“ cái giá họ đưa còn cao hơn cả lúc bán ở hội chợ!”
Cao Dũng xem xét Vu Thư Uyển, và cả Tiểu Chu phía Vu Thư Uyển, Tiểu Chu tuy che nửa mặt nhưng trông vóc dáng g-ầy gò trẻ tuổi, Vu Thư Uyển là phụ nữ.
Nhận thấy hai quá nhiều đe dọa, Cao Dũng cuối cùng cũng đồng ý cho họ , còn Thẩm Chiêm Phong vì chỉ là đ-ánh xe, trông vẻ cùng họ nên cũng Cao Dũng ngó lơ.
“Người trong nhà đều việc ở chỗ đại đội ven ruộng , nấm phơi ở trong sân, cứ xem ở trong sân , nếu ưng ý thì mang hết.”
Cao Dũng dẫn trong sân, chỉ đống nấm đang phơi giá.
Nếu trực tiếp là luôn thì sẽ uổng phí cơ hội, Tiểu Chu trong lòng sốt ruột nhưng ngại Cao Phúc Vượng ở đó nên dám lên tiếng.
“Bác Cao, nhà cháu ở ngay thôn Lý Bá bên cạnh thôi, nãy con trai bác bác bản lĩnh lắm, hèn gì mới xây nhà gạch đỏ thế .
Cha cháu suốt ngày ở trong đại đội sửa chữa đồ đạc mà cũng chẳng kiếm bao nhiêu tiền, bác thật là giỏi quá.”
May mà Vu Thư Uyển lên tiếng, thử dò hỏi Cao Dũng.
Ánh mắt đục ngầu của Cao Dũng lườm Cao Phúc Vượng một cái, nhưng vẫn chút hứng thú sang Vu Thư Uyển:
“Nhà cô ở thôn Lý Bá ?
Thế thì cũng xa lắm, là nhà nào ?”
“Họ Vu ạ, cha cháu tên là Vu Mãn Thương.”
“Chưa bao giờ.”
Cao Dũng theo thói quen đắc ý:
“Cô thì hiểu cái gì, thời buổi ngoài ăn cơm nhà nước thì tiền ở cũng dễ kiếm, cho dù là cơm nhà nước thì tiền phát cũng chẳng bao nhiêu, vẫn dựa bản thôi.”
Vu Thư Uyển ngờ Cao Dũng dám đến mức , thế là cũng hỏi tiếp:
“Ý bác là, dựa chợ đen...?”
Cao Dũng cũng nhận nhiều, liền sờ mũi thu liễm :
“Thật cũng chỉ là bình thường rừng thử vận may thôi, ngộ nhỡ gặp gà rừng vịt trời gì đó thì cũng giống như đống nấm , gặp là thể bán giá .”
“Thế thì bác thật là chăm chỉ quá.”
Vu Thư Uyển nịnh nọt.
“Được , rốt cuộc lấy ?”
Cao Dũng thèm để ý đến Vu Thư Uyển nữa, sang Tiểu Chu.
Tiểu Chu chỉ đành gật đầu:
“Lấy, lấy hết ạ!”
Cao Tiền Trình , lon ton chạy qua lấy túi lưới đóng gói, Vu Thư Uyển vội vàng thêm:
“Có thể tìm cho chúng cháu ít giấy dầu bọc , em họ cháu là ngoại tỉnh, tối nay bắt xe về , thứ đường nhòm ngó đấy, dùng túi lưới cũng an .”
Bàng Như Bình trực tiếp gật đầu:
“Để trong tìm cho.”
Ý trong lời là chị trong xem tìm manh mối gì , may mà Cao Dũng cũng ý kiến gì, trực tiếp cho Bàng Như Bình nhà.
Dù đống đồ đó trong nhà sớm nên thu dọn , chỗ còn đều là tiền và phiếu lương thực, thứ cho dù ch.ó đến cũng chẳng ngửi gì khác thường.
Bàng Như Bình quả nhiên thấy gì cả, khi cầm bọc giấy dầu lắc đầu một cái.
Tiểu Chu chút thất vọng thầm thở dài, thu dọn đống nấm mang chiếc xe bò bên ngoài.
“Đợi một lát.”
Cao Dũng bỗng nhiên gọi Tiểu Chu .
