Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Điền Điền ngược chớp chớp mắt, “Vậy hai , về nhà đây."

 

Nói xong Hàn Điền Điền dứt khoát đầu luôn, Tôn Đống Lương đành theo Hà Tĩnh về văn phòng.

 

“Chào tổ trưởng Bành ạ."

 

Bành Như Bình gật đầu, hiệu bàn việc của cô ở phía cửa sổ bên .

 

Sau khi xuống, Hà Tĩnh quan sát văn phòng một lượt, thấy vị trí của Vu Thư Uyển chỉ bé lúc nãy ở đó, mắt cô sáng lên.

 

Bành Như Bình dù cũng chỉ là một tổ trưởng, vị tiểu thiếu gia mới là quen của lãnh đạo đấy!

 

Hà Tĩnh:

 

“Chào em nhỏ, em đang xem tập tranh gì thế?"

 

Hầu Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, lịch sự đưa bìa sách cho cô xem một cái, đó cúi đầu xuống.

 

“Em , lúc đồng chí Vu ở đây, chữ nào em cũng thể đến hỏi chị nhé, chị thể giải đáp cho em bất cứ lúc nào.

 

Em thật là ham học hỏi, thành tích chắc chắn lắm nhỉ.

 

Chị tên là Hà Tĩnh, em thể gọi chị là chị Tĩnh Tĩnh, em tên là gì?"

 

Hầu Hạo Nhiên vốn thấy nữ đồng chí chút ồn ào, nhắc đến chuyện học tập mà ghét nhất lúc , bèn kiên nhẫn ngẩng đầu lên.

 

Hầu Hạo Nhiên:

 

“Cô đang phiền đấy, cô thể lịch sự một chút ?"

 

Hà Tĩnh:

 

“...

 

Ha ha, ngại quá, lát nữa em thấy chữ nào nhớ tìm chị nhé."

 

đều hết, phiền cô nhường , cô che hết ánh sáng của ."

 

Hà Tĩnh chút bực bội, nhưng nghĩ thằng nhóc cũng bối cảnh mạnh mẽ, đành ngượng ngùng gật đầu, đồng thời đắc ý nghĩ thầm lát nữa nếu nó thực sự chữ , chắc chắn sẽ đến hỏi .

 

“Cậu bé là một thiên tài đấy."

 

Tôn Đống Lương bên cạnh mà thấy ngại cho Hà Tĩnh, “Số chữ chừng còn nhiều hơn cả cô nữa đấy."

 

Bành Như Bình cũng kỳ quái Hà Tĩnh một cái:

 

“Vả đó là một tập tranh, tổng cộng chắc cũng chẳng quá một trăm chữ, cô lo bò trắng răng gì."

 

Hà Tĩnh:

 

... ... hì hì, ý , ý mà thôi..."

 

Hà Tĩnh ngượng ngùng xuống, nghĩ ngợi một lát đổi chủ đề, “Chị Như Bình ơi, căn phòng của chị em thể để qua Tết mới thuê ạ?

 

Bây giờ em vẫn đang ở nhà , tiết kiệm nửa tháng tiền thuê nhà."

 

“Vậy thì để lúc đó tính ."

 

Hà Tĩnh mỉm tiếp một cách dịu dàng:

 

nếu lúc đó xem trúng phòng thuê mất, chẳng em sẽ thuê ?

 

Chị Như Bình ơi, thể phiền chị giữ phòng giúp em một chút , chị Như Bình trông đúng là bụng mà."

 

Bành Như Bình nhíu mày, “Nếu thuê thì cũng thể vì giữ phòng cho cô mà bỏ lãng phí nửa tháng tiền nhà .

 

Lúc nãy cần ký túc xá nhân viên nên mới chủ động bảo bên phòng cho thuê, nhưng căn phòng giữ nửa tháng .

 

Nếu cô thấy thì công việc cô cũng thể cân nhắc xem , thể bù cho cô tiền xe buýt."

 

Cô gái trông như mới nghiệp, qua tâm cơ ít thế nhỉ?

 

Vừa lên tiếng lấy một câu “ bụng" ép , nếu là Thư Uyển thì lẽ sẽ ngại từ chối , nhưng nhà cô còn hai đứa con nuôi, chắc chắn sẽ khách sáo với cô .

 

Hà Tĩnh ngờ Bành Như Bình từ chối triệt để như , nhất thời còn kịp phản ứng.

