Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:04:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lần tác phẩm của đồng chí Vu phản hồi , trẻ con thích ý tưởng , phụ cũng thấy vui, cảm thấy thể gợi lên hứng thú học tập của trẻ, học chơi, phía lãnh đạo cũng hết lời khen ngợi.

 

Đất nước chúng tuy qua giai đoạn xóa mù chữ, nhưng một đồng chí vẫn còn nhu cầu cao hơn, cách dùng hình vẽ để giải nghĩa của cô đóng vai trò học tập !"

 

Người chuyện là chủ biên Uông của báo Văn Trích, ông uống một ngụm nước, vẫn hào hứng:

 

“Nội bộ chúng họp một buổi, mở thêm một chuyên mục giải nghĩa mới phần tranh liên vốn .

 

Nếu đồng chí Vu hứng thú, hy vọng thể chấp nhận lời mời gửi bản thảo dài hạn của chúng .

 

Tuy nhiên vì vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nên sẽ xuất bản hàng ngày như nhật báo, hiện tại tạm định là ba ngày một ."

 

Công việc đến , việc đồng nghĩa với việc tiền !

 

Vu Thư Uyển hề do dự mà đồng ý ngay, đồng thời đưa tác phẩm mới của .

 

Vu Thư Uyển:

 

“Lần chọn 'Mã đạp phi yến' (Ngựa đạp chim én) và 'Đăng phong tạo cực' (Lên đến đỉnh cao), thời gian đồng chí nước leo lên đỉnh núi cao nhất thế giới , mới linh cảm ."

 

“Tốt !

 

Rất phù hợp với bài báo tới của chúng !"

 

Chủ biên Uông vui mừng, cũng tán thưởng cô gái thông minh , khi bàn bạc xong, ông đích tiễn Vu Thư Uyển khỏi tòa soạn báo, còn hẹn tới đến sẽ tặng Vu Thư Uyển một chiếc thẻ nhân viên mới, như cô đến đây sẽ thuận tiện hơn nhiều.

 

Sau khi khỏi tòa soạn báo một đoạn đường, Vu Thư Uyển trái một hồi mới mở chiếc phong bì đang cầm c.h.ặ.t trong tay xem.

 

Tám đồng!

 

Vu Thư Uyển hít một thật sâu, cô gửi ba bức tranh, một bức vì ý nghĩa thành ngữ chút tích cực nên chỉ dùng hai bức, tính một bức tranh là bốn đồng.

 

Vu Đại Sơn ở xưởng thép một tháng cũng chỉ ba mươi tám đồng, theo như lời chủ biên Uông , ba ngày một bức tranh, một tháng kiểu gì cũng bốn mươi đồng!

 

Nắm c.h.ặ.t tiền, lòng Vu Thư Uyển vui râm ran.

 

Tuy nhiên cô đắc ý đến quên cả trời đất, nhanh cẩn thận cất phong bì cái túi sát .

 

Thời buổi camera giám sát, dù kiểm tra nghiêm ngặt đến vẫn thiếu kẻ cướp và kẻ trộm.

 

Vừa nghĩ ngợi, trong con hẻm bên đường bỗng truyền đến một trận ẩu đả.

 

là sợ cái gì thì cái đó đến mà...

 

Vu Thư Uyển nhíu mày, tuy xem, nhưng dư quang vẫn tự chủ liếc thấy cảnh tượng trong hẻm.

 

Điều ngạc nhiên là, bên trong một học sinh mặc đồng phục.

 

Cô vốn rảo bước rời , nhưng khi thấy bộ đồng phục , vẫn tự giác mà khựng .

 

Cậu học sinh đó mấy gã thanh niên chặn ở tận góc bên trong, chỉ thể thấy nửa .

 

Thỉnh thoảng tiến lên c.h.ử.i bới bé, thậm chí còn đ-á một cái.

 

sai!"

 

Cậu học sinh đó dường như nổi giận, giọng phục truyền khỏi con hẻm, “Cái đó trách , trách thì trách Lý Cương Trụ c.h.ử.i ..."

 

“Còn dám cãi bướng, tao thấy mày đúng là sự lợi hại của bọn tao ."

 

Lời của học sinh ngắt quãng.

 

“Dám đụng đến em trai tao thì là sai rành rành , hôm nay mày hoặc là quỳ xuống xin , hoặc là đừng hòng mà !"

