Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 238
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Về mảng nội dung chữ, một thấy ngưỡng cửa nên kéo đến khá đông, nhưng vẽ bản thảo cần nền tảng nhất định, tổng cộng chỉ một nữ đồng chí tới.”
Nữ đồng chí tên là Hàn Điền Điền, tuy từng học vẽ một cách hệ thống nhưng đây luôn theo ông chuyên vẽ quốc họa trong gia đình để học hỏi.
Vu Thư Uyển bảo cô thử vẽ tại chỗ mấy đường nét đơn giản và phác họa hình con vật, thấy đều vẽ dáng nên trực tiếp giữ cô .
“Ba vị ngày mai thể trực tiếp đến việc, nhớ mang theo hồ sơ cá nhân.
Sau khi vượt qua thời gian thử việc, hồ sơ sẽ trực tiếp chuyển giao cho bên Cục Nhân sự."
Tôn Đống Lương dặn dò những việc tiếp theo, đó tiễn họ rời .
Tôn Đống Lương ngoại hình đoan chính, năng cũng lễ phép, Hà Tĩnh chăm chú chiếc đồng hồ tinh xảo cổ tay , trong lòng khẽ lay động.
Hà Tĩnh:
“Tiền bối, phiền giúp đỡ nhiều hơn ạ.
Năm nay khi nghiệp em ở nhà một thời gian mới tìm việc, nên kinh nghiệm còn thiếu sót, nếu hằng ngày chỗ nào , cứ trực tiếp nhắc nhở em nhé."
Tôn Đống Lương thiện cảm với nữ đồng chí lễ phép khiêm tốn , gật đầu :
“Yên tâm , cách chăm sóc khác, vả đều là đồng nghiệp , hai cùng lứa tuổi, cần gọi là tiền bối , tên là Tôn Đống Lương, cô cứ gọi tự nhiên là ."
“Vâng, em gọi là Đống Lương nhé."
Hà Tĩnh gọi tên một cách thuần thục, mật lược bỏ luôn hai chữ “đồng chí".
Phải rằng thời buổi mới gặp vài mà gọi tên thì coi là chút quá đà, đặc biệt là giữa nam và nữ.
chính Tôn Đống Lương bảo cứ gọi tự nhiên, giờ Hà Tĩnh gọi như , cũng .
Hà Tĩnh mỉm , tiếp tục :
“Anh cũng thể gọi em là Minh Minh, thường thích gọi em là Tĩnh Tĩnh hơn."
“..."
Tôn Đống Lương ngại ngùng, hơn nữa luôn cảm thấy gì đó đúng lắm.
Tôn Đống Lương nụ hào phóng của nữ đồng chí mặt, cùng với khuôn mặt thanh tú vẫn còn vương chút nét học sinh, thấy nghĩ quá nhiều .
Tôn Đống Lương:
“Ừm, ba vị đồng chí, chúng giúp đỡ lẫn , cùng nỗ lực."
Thầy Chúc nhíu mày, gật đầu còn việc nên .
Hàn Điền Điền ở bên cạnh thì ngây , dường như vẫn kịp phản ứng là đang chuyện với , lớp tóc mái dày cộp, khuôn mặt trái táo tròn trịa lộ vẻ thắc mắc.
“Đồng chí Hàn Điền Điền, chỗ nào hiểu ?"
Tôn Đống Lương hỏi.
Hàn Điền Điền gật đầu, “ chú ý gì...
Anh mới trò chuyện với đồng chí , kỹ, xin nhé."
Cô trả lời một cách ngây ngô xong, Tôn Đống Lương bật , “Là do chuyển chủ đề nhanh quá, của , của ."
Hà Tĩnh âm thầm đ-ánh giá Hàn Điền Điền một lượt, thấy cô ngơ ngác, vẻ hiểu chuyện giao tiếp nhân tình thế thái, sự đề phòng trong lòng bèn giảm xuống một chút, cô trêu chọc:
“Đồng chí Điền Điền thật là mơ màng quá , mơ màng đến mức chút đáng yêu."
Hàn Điền Điền ngẩn sang, “Ồ, cũng thường xuyên mơ màng như ."
Thật vô vị.
Hà Tĩnh cảm thấy tẻ nhạt, đó thèm để ý đến Hàn Điền Điền nữa.
