Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:16:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu Thư Uyển:

 

“Chẳng vì chuyện , hôm nay vì việc đó mà nó vỡ chai truyền dịch của cô bé cùng phòng bệnh với nó đấy."

 

Trình T.ử Mặc hào hứng hẳn lên, “Lúc nãy dì bảo chuyện kể cho cháu là về Thẩm Siêu ."

 

Vu Thư Uyển gật đầu, kể tình hình đại khái một lượt.

 

Mấy xong đều sợ đến mức chép miệng, ngay cả Trình Viên Viên cũng sợ đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩn ngơ một lúc lâu.

 

“Mẹ ơi, chị gái đó cuối cùng ạ."

 

Trình Viên Viên sợ hãi hỏi.

 

“Chắc là vấn đề gì lớn ."

 

Thẩm Văn Minh cảm thán thôi:

 

“Thằng Thẩm Siêu mà là con nhà , bố và đại ca thì , ngay cả em cũng nổi mà tay với nó thôi, xem cần bố mặt nhờ quen, Thẩm Siêu cũng thể trại cải tạo ."

 

Vu Thư Uyển:

 

“Chẳng thế , tình huống nghiêm trọng , chị thực sự tức điên lên mới nhịn tay đấy."

 

“Mẹ ơi, thực sự đ-ánh ạ?"

 

Trình Viên Viên trong đầu bây giờ chỉ còn sót cảnh tượng đ-ánh , bỗng nhiên hốc mắt đỏ hoe.

 

Vu Thư Uyển cũng ngờ sẽ Trình Viên Viên sợ, dịu dàng an ủi:

 

“Là do ngoan, Viên Viên nhà giống ."

 

Trình Viên Viên lắc đầu, dùng tay nâng lấy tay Vu Thư Uyển, “Không , Thẩm Siêu đó con từng gặp , hung dữ lắm, con là sợ tay đ-ánh đau!"

 

Thẩm Văn Minh phụt , chọc chọc Trình T.ử Mặc, “Nhìn Viên Viên kìa, em rốt cuộc trai ruột của nó , miệng cái con bé Viên Viên ngọt như thể ngày nào cũng ăn mật ong , còn em thì ngày nào cũng lầm lầm lì lì, học tập nhiều ."

 

Trình T.ử Mặc nghiêng đầu hừ một tiếng, coi như thấy.

 

Thẩm Văn Minh vẫn để tâm đến chuyện , truy hỏi:

 

“Chị dâu, đó xử lý thế nào ạ?

 

Em Thẩm Siêu ở trường học còn gây rắc rối cho Trình T.ử Mặc, loại học sinh đến trường đúng là một tai họa!"

 

“Dựa theo tính cách của Bàng Như Bình, ước chừng sẽ dễ dàng tha cho nó ."

 

Vu Thư Uyển giải thích đầu thoáng qua phòng bệnh tầng một, “Cảnh sát đều đến , e rằng bồi thường chút tiền là thể giải quyết ."

 

Linh hồn hóng hớt của một phóng viên trong Thẩm Văn Minh ngay lập tức bùng cháy mãnh liệt:

 

“Vậy chúng đây đợi xem náo nhiệt , nếu chuyện ầm ĩ lên, chừng còn thể tư liệu, em gửi đến ban dân sinh của tòa soạn đăng báo."

 

“Chú lo mà đạp xe cho hẳn hoi!"

 

Lưu Mẫn lườm Thẩm Văn Minh một cái, “Chúng mà qua đó, Vương Văn Thục thấy chắc chắn sẽ kéo Thư Uyển bảo cô xin tình, chẳng là gây phiền phức cho Thư Uyển ."

 

“Thế cứ ngoài xem xem..."

 

Lưu Mẫn:

 

“Viên Viên mới khỏe đón gió, chú xem thì đạp xe về nhà tự mà xem."

 

“...

 

Được , em xem nữa, em đạp xe ngay đây!"

 

Đội gió lạnh chạy ngược xem náo nhiệt thì chẳng bõ, Thẩm Văn Minh đạp xe ba bánh, quên đầu Vu Thư Uyển:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-183.html.]

“Chị dâu, đến đơn vị, chị hỏi kỹ tổ trưởng Bàng giúp em đấy nhé."

 

Sau khi tuyết tan trời hửng nắng, Vu Thư Uyển hết hạn nghỉ phép ngày đầu tiên , Bàng Như Bình kể cho kết quả xử lý ở bệnh viện ngày hôm đó.

