Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trình T.ử Mặc ngay bên cạnh, thấy Vu Thư Uyển thèm để ý đến Thẩm Chiếm Phong mà đang kiểm tra bài tập cho , thấy sắc mặt Thẩm Chiếm Phong chút khó hiểu nhưng vẫn phòng xuống ghế sofa.”

 

“Chị..."

 

Trình T.ử Mặc Thẩm Chiếm Phong, cuối cùng vẫn quyết định về phía Vu Thư Uyển, “Khụ khụ, chú Thẩm sai chuyện gì khiến chị giận ?"

 

Trình T.ử Mặc cố ý hạ thấp giọng, nhưng căn phòng lớn, giọng thấp đến mấy thì cũng đều thấy, Thẩm Chiếm Phong đang lưng về phía họ, ngón tay cứng đờ một chút, nhưng gì, chỉ vểnh tai lên .

 

Vu Thư Uyển liếc Trình T.ử Mặc một cái, đưa sách bài tập cho :

 

“Đều vấn đề gì, chỉ là chữ của em cẩu thả, nhưng cái vội, đợi đến kỳ nghỉ đông luyện dần."

 

Trình T.ử Mặc:

 

“...

 

Sao chị trả lời câu hỏi của em?"

 

“Không trả lời."

 

Vu Thư Uyển vô cùng thẳng thắn.

 

Cô thực giận, nhưng lúc tâm trạng đúng là lắm, nhưng khựng một chút, vẫn kiên nhẫn tiếp:

 

“Em mau nghỉ , chuyện của hai bọn chị em đừng lo, huống hồ chị cũng giận."

 

Trình T.ử Mặc bặm môi, dường như hạ quyết tâm lớn:

 

“Chị yên tâm , em chắc chắn là về phía chị mà, với em cũng ."

 

Quan trọng nhất là, thực sự chú Thẩm gì.

 

Vu Thư Uyển bất lực mỉm :

 

“Em về phía Phật tổ cũng , mau ngủ ."

 

“..."

 

Đây là đầu tiên Trình T.ử Mặc chủ động mở lời quan tâm Vu Thư Uyển, mặc dù chút hóng hớt, nhưng cảm thấy vẫn mang theo vài phần chân thành, nhưng cuối cùng vẫn từ chối, chút thất vọng “ồ" một tiếng rời .

 

Đợi cánh cửa bên ngoài đóng , Vu Thư Uyển mới tới tiếp tục hỏi Thẩm Chiếm Phong.

 

Vu Thư Uyển:

 

“Anh đừng Trình T.ử Mặc linh tinh, em giận, chỉ là chẳng trong điện thoại hôm đó hứa với em là về sẽ ăn bù mì trường thọ ?"

 

Đây vốn dĩ là một chuyện nhỏ, nhưng lẽ là vì cô kết cục đây của Thẩm Chiếm Phong, nên chút để tâm.

 

“Tối qua khi về ăn cơm tối ăn bánh kem, nên mới ăn nổi, hơn nữa..."

 

Thẩm Chiếm Phong ngập ngừng một chút, quyết định đòn phủ đầu:

 

“Khụ khụ...

 

Anh nhớ trong điện thoại em sẽ tự chuẩn mì trường thọ cho , hỏi dì Chu, dì Chu đó là dì nấu, khéo ăn nổi, nên mới ăn."

 

thế ?

 

Vu Thư Uyển chút nghi ngờ nhớ một hồi, khi nhớ mặc dù chột , nhưng vẫn cứng miệng :

 

“Bất kể là ai nấu cũng đều như , đều là mì trường thọ cả, cứ ăn cái ý nghĩa trường thọ lành bụng là , tính toán ai nấu gì."

 

“Thế thì tính toán nữa."

 

Thẩm Chiếm Phong mỉm , “Ngày mai bảo dì Chu nấu một nữa là , ngày mai chắc chắn sẽ ăn hết sạch."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-207.html.]

Nghe Thẩm Chiếm Phong , Vu Thư Uyển ngược thấy mủi lòng.

 

Hại, chẳng chỉ là nấu một bát mì thôi , Thẩm Chiếm Phong đến mức , nấu thì tỏ quá keo kiệt !

 

“Để em nấu cho."

 

Vu Thư Uyển :

 

“Đợi đến cuối tuần em sẽ nấu cho một nữa."

 

“Thật ?"

 

Thẩm Chiếm Phong còn chút kinh ngạc vui mừng.

