Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:04:51
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thư Uyển thật nở mày nở mặt quá, trong thôn đều đồn khắp nơi , tối về một đám vây quanh hỏi đông hỏi tây, cứ nhất định hỏi là bái vị Bồ Tát ở ngôi chùa nào mới một nhà văn như con."
“Mẹ, là họa sĩ mới đúng chứ."
Vu Đại Hải cũng mang vẻ mặt đầy tự hào, đính chính :
“Con họa sĩ cũng chính là nghệ thuật gia đấy, cái ai cũng , bái chùa chiền gì chứ, đây là thiên phú của Thư Uyển."
Trương Hồng Hà cũng gật đầu:
“ đúng đúng, bình thường cũng thấy Thư Uyển đặt b.út vẽ bao giờ, hôm nay em liếc con ngựa nhỏ em vẽ bàn, đúng là sống động như thật, đây chính là thiên phú, khác học cũng học ."
Quả Quả hưng phấn vỗ tay, Vu Tiểu Cương bên cạnh, “Thấy thấy , em còn bảo lớn lên em cũng vẽ , hừ, chị thấy em lớn đến một trăm tuổi cũng vẽ ."
Vu Tiểu Cương tức giận chỗ khác, cúi đầu thử vẽ hai nét giấy, nhưng nhanh bé che .
Vu Thư Uyển vây quanh khen ngợi một hồi lâu, nhịn :
“Thật cũng khoa trương đến thế ạ, con ở riêng cũng thường xuyên luyện tập mà."
Kiếp bố quan tâm cô, chỉ bà nội thấy cô vẽ “Đỗ Phủ phiên bản nữ" sách giáo khoa mới nhận cô thiên phú về phương diện .
Thiên phú thì một chút, nhưng cô cũng bắt đầu học tập từ tiểu học .
“Ông Vu , bà thấy , bảo Thư Uyển nhà tiền đồ lớn mà, ông còn cứ thích cãi lý với ."
Trương Phượng Cúc cố ý dùng lời mỉa mai Vu Mãn Thương.
Vu Mãn Thương hắng giọng, biểu cảm chút tự nhiên:
“Thì đây chẳng là Thư Uyển còn tài lẻ ."
Lần Vu Thư Uyển gửi bản thảo gì đó, Vu Mãn Thương còn cảm thấy cô đang loạn, lúc đó ông đ-ánh ch-ết cũng ngờ tòa soạn báo thể để mắt đến Thư Uyển.
Thấy thời gian cũng hòm hòm, Trương Phượng Cúc cũng lười cãi với Vu Mãn Thương, sang chuyện chính.
Trương Phượng Cúc:
“Ông Vu , dì Tôn chuyện đáng tin lắm, hôn sự của Thư Uyển coi như định xong , định nhờ đại đội đóng cho Thư Uyển hai cái rương gỗ long não, sắm thêm hai đôi vỏ gối lụa mới với chăn bông mới, ông thấy thế nào?"
Thật thể đồng ý đưa sính lễ cho Vu Thư Uyển là sự nhượng bộ của Vu Mãn Thương .
Rương gỗ long não thì dễ , nhờ quen trong đại đội mua gỗ, Vu Mãn Thương thể tự đóng .
Chỉ là vỏ gối lụa ngoài tiền còn cần cả phiếu vải nữa, gạo ở nông thôn vải ở thành phố, huyện cũng đang thiếu phiếu vải, gia đình mấy miệng ăn bao nhiêu năm nay chẳng tích góp bao nhiêu lụa , một chút xíu đó, ông còn để dành cho cháu trai dùng.
Vu Mãn Thương suy nghĩ một chút, “Rương gỗ long não đóng hai cái lớn đóng thêm một cái nhỏ nữa nhé, để cho Thư Uyển đựng đồ lặt vặt, còn vỏ gối thì thôi..."
“Bố, con nhớ trong nhà để lụa đủ dùng , lát nữa con lấy cho, để Hồng Hà cũng giúp trang trí hoa văn một chút."
Vu Đại Hải đột nhiên ngắt lời.
Trương Hồng Hà ngẩn , đó nhanh cũng phụ họa gật đầu.
Vu Mãn Thương:
“..."
Trương Phượng Cúc nhe răng , con trai thứ hai với ánh mắt đầy vẻ khen ngợi, :
“Nếu đều đồng ý, ngày mai ông Vu bắt đầu đóng rương, với Thư Uyển cùng thành phố xem mảnh vải đỏ nào giày cưới , mua thêm ít kẹo hoa quả với chữ Hỷ đỏ nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-21.html.]
