy là , nhưng chị cứ việc dạy dỗ như thế nào thì dạy dỗ, em sẽ xin xỏ .

 

Bàng Như Bình yên tâm, cũng nhiều, trực tiếp lấy cái chân ghế từ tay Vu Thư Uyển, gõ gõ tay.

 

Hai đứa con của chị tính tình đều mềm mỏng, nhưng chị thì bao giờ là dễ bắt nạt.

 

“Vị nữ đồng chí , tình hình lúc nãy đều thấy , nếu Thư Uyển giúp đỡ, muộn một bước là con gái gặp nguy hiểm ."

 

Vương Văn Thục từ nãy xong diễn biến sự việc cố gắng để tàng hình, giờ thấy lời , vội vàng nở nụ nịnh nọt, “Chẳng cuối cùng ư?"

 

Ninh Khiêm hắng giọng, bổ sung kịp thời:

 

“Rốt cuộc thì xong kiểm tra mới ."

 

Vương Văn Thục sững , vội vàng tiếp:

 

“Cái đó, mặt con trai xin con gái chị , tiền kiểm tra chúng trả."

 

Trong lúc chuyện, Vương Văn Thục thoáng qua cái chân ghế tay Bàng Như Bình, bổ sung thêm:

 

“Lúc nãy con trai còn Vu Thư Uyển tát một cái đấy thôi, nó cảm cúm virus vẫn kh-ỏi h-ẳn , vả , đây là bệnh viện, chúng thể dùng vũ lực ."

 

Có lẽ hai chữ bệnh viện nhắc nhở Bàng Như Bình, Bàng Như Bình khựng , tiện tay ném cái chân ghế xuống đất, “Không động thủ cũng , nhưng tình huống con trai chị quá tồi tệ , cố ý mưu hại khác, loại là phạm pháp , báo cảnh sát."

 

“Đừng đừng đừng."

 

Vương Văn Thục đau đầu thằng con trai ruột đang như chuyện gì bên cạnh, dứt khoát hạ quyết tâm, đẩy Thẩm Siêu ngoài, “Thế , chị đ-ánh nó hai gậy cho hả giận, đừng báo cảnh sát nữa."

 

“Mẹ!"

 

Thẩm Siêu hậm hực chạy giường, “Sao về phía chứ!

 

Hơn nữa chuyện cũng trách con , con con ở phòng đơn, nếu sớm giúp con đuổi bọn họ ngoài thì con cũng vỡ chai truyền dịch !"

 

“Mày câm miệng cho tao!"

 

Vương Văn Thục trừng mắt Thẩm Siêu một cái thật dữ tợn, “Cả ngày chỉ gây họa cho tao, sớm thế để bố mày đưa mày !

 

Còn mau qua đây xin dì!"

 

So với việc đ-ánh, vẫn hơn là báo cảnh sát, đến lúc đó nếu tranh chấp thì nhà họ chắc chắn lý, chừng tiền đền bù còn cao hơn tiền ch-ữa tr-ị.

 

Thẩm Siêu đời nào chịu, trốn ở cạnh giường nhất quyết xin , còn tranh thủ lúc rảnh rỗi mặt quỷ với Cao Hướng Vân.

 

“Hừ, đúng là hết thu-ốc chữa!"

 

Bàng Như Bình con trai, “Hướng Dương, con mau gọi điện báo cảnh sát."

 

“Vâng."

 

Cao Hướng Dương luôn.

 

Vương Văn Thục vội vàng cản , “Đừng mà, khụ khụ khụ, đồng chí , báo cảnh sát cũng chẳng giải quyết , dù cả hai bên đều thành niên."

 

“Đừng quan tâm bà , báo cảnh sát ."

 

Bàng Như Bình dặn dò, một mặt giúp con trai chặn Vương Văn Thục ở phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-181.html.]

Mắt thấy Cao Hướng Dương ngoài, Vương Văn Thục lo lắng sang Vu Thư Uyển, “Thím nó ơi, em quen vị đồng chí , xin hộ chị một câu ."

 

Vu Thư Uyển:

 

“Chị dâu họ, nhân lúc Thẩm Siêu còn chuyện gì như g-iết phóng hỏa...

 

Ồ đúng , nó hình như từng phóng hỏa thì , chị dâu họ chị vẫn là đừng do dự nữa, nhân báo cảnh sát , mau ch.óng đưa nó trại cải tạo trẻ vị thành niên thôi."