 

“Tất nhiên , , nhưng nhé, Thẩm Chiếm Phong, bất kể em nấu hình dạng gì, đều ăn cho hết sạch đấy."

 

Nấu mì chắc khó nhỉ?

 

Vu Thư Uyển thầm nghĩ trong lòng, cũng khác nấu mì ăn liền là mấy, huống hồ đây cũng từng nấu mì sợi khô ở nhà mà!

 

Trước khi nghiệp cô ăn ở căng tin trường, khi nghiệp thì dứt khoát thuê phòng gần trường, một chiếc thẻ cựu sinh viên, trừ gọi đồ ăn bên ngoài thì vẫn là ăn căng tin, tự nấu cơm đếm đầu ngón tay.

 

Cho nên vẫn nên báo cho Thẩm Chiếm Phong thì hơn.

 

“Không vấn đề gì."

 

Thẩm Chiếm Phong lập tức đồng ý, “Chỉ cần là em thì cái gì cũng thể ăn hết, đảm bảo."

 

Lúc trong lòng Thẩm Chiếm Phong cũng nghĩ như , chỉ là nấu mì thôi mà, tệ đến mấy thì cũng tệ đến mức nào .

 

Đêm khuya.

 

Thời gian gần mười hai giờ đêm, Mạnh Cường vẫn nghỉ ngơi, từ đơn vị cảnh sát vũ trang vội vàng đến đồn công an.

 

“Hãy nghĩ theo hướng tích cực lão Vương, mặc dù sai sót, nhưng ít nhất cũng triệt phá một ổ nhóm buôn , còn cứu một đứa trẻ, cũng coi như là lập công ."

 

Mạnh Cường an ủi Vương đội trưởng, tổ trưởng tổ chuyên án vụ nổ s-úng, đồng thời ngáp một cái.

 

Vương đội trưởng liếc Mạnh Cường một cái, “Chuyện thì đúng là chuyện , nhưng vụ nổ s-úng bên , với các thành viên trong tổ đều sắp lãnh đạo hối thúc đến ch-ết , còn cả nữa lão Mạnh, còn thức đêm cùng , mau thu dọn đồ đạc , tổ chức đêm nay sẽ rà soát núi ."

 

“Đêm nay luôn ?"

 

Mạnh Cường vốn dĩ qua đây là định chào hỏi về nhà, ngờ Vương đội trưởng liều mạng như .

 

“Ừ, thể trì hoãn thêm thời gian nữa, thời gian gần một tuần đó đủ cho bọn cướp xử lý các vấn đề hậu quả , bây giờ khó khăn lắm mới tóm một manh mối, trì hoãn nổi, quan trọng nhất là ban đêm còn dễ gây chú ý."

 

Trong lúc chuyện, Vương đội trưởng hô hào dậy.

 

“Tiểu Chu cũng theo biên bản, ba hôm qua nghỉ nửa ngày cùng chúng , những khác ở đây chờ lệnh về nhà, lão Mạnh, cùng ?"

 

Mạnh Cường xoa xoa thái dương, “Đi thôi, dù tớ cũng đến , là manh mối tớ mang tới, cùng ."

 

Vì là án mạng còn mang theo s-úng, đều là những cán bộ chiến sĩ kinh nghiệm, hành động nhanh nhẹn lên xe cảnh sát, chẳng mấy chốc đến làng Lý Bá.

 

Làng Lý Bá là ngôi làng gần ngọn núi phía nhất, hơn nữa nhân khẩu trong làng chắc chắn ít hơn ba ngôi làng , thành phần cũng đơn giản, bảo hiểm hơn.

 

Mạnh Cường thông báo cho làng Lý Bá, cộng thêm hú còi, suốt dọc đường im ắng ngoài tiếng động cơ xe đến chân núi.

 

Tiểu Chu ở bên cạnh giới thiệu cho Mạnh Cường những thông tin mà tổ chuyên án tra chiều nay:

 

“Cái sườn núi thực tên, chỉ là vì quá mờ nhạt nên dần lãng quên, tiếng địa phương dịch gọi là 'Núi Tứ Lãng' thực chính là ngọn núi giáp ranh với bốn ngôi làng."

 

“Thế thì cái tên cũng khá sát thực đấy."

 

Mạnh Cường cố gắng giữ tinh thần để đùa, “ sát thực hơn thì nên gọi là núi Bốn Làng mới đúng chứ."

 

 

Loading...