Vu Mãn Thương đau răng đáp ứng, “Được, tiệc tùng lúc đó thế nào, bàn bạc ?"
“Nói là hai ngày nữa nhà họ Thẩm đến mới bàn tiếp, trong thôn tính chỉ cần tổ chức mấy mâm cơm nồi lớn là đủ , phía nhà họ Thẩm huyện cần chúng lo lắng."
Trương Phượng Cúc quán xuyến gia đình nhiều năm, chuyện trong nhà luôn thể sắp xếp thỏa.
Ăn cơm xong, Trương Phượng Cúc kéo Vu Thư Uyển lấy cái rương cất nóc tủ xuống, bên trong đựng đủ loại cốc đ-ánh răng, bột đ-ánh răng, khăn mặt, xà phòng, các loại đồ dùng hàng ngày, đồ đạc trông vẻ từ lâu, nhưng đều là đồ mới, cũng chuẩn những sính lễ bao lâu .
“Mẹ thật đúng là thương Thư Uyển quá."
Trương Hồng Hà hai con chọn đồ ở nhà chính, lúc mới phòng, thở dài :
“Lúc hai đứa cưới, ngoài hai cái chăn bông , em chẳng chuẩn cho em cái gì cả."
Vu Đại Hải sờ sờ mũi, an ủi vợ:
“ khi em về đây, chẳng để em thiếu cái gì mà."
“Em mà, cho nên em ơn luôn đối xử với em như ."
“Chẳng , em nghĩ xem, ngoài Thư Uyển , đối với em nhất, chị dâu cả còn bằng em ."
“Cái đó thì đúng thật..."
Ngày hôm .
Hợp tác xã cung ứng Hồng Tinh huyện hôm nay cung cấp hạn lượng bột mì Phú Cường, lúc Trương Phượng Cúc dẫn Vu Thư Uyển đến nơi thì hàng xếp dài dằng dặc.
Thấy hàng lối thế chắc xếp đến trưa mất, Trương Phượng Cúc sợ lỡ thời gian, lúc về trời tối mịt, bèn bảo Vu Thư Uyển tòa soạn báo , lát nữa hai tập trung ở hợp tác xã.
Lần đến tòa soạn báo, bảo vệ nhận Vu Thư Uyển, còn giúp gọi Thẩm Văn Minh .
“Chị dâu!"
Còn đến gần, Thẩm Văn Minh đột nhiên vui mừng gọi một tiếng.
Mặt Vu Thư Uyển nóng lên, cúi đầu, “Cái , cái còn kết hôn mà."
Thẩm Văn Minh vội vàng vỗ miệng một cái, “Hì hì, cả , cái tính nóng nảy , cái miệng chẳng gì che chắn cả, xin , đồng chí Vu đừng để ý nhé."
“Không ."
Vu Thư Uyển khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi đến cô quên mất, gặp Thẩm Văn Minh là gọi Thẩm Chiếm Phong bằng .
Chủ yếu là trong nguyên tác giới thiệu về nhà họ Thẩm thật sự nhiều, hầu như đều là lời phàn nàn một phía từ Vu Dung Dung.
Hôm nay chồng khắc nghiệt, mai mấy đứa em chồng bắt nạt khác, ngày hai đứa trẻ con riêng hiểu chuyện, tóm chẳng chỗ nào ý cô cả.
Thẩm Văn Minh lo lắng quá đường đột dọa đến Vu Thư Uyển, thấy cô , cũng thở phào nhẹ nhõm, rộ lên.
“ vẫn tự giới thiệu nữa, tên là Thẩm Văn Minh, Thẩm Chiếm Phong là trai ruột của , đồng chí Vu nếu gửi bài thì thể tìm bất cứ lúc nào."
“Ồ đúng !"
Thẩm Văn Minh trợn to mắt, “ quên mất việc chính !"
Nói xong, Thẩm Văn Minh lôi một chiếc phong bì, “Bên trong là nhuận b.út , còn tờ nhật báo mới nhất tác phẩm của cô nữa, vốn định gửi cùng với thư, nhưng tổng biên tập của chúng nhân cơ hội , gặp mặt chuyện trực tiếp với cô."
Vu Thư Uyển chút ngạc nhiên, nhưng nhanh gật đầu.