Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kết quả là vỗ một cái, Bành Như Bình càng dữ dội hơn, thậm chí thỉnh thoảng còn phát tiếng nức nở nghẹn ngào, cảm giác giây tiếp theo sẽ gào thành tiếng.”

 

Động tĩnh khiến Thẩm Chiếm Phong ở phòng bên cạnh cũng trở , cách cửa, Vu Thư Uyển động tác hiệu im lặng với , Thẩm Chiếm Phong lúc mới nhíu mày xoay trở về.

 

Lại trôi qua chừng mười phút, Bành Như Bình lúc mới ánh mắt ngơ ngác của Vu Thư Uyển mà ngẩng đầu lên, “Xin Thư Uyển, chị chút thất thố .”

 

chỉ là thất thố, cái điệu bộ nãy gần như chẳng khác gì trẻ con, cũng may là Viên Viên còn nhỏ ngủ say mới đ-ánh thức.

 

“Em đừng sợ.”

 

Bành Như Bình thấy Vu Thư Uyển gò bó và cẩn thận , vội vàng giải thích:

 

“Chị, chị đang uống thu-ốc, chỉ là dạo gần đây vì túng thiếu nên thu-ốc ngắt quãng một thời gian, vì đôi khi sẽ đột nhiên phát tác một chút.”

 

“Thu-ốc ạ?”

 

“Ừm.”

 

Bành Như Bình thở dài một tiếng thật dài, “Nói thật với em nhé, cũng chẳng sợ em cho, tinh thần chị bệnh, từng đau khổ liệt giường năm ngày trời dậy nổi, đó đưa đến bệnh viện kiểm tra thế nào cũng , cuối cùng là khoa tâm thần mới cái gọi là chứng lo âu.”

 

Nói đoạn, Bành Như Bình tự giễu một tiếng, “Chị lo âu nhiều thích treo đầu môi, cảm thấy chị thế là chuyện bé xé to.”

 

Ngay từ khi cô mở lời, Vu Thư Uyển thở phào nhẹ nhõm, thản nhiên :

 

“Không ạ, bất kể là cảm xúc gì, phát triển đến cực điểm thì đều là một dạng bệnh thái, thậm chí còn thể biểu hiện c-ơ th-ể hóa như chị, đây em từng những nội dung sách, em cảm thấy đây là chuyện bé xé to ạ.”

 

Người hiện đại ai mà chẳng chút vấn đề về cảm xúc, năm đó lúc cô vẽ bản thảo mãi thông qua, từng lúc lo âu đến mức xông khỏi nhà đ-âm cho bên yêu cầu một phát thấu tim!

 

“Em...”

 

Bành Như Bình ngẩn , “Thư Uyển, em thực sự giống như chị nghĩ, em giống với nhiều .”

 

Vu Thư Uyển lắc đầu, “Thực ạ, nếu chị những lời với Tôn Đống Lương, cũng sẽ bày tỏ sự thấu hiểu thôi, chỉ là chị khép kín bản quá lâu , theo bản năng cảm thấy bên ngoài nguy hiểm mà thôi, thực chỉ cần thử bước ngoài một chút, là thể phát hiện bên ngoài ngoại trừ ác ý , đồng thời vẫn còn nhiều thiện ý tồn tại.”

 

Bành Như Bình ngờ Vu Thư Uyển sẵn lòng , còn sẵn lòng với nhiều điều như , cảm động đến mức nước mắt tuôn rơi ngay tức khắc, nếu bản sức kiềm chế, suýt chút nữa tiếp.

 

Cô lau nước mắt, tiếp tục :

 

“Thay đổi một lối sống khác chị bao giờ , chị cũng năng lực tự sống.”

 

“Chị sợ ánh mắt của ngoài ?”

 

Vu Thư Uyển chủ động hỏi.

 

Bành Như Bình gật đầu, “Đó là một phương diện, nhưng phương diện khác là vì khi bố qua đời chị hứa với họ sẽ ly hôn với Cao Tiền Trình.”

 

Năm đó Bành Như Bình nghiệp trung cấp, vốn dĩ phân công công tác, bố việc ở cục giáo d.ụ.c, tiền đồ rộng mở.

 

lúc đó may gặp cuộc đại cách mạng những năm sáu mươi, một vấn đề bản giải thích là thể , cả gia đình cô vì một chút hiểu lầm câu chữ mà gắn mác đưa đến lán trại cải tạo, Bành Như Bình từng một trai, cũng vì ở lán trại trụ vững mà bệnh ch-ết.