 

Vì thời tiết khá nên Vu Thư Uyển rời nhà từ sớm, khi đạp xe đến con hẻm bên ngoài tòa soạn thì gặp Bàng Như Bình cũng sớm, điều bất ngờ là bên cạnh Bàng Như Bình còn hai đứa trẻ một lớn một nhỏ.

 

“Chào buổi sáng chị Bàng."

 

Vu Thư Uyển đạp xe từ phía tới, khi dừng thì đẩy xe chào hỏi bọn họ.

 

“Thư Uyển?

 

Sao hôm nay em đến sớm ?"

 

“Em xin nghỉ mấy ngày, hôm nay trời lạnh nên định đến sớm một chút."

 

Bàng Như Bình ngạc nhiên Vu Thư Uyển, che giấu liếc bên cạnh, lúc mới chào cô.

 

Cao Hướng Vân mặc chiếc áo bông hoa, thẹn thùng cũng vẫy tay với Vu Thư Uyển, Cao Hướng Dương bên cạnh sững , đó nhanh ch.óng kéo lấy cánh tay em gái.

 

Cao Hướng Dương:

 

“Mẹ, hai đứa con lỡ việc , con đưa Vân Vân đến thư viện xem thử."

 

“Được."

 

Trong mắt Bàng Như Bình mang theo vẻ lo lắng, nhưng vẫn gật đầu, “Dương Dương mang theo thu-ốc của con chứ, nhớ trưa nay đến tòa soạn ăn cơm trưa nhé."

 

“Vâng."

 

Rất nhanh hai em dắt tay xa, Bàng Như Bình mỉm , căng thẳng giải thích với Vu Thư Uyển:

 

“Hai đứa nó ăn thẻ cơm của chị , chị trả tiền riêng cho tụi nó, cứ ăn cho đến kỳ nghỉ Tết, đợi ăn Tết xong là hai đứa đều học ."

 

Tòa soạn bao cấp tiền cơm, nhưng thỉnh thoảng trợ cấp nhà ăn, sẽ dựa theo tình hình mà bao cấp một phần phiếu lương thực, đều tính theo từng , tùy tiện thêm , nếu sẽ coi là bòn rút tài sản công.

 

“Thực hai đứa nhỏ ăn bao nhiêu ạ."

 

Vu Thư Uyển thấy chị cẩn thận như , an ủi; “Tuy nhiên cũng thể tránh một ."

 

“Chẳng thế ."

 

Bàng Như Bình thở dài một , “Haiz, năm nào đến ngày chị cũng giữ ý giải thích cho , thật là đau đầu."

 

“Năm nào ạ?"

 

Vu Thư Uyển tò mò hỏi.

 

, lúc Dương Dương học trung học thì nghỉ học muộn, đến tận kỳ nghỉ Tết của đơn vị nó mới nghỉ về nhà, nhưng nó lên đại học thì nghỉ sớm hơn nhiều, chỉ thể theo chị đến đơn vị, con bé Vân Vân năm nay là ngoại lệ, tuy tiểu học nghỉ nhưng nó ốm một trận, tiền trọ thì còn nợ..."

 

“Hại."

 

Bàng Như Bình đột nhiên mỉm , che giấu sự quẫn bách mặt, “Chút việc riêng của gia đình thôi, với em những chuyện vui gì."

 

Vu Thư Uyển khựng , cũng hỏi thêm nữa, mỉm chuyển chủ đề, “Chị Bàng, chuyện ở bệnh viện hôm xử lý thế nào ạ?

 

Con nhà em từng thằng Thẩm Siêu đó bắt nạt, cứ thúc giục em bảo em đến hỏi đây ."

 

“Thằng khốn con Thẩm Siêu đó thực sự là quá đáng quá , rõ ràng là cố ý gây thương tích, nó coi chị như từng học , còn định dùng chút tiền để đuổi chị , chị đầu liên hệ với tòa án luôn, bảo là sẽ kiện Thẩm Siêu."

 

Nhắc đến chuyện , lửa giận của Bàng Như Bình bốc lên, tiếp tục :

 

“Người phụ nữ đó chặn chị lóc một hồi lâu, cuối cùng vẫn là cảnh sát hòa giải, bà đồng ý đưa Thẩm Siêu trại cải tạo và bồi thường viện phí, chị mới thôi."

 

“Đáng lẽ đưa trại cải tạo từ lâu , nếu cha nuông chiều nó..."

 

“Thư, Thư Uyển."

 

 

Loading...