 

Nói xong, Vu Thư Uyển chẳng buồn để ý đến Vương Văn Thục nữa, cúi đầu đồng hồ, chào tạm biệt Bàng Như Bình, “Em còn việc, lỡ việc cảnh sát phá án nữa."

 

Bàng Như Bình định gì đó nhưng thôi, đó vẫn gật đầu, “Hẹn gặp ở đơn vị chúng chuyện , một nữa cảm ơn em Thư Uyển, em đúng là cứu con gái chị một bàn thua trông thấy, nếu con bé cảm cúm khỏi mà chịu thêm bao nhiêu khổ cực nữa."

 

Vu Thư Uyển xua tay ý bảo gì, bước khỏi cửa phòng bệnh, Ninh Khiêm cũng chào bác sĩ nhi khoa .

 

“Lúc nãy em thực sự lợi hại đấy."

 

Ninh Khiêm tiến gần vài bước chân thành tán thưởng:

 

“Người bình thường căn bản sẽ ý thức , Thư Uyển, em học kiến thức từ ?"

 

Ninh Khiêm và Vu Thư Uyển từng là bạn cùng bàn thời tiểu học, là bạn học một năm thời trung học, theo bản năng gọi tên Vu Thư Uyển, vẻ mật.

 

Vu Thư Uyển cũng để ý lắm đến cách xưng hô , cô sợ lộ nên vội vàng giải thích:

 

“Kiến thức gì chứ, em chỉ nghĩ cái chai vỡ nhỡ mảnh vụn theo mạch m-áu của đứa trẻ thì hỏng bét, thế nên mới vội vàng qua rút kim."

 

“Không qua học tập mà thể khóa van lợi hại , còn thể dũng cảm giúp rút kim, Thư Uyển, bây giờ em thực sự khiến bằng con mắt khác đấy!"

 

Nếu là đây, Vu Thư Uyển trong tâm trí Ninh Khiêm chỉ là hình ảnh một cô bạn cùng bàn ôn hòa, mảnh mai, khi trưởng thành gặp , điều thu hút Ninh Khiêm nhất phần lớn vẫn là sự xinh , dịu dàng của cô.

 

qua vài tiếp xúc khi lớn lên, Ninh Khiêm bỗng kinh ngạc nhận , cô gái vốn dĩ luôn khơi dậy ham bảo vệ trong năm xưa, nay thể tự bảo vệ , hơn nữa còn thể bảo vệ khác.

 

Vẻ xinh của cô bây giờ còn sức hút hơn , sự dũng cảm và kiến thức của cô đều khiến khâm phục.

 

“Thư Uyển, em so với ..."

 

“Sao mà lâu thế?"

 

Lời của Ninh Khiêm Trình T.ử Mặc vội vàng chạy xuống lầu ngắt quãng, Trình T.ử Mặc thở hổn hển vẻ lo lắng:

 

“Không gặp chuyện gì chứ, thấy dì mãi về nên bảo cháu xuống xem thử."

 

“Không gì."

 

Vu Thư Uyển xong, sang Ninh Khiêm, “Đồng chí Ninh Khiêm, lúc nãy gì cơ?"

 

Ninh Khiêm sững , chút bất ngờ đ-ánh giá Trình T.ử Mặc một lượt, đó thần sắc tối sầm vài phần, nặn một nụ , “À gì, chỉ là em so với dũng cảm hơn nhiều , nhớ lúc em nhát gan lắm mà."

 

Vu Thư Uyển mỉm , “Trước là lúc còn nhỏ thôi, bản em cũng sắp nhớ rõ nữa , chúng ai cũng trưởng thành mà, đồng chí Ninh Khiêm chẳng cũng ?

 

Trước đây chỉ thể ở trạm xá đại đội, giờ là bác sĩ của bệnh viện lớn ."

 

“Vẫn tính là bác sĩ chính thức ."

 

Ninh Khiêm bẽn lẽn :

 

“Bọn kiểu còn theo bác sĩ học nửa năm lâm sàng nữa mới chính thức khám bệnh , nhưng đến sang năm chắc là vấn đề gì , Thư Uyển, nếu chỗ nào cần giúp đỡ, em cứ việc với ."

 

“Được thôi."

 

 

Loading...