Người Tiểu Chu cứng đờ, Thẩm Chiêm Phong bên ngoài thấy tiếng cũng siết c.h.ặ.t chiếc roi trong tay.
“Đồng chí trẻ, lặn lội tới đây vất vả , nhà uống ngụm nước hãy .”
Cao Dũng thiện lên tiếng mời mọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-222.html.]
Tiểu Chu vội vàng xua tay hiệu:
“, , cần ạ.”
Vu Thư Uyển bước một bước chắn mặt Tiểu Chu, cô tuy tại nãy Tiểu Chu đột nhiên quàng khăn hãn, nhưng Tiểu Chu rõ ràng là tránh nhà họ Cao, sợ thấy mặt.
Vu Thư Uyển:
“Em họ cháu hướng nội lắm, chúng cháu cũng việc gì khác, vả trời sắp tối , vẫn nên mau ch.óng về thì hơn.”
“Ồ, thế thì thôi .”
Cao Dũng hờ hững đáp một tiếng, đó bí mật chào Cao Phúc Vượng đang giúp gói nấm nhà.
“Tiền Trình con giúp thu dọn một chút , lát nữa cha với cả thu tiền.”
Ở đây hai cha con nhà, những còn lúc mới nhẹ nhõm hơn một chút.
Bàng Như Bình ở trong sân giữ chân Cao Tiền Trình, còn Vu Thư Uyển và Tiểu Chu cùng cửa.
Tiểu Chu vội vàng nhỏ giọng giải thích lý do che mặt, , Thẩm Chiêm Phong lập tức nhíu mày:
“Gia đình rõ ràng vấn đề, nãy quan sát , miếng thịt vịt trời treo bên ngoài cửa sổ nhà họ cũng dấu vết của đ-ạn ghê, hơn nữa Cao Dũng đó cảnh giác cao, khí thế hung hãn ông giống như một nông dân bình thường, chúng mau ch.óng rời .”
“Vạn nhất...”
Thẩm Chiêm Phong suy nghĩ một lát vẫn bổ sung:
“Nếu bất trắc, Tiểu Chu khống chế tên Cao Phúc Vượng , bắt Cao Dũng, Thư Uyển em kéo Bàng Như Bình tìm chỗ trốn , nếu bất trắc thì chúng cứ rút ngoài tính.”
“ thế tay luôn ?
Có an ?”
Vu Thư Uyển hỏi.
“S-úng của họ chắc ở nhà.”
Tiểu Chu gật đầu :
“Nếu để Bàng Như Bình trực tiếp nhà một , nếu hai chúng thể trực tiếp bắt thì , vả đội trưởng của chúng cũng sắp xếp theo, sẽ nguy hiểm.”
“Được.”
Mọi đều mang tâm tư riêng, đặc biệt là Cao Dũng.
Vừa nãy còn đang đề phòng nhóm Vu Thư Uyển, lúc Cao Dũng đang kéo Cao Phúc Vượng bàn bạc xem nên thêm một vụ nữa .
“Chuyện so với cặp vợ chồng thì nhiều tiền hơn nhiều, nhưng mà...”
Cao Phúc Vượng do dự :
“Đồ nghề của chúng mới mang núi, cha, thế tiện tay .”
Cao Dũng hừ lạnh một tiếng:
“Sợ cái gì, hai căn bản đe dọa gì lớn.”
“ mà bên ngoài còn một đ-ánh xe nữa.”
Cao Phúc Vượng nhớ ánh mắt của đ-ánh xe lúc nãy, rùng một cái:
“Trông như một kẻ tàn nhẫn, giống phu xe cho lắm, nhưng cách đ-ánh xe thì khá thành thạo.”
Cao Dũng nãy chú ý đến đ-ánh xe, nhắc nhở xong liền lập tức phản ứng :
“Đi, theo cha ngoài quan sát thêm nữa, nếu dễ đối phó thì dứt khoát lát nữa bám theo, tìm chỗ vắng vẻ chặn xe thêm một vụ nữa!”
“Đây là tiền mua nấm, đồng chí cất cho.”
Tiểu Chu giao tiền tay Cao Dũng.
Cao Dũng cầm tiền hớn hở, trông tâm trạng hơn hẳn so với lúc nãy:
“Thực sự ở uống ngụm nước ?”