Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Văn Minh hôm qua đến tòa soạn tăng ca , vụ án bộ trong huyện đều đặc biệt quan tâm, coi là một tin tức nóng hổi, cho nên manh mối là tòa soạn lập tức triệu tập nhân lực của nhóm tác nghiệp ngoại cảnh về.”

 

Vu Thư Uyển phì :

 

“Thực cũng gì to tát."

 

“Cái gì mà gì to tát chứ!

 

Anh Văn Minh chị đều theo đến tận nhà tên cướp , thế thì nguy hiểm bao nhiêu!!"

 

Thẩm Hồng Tinh nhấn mạnh.

 

Trình T.ử Mặc cũng nhíu mày:

 

“Quá nguy hiểm, chuyện như thế ở đồn công an nên để cô ."

 

“Là cô chủ động yêu cầu mà."

 

Vu Thư Uyển giải thích xong, Thẩm Chiếm Phong sang, lạnh lùng lên tiếng:

 

, em cũng là tự em yêu cầu, trẻ con còn là chuyện nguy hiểm, ..."

 

“Sẽ !"

 

Vu Thư Uyển vội vàng xua tay:

 

“Kiên quyết , chỉ là vì tình cờ để em gặp , em cũng là lòng giúp đỡ thôi."

 

Chủ yếu là Vu Thư Uyển thực sự nhanh ch.óng bắt đám đó, để xóa bỏ bóng ma tâm lý trong lòng , nếu đổi là ai khác, cô cũng sẽ cân nhắc vấn đề an của bản .

 

Vu Thư Uyển đám Thẩm Hồng Tinh quấn lấy chuyện một hồi lâu, Trình Viên Viên xong liền hét lớn hùng, Thẩm Hồng Tinh thì trực tiếp bày tỏ ngày mai học định sẽ đem chiến tích của chị dâu tuyên truyền một phen, mãi đến khi dì Chu cơm chín, cô mới giải cứu ngoài.

 

Buổi tối.

 

Sau khi Vu Thư Uyển xuống, Thẩm Chiếm Phong tắm xong cũng nhanh ch.óng dán sát .

 

Hôm qua Vu Thư Uyển về đến nhà xuống ngủ , đến nỗi Thẩm Chiếm Phong lên giường lúc nào cô cũng , hôm nay...

 

“Hai ngày nay em mệt, Thẩm Chiếm Phong."

 

Bờ vai Thẩm Chiếm Phong tựa hờ lên gối, rũ mắt chăm chú phụ nữ của :

 

“Ừm, , hôm qua em ngủ nhanh, Thư Uyển, thực một vấn đề nên hỏi em ."

 

“Anh ."

 

“Em vẻ vô cùng quan tâm đến tên cướp , đó em ý thức điều gì , Văn Minh với , từ sớm em với là tên cướp thể ở gần núi Tứ Lãng."

 

Tim Vu Thư Uyển bỗng thắt .

 

Thẩm Chiếm Phong :

 

“Không , chỉ hỏi bừa thôi, nếu em thấy thoải mái, trả lời thì thể ."

 

Giọng trầm, trầm, cũng dịu dàng hiếm thấy.

 

Dường như bao nhiêu sự dịu dàng của đàn ông sắt đ-á Thẩm Chiếm Phong đều dành hết cho Vu Thư Uyển .

 

“Phải."

 

Vu Thư Uyển khẽ thở dài, đổi cách :

 

“Trước đây đúng là em thấy tiếng s-úng trong núi, đây là một trong những nguyên nhân, nguyên nhân thứ hai là, ngày đầu tiên chúng quen , lúc về quê ngang qua khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn, lúc đó tuy em xe khách về nhưng tại bến xe cứ lờ mờ cảm thấy đang theo dõi , hơn nữa em còn , bên đó mấy năm từng xảy vụ cướp nổ s-úng."

 

Thẩm Chiếm Phong tỏ vẻ hiểu gật gật đầu:

 

“Chuyện hỏi , hai năm đúng là một vụ nổ s-úng, cùng một thủ pháp, cùng một loại đ-ạn hoa cải, xác suất cao cũng là do chúng ."

