Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 227
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mặc dù đáng nhắc tới, nhưng Bành Như Bình khi tỉnh , xong vẫn nở nụ , nụ mang theo ý vị trút gánh nặng, nhẹ bẫng mang theo bất kỳ áp lực nào, từ khóe mắt chân mày lan rộng đến tận đáy lòng cô.”
“Chị dâu, Thẩm cùng chị?"
Vu Thư Uyển đưa hai đứa trẻ đến bệnh viện thăm Bành Như Bình, vặn gặp Tiểu Chu đến tìm Bành Như Bình để lấy lời khai.
“Thẩm Chiếm Phong mua giúp ít đồ ."
Vu Thư Uyển chỉ tay về phía chiếc ghế ở hành lang cho hai đứa nhỏ:
“Hai đứa đằng nghỉ một lát , lát nữa cô hỏi xem phòng bệnh ở ."
“Dạ."
Cao Hướng Dương đáp một tiếng dắt em gái .
Vu Thư Uyển lúc mới sang Tiểu Chu:
“Chị Như Bình bên đó thế nào?
Trong điện thoại chỉ với là trạng thái tinh thần khá hơn , lúc đầu óc chị tỉnh táo chứ, chỉ sợ hai đứa nhỏ sợ thôi."
Tiểu Chu gật đầu:
“Đã , chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm thôi, chị chuyện với chị là ngay."
“Được."
Vu Thư Uyển hỏi rõ phòng, dẫn hai đứa trẻ phòng bệnh, lúc Bành Như Bình vì mới chuyện xong với Tiểu Chu nên vẫn đang .
“Mẹ!"
Khi Vân Vân sà lòng, nước mắt Bành Như Bình suýt nữa thì rơi , nhưng Vân Vân ngẩng đầu lên thì rõ ràng vui mừng:
“Anh chúng con đều cần gặp ba nữa đúng ạ?!"
Vu Thư Uyển vốn cho chúng , là do Cao Hướng Dương hỏi nên mới bất đắc dĩ sơ qua tình hình, nhưng đối với hai đứa trẻ mà , mất cha trái còn là chuyện trời ban, một cha thể cung cấp tình yêu thương, thậm chí còn tăng thêm áp lực cho cuộc sống, sự tồn tại của thà rằng biến mất còn hơn!
“Ừ, đợi về , chúng sẽ đổi chỗ ở khác."
Bành Như Bình xoa đầu Vân Vân, Cao Hướng Dương:
“Dương Dương luôn khi nghiệp giáo viên ?
Vân Vân vặn cũng học, chúng tìm chỗ nào gần trường học một chút."
“ mà..."
Cao Hướng Dương ngỡ ngàng:
“Mẹ, thực chỉ cần ông , chúng đều thể bắt đầu cuộc sống mới, cũng thành vấn đề."
Bành Như Bình:
“Đừng lo lắng, Cao Tiền Trình, lương của đủ cho cả nhà chi tiêu ."
Bành Như Bình là tổ trưởng tổ chuyên mục của đơn vị, tiền lương đôi khi thể ngang bằng với tiền nhuận b.út của Vu Thư Uyển, lúc đầu đúng là eo hẹp một chút, nhưng ngày tháng chắc chắn sẽ càng ngày càng hơn.
Vu Thư Uyển thật lòng mừng cho họ, bên cạnh cũng nhịn mỉm .
Bành Như Bình bảo Vân Vân bên cạnh ăn táo, đó vén chăn xuống giường:
“Thư Uyển, thực sự cảm ơn em thế nào nữa, nếu em, nếu gặp em, những ngày tháng sống thế nào."
Thực ban đầu cô vốn định sống lâu, đợi con cái lớn khôn sẽ kéo Cao Tiền Trình cùng ch-ết, nhà họ Cao chẳng thường xuyên cứu , thì cô sẽ dùng cái mạng trả cho họ!
bây giờ, cho dù một cô nuôi hai đứa con thể vất vả một chút, nhưng cũng hơn đây quá nhiều, về phía , phía là một vùng ánh sáng.
Vu Thư Uyển vội vàng đỡ cô :
“Đây cũng coi như nhà họ Cao gieo gió gặt bão, vả hôm qua chị cũng nguy hiểm."
