Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:16:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giấy nợ là chắc chắn , chị nhắc thì Vu Thư Uyển cũng sẽ yêu cầu.”
Vu Thư Uyển mở đối chiếu kỹ lưỡng một lượt ký tên , đó Bàng Như Bình cẩn thận cất tiền , bỗng nhiên nhớ tới ngày hôm qua.
Vu Thư Uyển:
“Chị Như Bình lát nữa chị vẫn cổng đón hai đứa trẻ chứ?
Thật trong lúc thời gian dư dả chị vẫn nên giữ gìn sức khỏe, dù nếu chị gánh vác nổi thì ngày tháng của hai đứa trẻ sẽ càng khó khăn hơn."
Bàng Như Bình hôm qua tổng cộng chỉ ăn một cái bánh nướng và uống một túi sữa đậu nành ngẩn một chút, bỗng nhiên cúi đầu xuống.
Bàng Như Bình che giấu những giọt nước mắt chảy xuống nơi khóe mắt, ngừng gật đầu, tuy rõ biểu cảm nhưng giọng chút nghẹn ngào:
“Ừ, chị , cảm ơn em Thư Uyển, thực sự cảm ơn em..."
Tính thì khi cha Bàng Như Bình qua đời, đây là đầu tiên chị cảm nhận sự quan tâm của khác, cảm giác ấm áp giống như cơn mưa rào đúng lúc, thậm chí còn quý giá hơn cả ba mươi đồng đang nắm trong tay.
“Chị mau , em gửi thư đây."
“Ừ!"
Bàng Như Bình vội vã cúi đầu rời , đến cửa suýt chút nữa đ-âm sầm Thẩm Văn Minh đang chạy xồng xộc tới.
“Đến xem tranh ?"
Vu Thư Uyển đem bức tranh sửa xong .
Thẩm Văn Minh dường như chuyện nhưng thấy bức tranh vẫn vội vàng liếc mắt một cái, đó trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
“Chị dâu chị giỏi quá mất!!"
Thẩm Văn Minh xong liền vội vàng tiếp:
“Hôm nay huyện thành xảy chuyện lớn , em theo tác nghiệp thực địa tại hiện trường, nếu chiều nay đủ thời gian thì còn thể tăng ca đến tối để theo đến cục công an, chị dâu, chị về nhà giúp em thưa với một tiếng là cơm tối em ăn ở nhà nhé, em đây!"
“Gấp thế ?"
Vu Thư Uyển cau mày, “Chuyện gì mà liên lụy đến cả cục công an thế?
Anh ăn cơm trưa đấy?"
“Là án nổ s-úng, em mua cái bánh bao ăn lót , chị dâu tạm biệt nhé!"
Nổ s-úng?!
Thẩm Văn Minh vội vàng rời , Vu Thư Uyển ở trong văn phòng mà kinh hồn bạt vía, đại não xoay chuyển hai giây, vội vàng đuổi theo ngoài.
“Thẩm Văn Minh, tự cẩn thận đấy ?"
Thẩm Văn Minh chạy đến cổng đầu vẫy vẫy tay với Vu Thư Uyển, vội vã cùng đội tác nghiệp thực địa lên xe.
Thấy Thẩm Văn Minh xa, Vu Thư Uyển gửi thư liền cầm thư đến phòng trực ban.
“Tiểu Vu gửi thư ?"
Ông cụ ở phòng trực ban liếc mắt một cái là nhận cô con dâu trẻ tuổi bụng , chủ động giúp cô dán tem, “Gửi Bắc Kinh ?"
“Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-193.html.]
Vu Thư Uyển đáp bừa một tiếng, ánh mắt vẫn còn chút lo lắng bên ngoài.
“Hôm nay huyện thành xảy chuyện lớn đấy, tòa soạn chúng chắc cũng là phỏng vấn đưa tin."
Ông cụ thuận theo ánh mắt Vu Thư Uyển , miết lớp keo con tem .
“Bác cũng ạ?"
“Những sống gần khu vực vùng ven đô đều cả."