 

Đây chỉ là bạo lực học đường, dường như còn liên quan đến đám lưu manh xã hội.

 

Vu Thư Uyển thật là sợ.

 

Mấy bộ phim hình sự phá án những năm bảy tám mươi cô xem ít, vả còn mang theo tiền nhuận b.út, lúc thấy tiếng động bắt đầu lo lắng.

 

thấy học sinh đó cũng mới chỉ mười ba mười bốn tuổi, dù cô sợ hãi thế nào, lúc cũng cứ thế giả vờ như thấy mà bỏ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-22.html.]

Cậu học sinh đó vẫn cứng đầu chịu xin , Vu Thư Uyển quanh quất một hồi, thấy cách đó xa đang mấy bà thím cùng tới.

 

Sau khi nghĩ đối sách, Vu Thư Uyển chút do dự lao tới.

 

“Mấy đang cái gì thế?!"

 

Vu Thư Uyển chạy đến đầu hẻm, dùng hết sức bình sinh hét lớn:

 

“Đám địa phương các ngay cả trẻ con cũng bắt nạt, cần liêm sỉ nữa ?!"

 

Cô đang căng thẳng, tim đ-ập cũng nhanh.

 

Gần như tất cả trong khoảnh khắc đồng loạt đầu Vu Thư Uyển.

 

Một cô gái từ chui , nhưng vô cùng khí thế trừng mắt đám lưu manh đó.

 

Hơn nữa trong đám , Vu Thư Uyển còn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

 

kịp suy nghĩ nhiều, Vu Thư Uyển thấy tiếng bước chân lưng gần, vội vàng lớn tiếng :

 

“Mọi ơi đến đây !

 

Ở đây bắt nạt học sinh!

 

Mau đến đây!

 

báo cảnh sát !

 

Giúp cảnh sát bắt mấy tên , đừng để bọn chạy mất!"

 

Giữa thanh thiên bạch nhật, mấy bà thím vốn định ghé tai xem náo nhiệt, kết quả thấy bắt nạt học sinh, liền cau mày lao tới.

 

“Cô..."

 

Đám lưu manh khi thấy Vu Thư Uyển báo cảnh sát, trong mắt tự chủ chút lo lắng.

 

Bọn họ cả ngày tụ tập gọi , nhưng cùng lắm cũng chỉ mấy việc kiểu mặt cho em trai nhà ai đó, giúp đòi nợ cho ai đó nợ tiền trả.

 

Nhắc đến báo cảnh sát, bọn họ cũng nhát.

 

“Chúng... chúng là đang đùa với nó thôi mà."

 

Có tên nháy mắt hiệu kéo lấy học sinh giải thích.

 

đúng , là hiểu lầm thôi, đồng chí nữ, cô thật sự báo cảnh sát đấy chứ."

 

Đám lưu manh năm sáu tên, trông chừng hai mươi tuổi.

 

Vu Thư Uyển thấy rõ vẻ sợ hãi mặt bọn họ, rõ ràng là sợ cô báo cảnh sát.

 

“Hiểu lầm gì chứ, rõ ràng thấy rõ, các chính là đ-ánh mắng học sinh !"

 

Bọn họ hoảng , nỗi sợ hãi trong lòng Vu Thư Uyển ngược vơi ít, cô lấy hết khí thế đối chất với bọn họ.

 

Mấy bà thím bên cạnh cũng chỉ trỏ.

 

“Đồng chí nữ còn thể vu khống mấy gã đàn ông các ?"

 

thế, hơn nữa đứa bé xem, quần áo bẩn thỉu hết cả , rõ ràng là bắt nạt."

 

thấy là đồng phục trường Trung học 2 mà, nhỏ tuổi thế , mấy gã đàn ông bắt nạt nó, đám lưu manh thối tha vô dụng !"

 

Các bà thím chuyện giọng vang sảng sảng, cộng thì sức ảnh hưởng còn lớn hơn nhiều so với tiếng hét của Vu Thư Uyển.

 

Bên tuy ít , nhưng thỉnh thoảng cũng qua , cứ thế thì lát nữa xem chắc chắn sẽ đông hơn.

 

“Khụ khụ khụ, thật sự hiểu lầm ."

 

Tên cầm đầu đám lưu manh , nặn nụ giải thích:

 

“Học sinh chúng quen, bình thường vẫn đùa giỡn thế quen , tin hỏi nó xem, hỏi nó là chân tướng ngay."

 

 

Loading...