“Đống Lương, nữ đồng chí bên trái lúc nãy tên là Vu Thư Uyển đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-238.html.]
Hà Tĩnh tiếp tục dò hỏi tin tức.
“ , đúng ."
Tôn Đống Lương liên tục gật đầu, “Tuy tổ trưởng là đồng chí Bành Như Bình, nhưng Thư Uyển mới là sáng lập, là trụ cột của chuyên mục chúng !
Thư Uyển giỏi lắm, là kính trọng nhất trong công việc hiện tại đấy, ha ha, tuổi của cô cũng tầm bằng hai thôi, kính trọng lẽ cô thấy quá, nhưng đợi quen cô sẽ hiểu, cô thực sự giỏi, đáng để tôn trọng học hỏi."
“Vậy bé bên cạnh là ai thế ạ?
Chắc con trai của chị chứ?"
Tôn Đống Lương :
“Thư Uyển trẻ như , thể một đứa con trai lớn thế , đó coi như là học trò của cô , thỉnh thoảng qua đây theo Vu Thư Uyển xem tập tranh, luyện tập vẽ vời gì đó."
“Như hợp lệ ạ?"
Hà Tĩnh dò hỏi:
“Công khai việc riêng trong đơn vị, sợ kỷ luật ?"
“Không , bé hằng ngày còn thể giúp tìm hiểu xem giới học sinh đang thịnh hành cái gì, còn tham gia hoạt động phóng viên nhí của chúng nữa, vả bé còn là..."
Tôn Đống Lương hóng hớt hạ thấp giọng:
“Còn là của xã trưởng tổng xã chúng đấy!"
“Khụ khụ khụ."
Nói xong Tôn Đống Lương hắng giọng, “ những thứ liên quan gì đến Thư Uyển, lúc cô để bé theo học cũng những chuyện ."
Tôn Đống Lương đ-ánh giá Vu Thư Uyển cao như , nhưng Hà Tĩnh chỉ thấy cách gọi tên cô.
Hà Tĩnh ngạc nhiên sang, “Giỏi , nữ đồng chí như chắc chắn nhiều theo đuổi nhỉ."
“Cô Thư Uyển ?"
Trong mắt Tôn Đống Lương thoáng qua một chút nuối tiếc, nhưng sự nuối tiếc đó nhanh ch.óng sự tôn trọng thế:
“ thấy đ-ánh giá Thư Uyển thì thể dùng việc theo đuổi để đ-ánh giá , vả cô kết hôn ."
“Đó trọng điểm ạ."
Hàn Điền Điền nãy giờ chút khó hiểu gãi gãi tay, “Muốn tìm hiểu đồng chí Vu Thư Uyển thì quá nhiều thứ để tìm hiểu .
Thực ..."
Hàn Điền Điền thẹn thùng cúi đầu, “Thực là độc giả trung thành của cô , tranh của cô thú vị, hơn nữa nét vẽ là dịu dàng nhất mà từng thấy, thích tác phẩm của cô ."
“ cũng , cũng ."
Tôn Đống Lương liên tục gật đầu.
Hai dường như tìm tri kỷ, cùng bắt đầu chế độ khen ngợi Vu Thư Uyển hết lời.
Lúc , Hà Tĩnh khơi mào chủ đề trông giống như một ngoài cuộc.
Trong lúc đó, Hà Tĩnh mấy định chen cuộc đối thoại để chuyện khác, nhưng nhanh ch.óng hai phớt lờ.
“..."
Hà Tĩnh buồn bực sang một bên, một lát mới thở dài, “Suýt nữa thì quên mất chuyện thuê phòng, tìm đồng chí Bành Như Bình hỏi một chút."
“Được, cô cứ văn phòng , còn một tiếng nữa mới hết giờ , chắc cô về , cô xin nghỉ ốm nên ngày mai qua ."
“ thuộc đường."
Hà Tĩnh Tôn Đống Lương, “Đống Lương, đưa qua đó ."
Tôn Đống Lương đang trò chuyện hăng hái với Hàn Điền Điền, mới đến mấy mẩu chuyện nhỏ về Tam Quốc mà Vu Thư Uyển đăng tải đó, chút lưu luyến rời.