Ông cụ chút sợ hãi run run tay, “Nửa đêm hôm qua hai tiếng nổ cực lớn, tiếng đó giống tiếng pháo nhưng hẳn là giống, đục đục, nhà ở xa, những ở gần hơn chút còn tiếng la hét cãi cọ, nhưng vang nhất vẫn là tiếng còi cảnh sát lúc sáng sớm."
Nghe xong Vu Thư Uyển hít một ngụm khí lạnh.
Bất kể là thời đại nào, dân phong thuần phác thì chắc chắn cũng sẽ hạng trộm cướp.
Mà thời buổi tuy cấm s-úng từ lâu nhưng vẫn ít s-úng ống do lịch sử để giấu trong nhà một , nên thỉnh thoảng vẫn xảy các vụ án nổ s-úng, một vụ vì che giấu nên thậm chí đến tận cuối những năm chín mươi của hậu thế mới phá án thông qua các kỹ thuật đối soát.
Ví dụ như... kẻ sát nhân từng b-ắn ch-ết nguyên .
Trong sách miêu tả quá trình nổ s-úng g-iết Vu Thư Uyển vô cùng đơn giản, hời hợt như thể mạng cô như , còn về phía cảnh sát vì hiện trường vụ án ở nơi hoang vu hẻo lánh nên khi điều tra lâu mà manh mối thì chỉ đành tạm gác vụ án .
Mãi cho đến nhiều năm , khi nam chính Phùng Trác từ nông thôn trở về thành phố, trong một tình cờ cũng gặp toán cướp , công an mới xuất quân, sự cung cấp manh mối và hỗ trợ của Phùng Trác mới bắt giữ tội phạm.
Vừa gần như ngay khoảnh khắc Thẩm Văn Minh vụ án nổ s-úng, ng-ực Vu Thư Uyển liền theo bản năng mà nhói đau một cái.
Thực cô hiểu rõ, tránh xa Phùng Trác thì cái gọi là ch-ết bất đắc kỳ t.ử đối với cô sớm là chuyện xa vời , nhưng cô vẫn nhịn tìm hiểu thêm một chút.
“Bác ơi, bác hiện trường vụ án là ở khu vực vùng ven đô phía Đông ạ?"
Ông cụ gật gật đầu, “Ngay gần nhà đấy, bên đó nhiều thôn xóm, đê sông chắn ngang, cả một vùng đất hoang vu bát ngát, bình thường chẳng mấy ..."
Vùng ven đô phía Đông huyện thành.
Vùng ven đô là dải đất chuyển tiếp giữa huyện thành và nông thôn, thuộc phạm vi xây dựng của huyện thành, nhưng vì đất đai trưng dụng nên cũng thôn làng nào xây dựng xung quanh, vì thưa thớt bóng , ngoại trừ một con đường đất gồ ghề khúc khuỷu thì xung quanh đều là những bãi cỏ hoang tàn, thậm chí vì chăm sóc nên những đám cỏ dại mọc cao đến nửa .
Mà bãi cỏ hoang ngày hôm nay bộ phận công an dùng dây cảnh báo quây .
“Này đồng hương, chuyện là thế?
Sao cho qua?"
Cao Phúc Vượng đầu quấn một cái khăn đen lau mồ hôi, chút thắc mắc kiễng chân về phía .
“Nghe là xảy án mạng , nhưng cứ vây cho qua thế cũng là cách, còn đang vội về quê đây ."
Hai đang chuyện thì một đồng chí công an tới.
Ngăn cách bởi dây cảnh báo, đồng chí công an đ-ánh giá mấy dân làng đang vây quanh, “Mấy đồng chí đợi một chút, hiện trường vụ án vẫn quây xong, đợi xác định xong phạm vi sẽ khoanh một lối riêng cho qua ."
“Cái chuyện thật là..."
Cao Phúc Vượng cũng thở dài một tiếng định bỏ , nhưng còn hai bước thì một đồng chí công an khác ở phía gọi .
“Chào , xin hãy dừng một chút."
Chân Cao Phúc Vượng khựng , bắp chân run rẩy vì chột , thầm cổ vũ bản trong lòng, đồng thời dùng tay áo lau một vệt mồ hôi má, lúc mới chậm rãi , nặn một nụ .
Cao Phúc Vượng:
“Có chuyện gì thế đồng chí?"