Bành Như Bình :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-227.html.]
“Nói đến chuyện , hôm qua khi tay xong, thấy đầu Cao Tiền Trình là m-áu, cứ tưởng là hết cứu , lúc đó nghĩ..."
“ nghĩ cuối cùng cũng ngày tên khốn rơi tay ."
Bành Như Bình hạ thấp giọng nhỏ:
“Mọi mạng đổi mạng, cùng lắm là g-iết xong thì tù!"
“Có điều... mới phản ứng , hành động của trong pháp luật gọi là phòng vệ chính đáng.
Hơn nữa Cao Tiền Trình cũng ch-ết."
Vu Thư Uyển hiểu , gật đầu :
“ xác suất cao là thực vật , nửa đời chắc giường thôi."
“ ."
Bành Như Bình thất thần thở dài, nhưng nhanh thành tiếng:
“ cũng may lúc đó đồng ý thủ tục ly hôn với , bây giờ tuy là đang giường bệnh, nhưng rốt cuộc tiếp tục điều trị , vẫn đợi ký tên."
Trong nụ của cô một tia lạnh lẽo, Vu Thư Uyển nhanh ch.óng nghĩ cô định gì.
Sự hận thù của Bành Như Bình sớm đạt đến đỉnh điểm, cho dù thực sự rút ống thở, cô cũng thể tay .
Đang chuyện, Thẩm Chiếm Phong mua đồ , xách theo ít hoa quả, trứng gà, còn xách thêm một túi bột sữa lúa mạch cho trẻ con.
Bành Như Bình từ chối mấy , Vu Thư Uyển sợ cô dậy đau chân, đặt đồ xuống xong liền kéo Thẩm Chiếm Phong vội vàng rời .
Chuyện kết thúc, tảng đ-á lớn luôn đè nặng trong lòng Vu Thư Uyển cuối cùng cũng rơi xuống đất, buổi chiều cùng Thẩm Chiếm Phong xem một bộ phim, lúc mới về nhà.
“Chị dâu!"
Vừa mới về đến nhà, Thẩm Hồng Tinh theo .
Vu Thư Uyển rửa tay, cũng ngoài nhà vệ sinh, Vu Thư Uyển tết tóc cho Viên Viên, liền bê một cái ghế nhỏ bên cạnh, ngay cả ánh mắt của Trình T.ử Mặc cũng luôn dõi theo Vu Thư Uyển.
“Hôm nay ?
Gọi nửa ngày trời cũng lý do."
Vu Thư Uyển hỏi.
Thẩm Hồng Tinh Thẩm Chiếm Phong đang báo ghế sofa:
“Chuyện đó, nếu em hỏi, cả chắc chắn sẽ đây là chuyện của lớn trẻ con hỏi."
Vu Thư Uyển phì :
“Em cứ hỏi tính."
Có sự khích lệ của Vu Thư Uyển, Thẩm Hồng Tinh mới lên tiếng:
“Hồi chiều một chú ở đồn công an mang ít đồ qua, là cảm ơn chị dâu giúp đỡ tham gia bắt cướp, thì trưa hôm qua hai cơm còn kịp ăn là vì chuyện , là tên cướp trong vụ nổ s-úng đó ?"
Vu Thư Uyển Thẩm Chiếm Phong, quả nhiên Thẩm Chiếm Phong nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng mở miệng ngăn cản Vu Thư Uyển, chỉ nhàn nhạt giải thích:
“Em trong hệ thống công an, với tư cách là một dân bình thường chủ động tham gia giúp đỡ chuyện nguy hiểm như , quả thực họ nên chuyên trình đến cảm ơn em, đoán là..."
Thẩm Chiếm Phong dừng một chút, mỉm :
“Đoán là đợi đến khi ngày mai em , còn thể nhận cờ thi đua nữa đấy."
“Hả?
Họ còn định đến đơn vị em thông báo ."
“Ừ."
Thẩm Chiếm Phong đồng hồ treo tường:
“Cho dù họ , Thẩm Văn Minh chuyện chắc chắn cũng sẽ về chiến tích của em thôi."