Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:16:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai đến bên ngoài tòa soạn, Bàng Như Bình đột ngột dừng bước, lắp bắp ngắt lời Vu Thư Uyển.”

 

“Thư Uyển, chị... chị chút việc, lát nữa chị sẽ ngay, chắc chắn sẽ lỡ giờ , em thể ký tên giúp chị ?"

 

“Được ạ."

 

Vu Thư Uyển chút do dự đồng ý.

 

Chưa đợi Vu Thư Uyển thêm gì, sắc mặt Bàng Như Bình u ám cúi đầu về phía con hẻm đằng .

 

Vu Thư Uyển liếc theo, nhưng chỉ thấy bóng lưng của một đàn ông trông giống như cái thớt gỗ, Bàng Như Bình rõ ràng là thấy ông mới cuống cuồng qua đó.

 

“Sao ông theo đến tận đơn vị thế !"

 

Vừa đến đầu hẻm, Bàng Như Bình kéo lấy cánh tay chồng lôi ông đến chỗ vắng .

 

Người đàn ông chỉ cao hơn Bàng Như Bình nửa cái đầu, thấp lùn, b-éo mập và bụng b-ia, Bàng Như Bình chê bai cũng tức giận, lấy tay quệt lỗ mũi đỏ ửng vì r-ượu, hắt một cái đầy khí lạnh.

 

“Hắt xì——!"

 

Bàng Như Bình chán ghét buông tay né sang một bên, “Đã với ông hàng trăm hàng ngàn đừng đến đơn vị, chuyện gì thể về nhà ??"

 

“Về nhà ?"

 

Cao Tiền Trình chùi mũi, tiện tay bôi lên mặt tường, hi hi đ-ánh giá Bàng Như Bình ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ:

 

“Ở nhà cô chẳng với quá nửa câu, tối đến còn ngủ riêng phòng, chủ động với cô một câu, cô hoặc là giả vờ thấy hoặc là hờ hững lạnh nhạt, ở nhà mà giải quyết thì còn tốn công chịu gió lạnh chạy đến đây chắc?"

 

Sự chán ghét trong mắt Bàng Như Bình tăng thêm vài phần, “Hôm nay đến đây gì?

 

Có gì thì mau !"

 

Bàng Như Bình là một đoan trang.

 

Năm nay chị bốn mươi tuổi , mặc dù thể tránh khỏi việc phát tướng, nhưng cũng chỉ là mập, gia đình tuy chút quẫn bách nhưng bình thường chị vẫn ăn mặc chải chuốt gọn gàng, chiếc áo sơ mi lót bên trong tuy cũ nhưng luôn chị giặt trắng tinh, trông sạch sẽ.

 

Một phụ nữ trí thức đoan trang và học thức như , so với đàn ông thấp lùn bụng b-ia mặt dường như đến từ hai thế giới khác , nhưng trớ trêu hai thực sự là vợ chồng.

 

Cao Tiền Trình cũng chẳng thèm để tâm đến lời lẽ gay gắt của chị, thong thả :

 

“Phía xưởng giày cho đến đòi tiền , sắp đến Tết , bọn họ thúc giục nhà trả tiền đấy."

 

Bàng Như Bình cau mày:

 

“Tuần chẳng mới trả năm mươi tệ , xưởng trưởng rõ với là lượng thứ cho tình hình nhà để chúng từ từ trả tiền, khoản tiếp theo chẳng đợi ăn Tết xong mới đưa , đến nữa?"

 

Cao Tiền Trình thấy lừa gạt nữa, dứt khoát :

 

“Thế thì chuyện trả nợ, chiều nay cả từ quê lên, cô đưa ít tiền để mua r-ượu ngon tiếp đãi."

 

Ông một cách thản nhiên, tay cũng xòe một cách lẽ dĩ nhiên, như thể Bàng Như Bình nợ ông .

 

“Cao Tiền Trình, ông còn hổ !"

 

Bàng Như Bình tức đến mức văng tục, “Đồ khốn nạn, ngày nào cũng chỉ r-ượu chè r-ượu chè, sớm muộn gì cũng uống đến ch-ết thì thôi!!"

 

Cao Tiền Trình quen những lời , ngoáy ngoáy tai, coi như thấy, “Mau đưa tiền đây, ít nhất cũng đưa năm tệ tám tệ chứ, nếu đủ cho hai em nhắm r-ượu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-184.html.]

 

“Không tiền!"

 

Bàng Như Bình tức giận thèm để ý đến ông .