 

Để Bành Như Bình thể thoát kiếp nạn , bố tìm cách liên lạc với bạn học cũ Cao Dũng, khi Cao Dũng nhận tiền, bí mật đón Bành Như Bình , mãi cho đến khi cuộc vận động kết thúc, Bành Như Bình mới về huyện, chỉ là khi về huyện, để tránh truy cứu, Bành Như Bình kết hôn với Cao Tiền Trình trong sự bất đắc dĩ.

 

Bành Như Bình:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-214.html.]

 

“Thời đó, cho dù là đưa tiền, một cũng sẽ mạo hiểm tính mạng để cứu , nhưng năm đó nhà họ Cao vốn dĩ nghèo đến mức cơm ăn, nhận tiền của bố chị thì sớm muộn cũng sống nổi, khi nhận tiền, thậm chí còn sinh thêm một đứa con trai thứ ba...

 

Ôi, tóm bố chị bảo chị nhất định ơn, cho dù là nuôi Cao Tiền Trình, cũng tuyệt đối vong ơn bội nghĩa.”

 

Vu Thư Uyển xong nửa ngày nên lời, trong lòng cảm thán khôn cùng.

 

Một hạt bụi của thời đại, đè xuống vai cá nhân chính là một trận kiếp nạn, cuộc đời Bành Như Bình hủy hoại, nhưng giữ một mạng, so sánh qua , ngay cả Vu Thư Uyển nhất thời cũng nên đ-ánh giá thế nào cho .

 

Vu Thư Uyển sắp xếp nội dung trong đầu, uống ngụm nước, mới chậm rãi :

 

thực ... chị bao giờ nghĩ, nợ nần cũng ngày trả hết, chị gánh vác cuộc sống nhà họ Cao bao nhiêu năm nay , chị mới hơn bốn mươi tuổi, còn bao nhiêu ngày tháng dài phía nữa mà.”

 

Không thể cứ tiêu tốn mãi , cho đến khi vắt kiệt hết tâm huyết.

 

Bành Như Bình xong bỗng nhiên bật , “Nên chị đợi, chị đợi đến ngày hai đứa con đều năng lực độc lập, bố cho chị ly hôn, nhưng cho chị cùng ch-ết với ...”

 

“Chị!”

 

Vu Thư Uyển trong lòng giật , ngắt lời cô.

 

“Thư Uyển em hiểu , chị trốn , chị chắc chắn sẽ bám theo đó, chị trốn .”

 

Bành Như Bình đoạn hốc mắt đỏ hoe, cô lau nước mắt, biểu cảm u ám nãy giấu :

 

“Trong lòng chị khó chịu nên mới nhịn nhiều như , còn phiền em lâu thế , thật sự xin , Thư Uyển, em cứ coi như từng chị những lời , đừng để ảnh hưởng đến tâm trạng của em.”

 

“Chị đừng thế.”

 

Vu Thư Uyển chút nỡ:

 

“Chị nếu trong lòng còn thấy khó chịu, ngoài em còn thể tìm bác sĩ tâm lý... tìm bác sĩ khoa tâm thần để trò chuyện, ngoài cái ý nghĩ cuối cùng của chị tuyệt đối nữa , lấy mạng đổi mạng , đáng .”

 

“Chẳng gì là đáng đáng cả, chị chỉ thể để hại hai đứa con chị nữa.”

 

Bành Như Bình thở dài một tiếng, dậy, “Thời gian cũng hòm hòm chị về thôi, ở nhà còn con đợi chị về nấu cơm, Thư Uyển cảm ơn em chị nhiều lời như , hôm nay thực sự phiền em .”

 

Vu Thư Uyển rõ khuyên nhủ thêm cũng vô ích, chỉ đành tiễn cô cửa.

 

Bành Như Bình , Thẩm Chiếm Phong nhíu mày bước , sắc mặt chút lạnh lùng, “Vu Thư Uyển, em vẫn chứ?”

 

“Vâng.”

 

Vu Thư Uyển nhẹ nhàng xoa thái dương, chút mệt mỏi tựa đầu ghế sofa.

 

Thẩm Chiếm Phong nhíu mày sâu hơn, “Vừa nãy đồng chí nữ chút chừng mực .”

 

“Em .”

 

Vu Thư Uyển nhắm mắt thở dài, mủi lòng :

 

chị cũng dễ dàng gì, bình thường chẳng ai để trò chuyện, khó khăn lắm mới tìm một cái lỗ hổng để xả một chút.”

 

 

Loading...