 

Sau khi hỏi rõ, Thẩm Chiếm Phong càng dịu dàng hơn:

 

“Thư Uyển, bất kỳ chuyện gì đều thể với , sẽ vô điều kiện về phía em, thậm chí thể em giải quyết hầu hết các vấn đề."

 

Anh ít khi những lời như trực tiếp mặt cô, Vu Thư Uyển sững một lát, dịu dàng gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-228.html.]

 

“Vâng, em ."

 

“Vậy tối nay thể giúp một ?"

 

Thẩm Chiếm Phong đổi giọng, cánh tay thuận thế ôm lấy cô.

 

Mặt Vu Thư Uyển nóng lên, đẩy một cái:

 

“À, hóa lời ý mục đích là ở đây."

 

“...

 

Là lời thật lòng của ."

 

“Vậy hôm nay chúng cứ nghỉ ngơi ."

 

Vu Thư Uyển định xoay .

 

sức lực của Thẩm Chiếm Phong lớn hơn một chút, giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay bên cạnh cô, thở vô cùng nóng rực:

 

“Không mục đích của , nhưng là nguyện vọng của , ?"

 

Giọng của Thẩm Chiếm Phong trầm thấp và dễ , khi vang lên trong tai cô, cô cảm nhận một luồng ấm áp lẩn quất quanh tai và cổ, từ từ xâm chiếm c-ơ th-ể cô, dụ dỗ cô từng chút một chìm đắm.

 

Ánh đèn vàng vọt, ngoài cửa sổ cành lá đung đưa, Vu Thư Uyển vốn mềm lòng cuối cùng vẫn thể cưỡng sự cám dỗ, cúi đón nhận nụ hôn của .

 

Giữa lúc mặn nồng, sắp đến bước cuối cùng, Thẩm Chiếm Phong bỗng dừng .

 

Trong ánh mắt mơ màng của Vu Thư Uyển đầy vẻ xuân sắc dẫn dụ, im lặng chất vấn tại tiếp tục.

 

“Đợi ."

 

Thẩm Chiếm Phong vươn tay rút từ gối một vật nhỏ, khi xé bao bì liền lấy .

 

Vu Thư Uyển định thần , lập tức nhận đó là thứ gì.

 

Thứ những khác , nhưng cô thấy trong quảng cáo vô .

 

“Dùng để tránh thai."

 

Thẩm Chiếm Phong tưởng cô nên giải thích:

 

“Lúc về thấy kỳ kinh nguyệt của em mới qua."

 

Vu Thư Uyển vội con, cô tưởng Thẩm Chiếm Phong cũng giống , đều mang ý nghĩ thuận theo tự nhiên.

 

“Qua năm ..."

 

Thẩm Chiếm Phong khựng , tiếp:

 

“Phải nhiệm vụ, một chuyến là hơn nửa năm, lúc đó em vất vả m.a.n.g t.h.a.i con mà ở nhà, thực tìm cái từ lâu , nhưng sợ em chấp nhận."

 

Vu Thư Uyển lắc đầu, Thẩm Chiếm Phong với ánh mắt tán thưởng:

 

“Em chấp nhận, ngược cảm thấy như trách nhiệm với cả hai chúng ..."

 

Vu Thư Uyển còn kịp tiếp suy nghĩ của , Thẩm Chiếm Phong mới dừng động tác lúc sẵn sàng chuẩn xuất phát.

 

Những lời đó của cô đều nuốt trọn trong môi lưỡi của hai , khi hồi thần , quên mất định gì.

 

Nhà họ Phùng.

 

“Mẹ, hôm nay mua báo về ?"

 

Ninh Mỹ Linh trợn trắng mắt, nhưng vẫn bất đắc dĩ lấy tờ “Báo Trích dẫn Đại Hà" từ trong túi đưa qua:

 

“Xem xem xem, một tờ báo thì mà xem, cũng từ trong báo chui , xem hoa chắc?"

 

Phùng Trác căn bản quan tâm Ninh Mỹ Linh gì, cúi đầu vội vàng lật tờ báo , trực tiếp xem chuyên mục thiếu nhi ở cuối.

 

Kể từ khi địa điểm việc của Vu Thư Uyển, tờ báo là thứ Phùng Trác nhất định xem mỗi ngày, giống như cơm thể ăn nhưng báo nhất định xem .

 

 

Loading...