 

“Lừa ma ?"

 

Cao Tiền Trình cũng thấy nhục, lạch bạch chạy theo, “ , mấy hôm cô ở bệnh viện loạn một trận, bồi thường tiền cho cô , còn phúc lợi cuối năm của đơn vị các cô cũng sắp phát chứ, cô mà tiền ?"

 

“Đã tiền là tiền!"

 

Bàng Như Bình chán ghét trừng mắt đàn ông mặt, hận đến ngứa răng, “Ông cũng là sắp cuối năm , tiền vất vả cả năm tích góp chút ít đều đưa khoản nợ của xưởng giày , ăn Tết xong hai đứa con đều nộp học phí cũng cần tiền, ông mà còn mặt mũi dày dạn đến tìm đòi tiền!"

 

Những lời đừng là Cao Tiền Trình, ngay cả bản Bàng Như Bình cũng đến phát chán !

 

Năm năm Cao Tiền Trình vì uống r-ượu hỏng việc dẫn đến hỏa hoạn thiêu rụi nửa cái kho của xưởng giày, khi ông xưởng giày sa thải, liền cứ ru rú ở nhà, ngoài uống r-ượu thì là đ-ánh bài, khoản nợ phía xưởng giày và gánh nặng của cả gia đình cũng đè nặng lên vai Bàng Như Bình.

 

Kể từ đó, mối quan hệ vợ chồng vốn mấy của hai càng xuống đến mức đóng băng, bình thường ngoài lúc Cao Tiền Trình đến đòi tiền, hai tuyệt đối với quá một câu.

 

Mà đến cuối năm, càng vì chuyện tiền nong mà cãi dứt.

 

“Tại mặt mũi chứ?"

 

Cao Tiền Trình nhếch mép một cái, “Hai chúng một nhà là vợ chồng, phúc cùng hưởng họa cùng chịu, chẳng đây là lời cô với hồi đó ?

 

Sao thế, giờ mới thế chịu nổi ?"

 

Bàng Như Bình:

 

“Đừng lôi chuyện hồi đó với !

 

Tóm bây giờ tiền đưa cho ông, nếu thực sự thì ông đường cầm cái bát mà xin ăn !"

 

Nói xong Bàng Như Bình vẻ , Cao Tiền Trình thành thục chạy nhỏ vài bước đuổi theo, “Bàng Như Bình, cô nếu đưa tiền sẽ gì mà."

 

“Ông dám!"

 

Bàng Như Bình nghiến răng, liếc về phía tòa soạn, “Sắp đến Tết , nếu ông dám đến đơn vị chúng quậy phá, lương của phát xuống , cả hai chúng đều chẳng kết quả !"

 

“Ai sẽ đến đơn vị cô."

 

Cao Tiền Trình tiếng, “Chẳng sinh viên đại học nhà nghỉ ?

 

Thằng bé đó bây giờ càng lớn càng gan , nhưng đều là học từ cô cả, mà dám trưng vẻ mặt khó coi với , cho cô , cô mà đưa tiền, sang năm liền theo nó đến trường đại học dạo chơi, học phí đại học chắc thấp , thấy cũng chẳng ích gì, chi bằng đưa cho ăn uống nhậu nhẹt cho sướng!"

 

“Cao Tiền Trình!!"

 

Bàng Như Bình tức đến mức nghiến răng dậm chân, trong mắt vằn lên những tia m-áu, “Cao Hướng Dương cũng là con trai ruột của ông, ông hủy hoại vẫn đủ còn hủy hoại nó nữa ?!"

 

tất nhiên là con trai ruột của , chính vì là con trai ruột của nên nó càng đưa tiền cho lão t.ử mới đúng, thấy hai đứa nó lẽ nên nghỉ học từ lâu , ở thành phố tìm việc thì về quê ruộng mỗi năm còn kiếm ít tiền, nuôi bọn nó bao nhiêu năm nay!"

 

“Đồ khốn nạn nhà ông thì hiểu cái gì chứ!"

 

“Phải , hiểu."

 

Vẻ mặt vốn luôn hì hì của Cao Tiền Trình đột nhiên trở nên vặn vẹo, “Cô Bàng Như Bình là thành phố, cô Bàng Như Bình là học là sinh viên ưu tú, một thằng nhà quê thô kệch thì thể hiểu suy nghĩ của vị đại tiểu thư như cô chứ, nhưng cũng chẳng hiểu, ngoài tiền , chẳng hứng thú với thứ gì khác."

 

 

Loading...