 

Thực dạo khá nhiều nơi, cũng chỉ tòa soạn là vì thiếu nên mới xác định giữ cô , hơn nữa nếu khi chính thức nhận , tòa soạn thực sự là một đơn vị công tác , ít nhất lương cũng cao hơn giáo viên nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-239.html.]

 

Hà Tĩnh:

 

“Về công việc thì em quyết định là chắc chắn ở , chỉ là chuyện thuê phòng cũng qua Tết mới thuê .

 

Chị Như Bình ơi, thực sự thể giữ giúp em nửa tháng ạ?"

 

Bành Như Bình chút thiếu kiên nhẫn, “ cũng định hôm nay về nhà mới đưa tin cho thuê phòng nên mới cho cô , vị trí đại tạp viện thiếu thuê .

 

Thôi thế , lúc đó nếu phòng của cho thuê mất , thể hỏi giúp cô ở chỗ những khác gần đó."

 

“...

 

Vậy ạ."

 

Ý định ban đầu của Hà Tĩnh là xây dựng mối quan hệ với Bành Như Bình, thuê phòng nhất là rẻ hơn một chút nữa, nhưng giờ Bành Như Bình , cũng đành dập tắt ý nghĩ .

 

“Ơ, lâu thế thấy đồng chí Vu Thư Uyển nhỉ?"

 

Hà Tĩnh nhịn mở miệng.

 

Bành Như Bình:

 

“Sao thế?

 

Cô tìm cô việc gì?"

 

“Không gì ạ, chỉ là tò mò công việc của chúng thể rời khỏi vị trí lâu như ạ?

 

Yên tâm , em ý gì khác , chúng cùng một văn phòng, em chắc chắn sẽ giữ bí mật giúp đồng chí Vu."

 

Lăn lộn trong nghề mấy chục năm, Bành Như Bình lập tức nhận tâm tư của Hà Tĩnh.

 

Còn chính thức dở thói khôn vặt, nếu thật thì còn cái thể thống gì nữa?

 

Bành Như Bình:

 

“Thư Uyển tìm chủ biên bàn công việc , chuyện nhớ chú ý một chút, lúc rõ sự tình thì đừng đưa kết luận.

 

Cô mới rời khỏi trường học nên chấp nhặt với cô, ngoài , mấy cái tâm tư nhỏ mọn của cô nhất cũng nên thu .

 

Tuy ngày mai qua nữa, nhưng cô đối với Thư Uyển nhất là nên khách sáo cho ."

 

“Tôn Đống Lương."

 

Đang dở, Bành Như Bình gọi.

 

Tôn Đống Lương rõ ràng vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , ngơ ngác ngẩng đầu lên.

 

“Nữ đồng chí mới tới rời khỏi trường học, rõ ràng vẫn học cách tôn trọng đồng nghiệp.

 

Cậu là tiền bối thì để mắt tới cô cho , lúc nào cũng nhắc nhở cô ."

 

Giọng điệu của Bành Như Bình đanh thép, sang Hà Tĩnh, “Lần thì thôi , nếu dám dở trò với Thư Uyển, đoàn kết đồng nghiệp, thể tuyển khác bất cứ lúc nào."

 

Ba bọn họ vốn dĩ do tòa soạn tổng xã tuyển , biên chế ở Cục Nhân sự trực thuộc tờ “Đại Hà Văn Trích" bên , sa thải cũng thể bất cứ lúc nào, hơn nữa còn hai tháng thử việc.

 

Hà Tĩnh quở trách như cũng giận, chỉ tỏ vẻ ủy khuất vội vàng giải thích:

 

“Em thực sự chỉ là thuận miệng thôi, chị Như Bình ơi, chị đừng nghĩ nhiều nhé, em nhất định sẽ nhớ là bừa nữa."

 

“Nhớ kỹ là nhất."

 

Bành Như Bình xong thì chẳng buồn để ý đến cô nữa.

 

Tôn Đống Lương tuy vẫn hiểu rõ lắm nhưng cũng chút vui.

 

Tôn Đống Lương:

 

“Sau cô chú ý lời một chút ?"

 

“Vâng, em nhất định sẽ chú ý!"

 

Hà Tĩnh ngoan ngoãn đồng ý, vẻ mặt đầy vẻ lo sợ, lúc Tôn Đống Lương mới đành lòng mà an ủi thêm hai câu.

 

“Thôi , dù hôm nay hai cô cũng cần , đưa cô ngoài nhé."

 

 

Loading...