Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 249
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngay cả chủ biên Uông cũng vì sự xuất hiện của Vu Thư Uyển mà nảy sinh ý định cách tân bộ các chuyên mục của tờ báo, nhưng vì để cầu nên mới trì hoãn cho đến tận bây giờ.”
Chủ biên Uông:
“Chuyện phiền ông lo lắng, đương nhiên sẽ cho nhân viên của một sân khấu để phát triển và thể hiện bản ."
Bàng Như Bình xong cũng động lòng, liếc mắt lạnh lùng chủ biên Uông:
“Chủ biên, ông nhé, qua Tết mà vẫn chỉ để cái khe giữa cho chúng thì sẽ ủng hộ Thư Uyển nhảy việc đấy!"
“..."
Chủ biên Uông lau mồ hôi trán liên tục gật đầu.
Hậu trường.
Khác với ở hàng ghế khán giả, ở hậu trường tiếng loa to hơn nhiều, bài diễn thuyết trong tay Vu Thư Uyển nắm đến mức nhăn nhúm cả , lúc vẫn đang buộc tiếp tục chịu sự vò nát của cô.
Vu Thư Uyển hiếm khi lên sân khấu phát biểu, mấy ít ỏi đây cũng là do lý do học tập mà ép lên sân khấu diễn thuyết, cho nên đối với việc diễn thuyết tuy cô thể là ghét bỏ nhưng cũng chẳng mặn mà gì cho cam.
“Còn mười lăm phút nữa."
Thẩm Chiếm Phong tới.
Vu Thư Uyển đồng hồ, thở dài một tiếng:
“Nói chính xác là còn mười phút nữa , Thẩm Chiếm Phong, lát nữa ng nhỡ em vấp thì ?"
“Sẽ ."
Thẩm Chiếm Phong chợt nhớ điều gì đó, nghiêm túc :
“Đến lúc em lên sân khấu, đều chỉ mải đồng chí nữ xinh thế thôi, chẳng ai bận tâm đến một hai từ sai thỉnh thoảng lọt ."
“...
Anh chỉ giỏi an ủi em thôi!"
Thẩm Chiếm Phong bất lực cô, lúc ngoài việc những lời , cũng chẳng nghĩ gì khác.
“Anh xuống hàng ghế khán giả phía đây, Thư Uyển, đợi em ở bên ngoài."
Thẩm Chiếm Phong khựng , tiếp:
“Nếu em thực sự căng thẳng, thể thử ."
Vu Thư Uyển ánh mắt vẫn bình thản như khi của Thẩm Chiếm Phong, chợt bật :
“Vâng, em , , chuyện với xong là hết căng thẳng ngay."
“Ừm."
Thẩm Chiếm Phong đáp một tiếng Vu Thư Uyển thêm một cái mới rời .
Hậu trường chớp mắt chỉ còn một Vu Thư Uyển, bài diễn thuyết trong tay một nữa cô cầm lên, nhưng là cẩn thận gấp bài diễn thuyết , đó tìm một tờ bản thảo phẳng phiu đè lên .
Theo tiếng vỗ tay vang lên bên ngoài, khi thấy tên , Vu Thư Uyển chậm rãi bước .
Dưới đài, nhiều đồng nghiệp tòa soạn chỉ mới danh mà thấy mặt đều lượt ngẩng đầu lên.
“Trẻ thế ?!"
“Nữ sĩ tài năng nổi tiếng ở tòa soạn Vu Thư Uyển hóa là một cô gái trẻ thế ?!
cứ tưởng là giáo viên già nghỉ hưu chủ biên Uông đào ở về chứ..."
“Ông khùng !
Giáo viên già nghỉ hưu mà nghĩ nhiều ý tưởng sáng tạo và tràn đầy sức sống thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-249.html.]
“ là một tài nữ mà!"
“Trời ơi, cô còn xinh quá mất..."
“ , ông xem cô chẳng hề trang điểm gì nhiều, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi thôi mà thế ."
“Đó là do mặt sẵn ..."
Vì dù cũng là dịp chính thức, Vu Thư Uyển trang điểm quá đà, bên trong bộ đồ Lê-nin chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, nhưng mặc dù , ngũ quan tinh tế của cô vẫn xinh động lòng , đôi mắt sáng ngời cử chỉ tao nhã, trong đám khán giả ngoài các đồng chí nam, nhiều đồng chí nữ đều chằm chằm đôi mắt của cô mà rời mắt.
Vu Thư Uyển ở đài thì thấy những lời đối thoại nhỏ nhặt vụn vặt ở .
Thực nhiều lúc cảm thấy căng thẳng chính là quá trình chờ đợi, đợi đến khi thực sự bắt đầu thì ngược chẳng còn chút cảm giác căng thẳng nào nữa.
Vu Thư Uyển cầm bài diễn thuyết của , khi chữ đầu tiên thốt khỏi miệng, trong đầu chỉ còn nghĩ đến việc để bản thảo chứa đựng nhiều tâm huyết .
Khi đắm chìm một việc gì đó, thời gian sẽ trôi qua cực kỳ nhanh.
Đợi đến khi xong chữ cuối cùng, thấy tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên, Vu Thư Uyển mới bàng hoàng nhận bài diễn thuyết kết thúc .
Trong quá trình , vì sự tập trung của , cô thậm chí sai một chữ nào, ngay cả thần thái giọng điệu cũng điều tiết , thể gọi là hảo.
Vu Thư Uyển mỉm cúi chào, chậm rãi bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay.
Hậu trường yên tĩnh hơn phía nhiều, Vu Thư Uyển khẽ thở phào nhẹ nhõm, đồng thời ý giữa đôi lông mày cũng theo đó mà dâng trào.
Bài diễn thuyết hôm nay giống với những phát biểu ở trường đây của cô, lúc đó xa xa nhiều như thế , hơn nữa, cô thấy rõ ràng nhiều là thực lòng đang vỗ tay cổ vũ cho , đang chúc mừng , cũng đang vì vinh dự của cô mà cảm thấy vui mừng.
Vu Thư Uyển nhớ Thẩm Chiếm Phong nãy đợi ở hàng ghế khán giả, khi thu dọn bản thảo xong liền xuống hàng ghế khán giả đợi cuộc họp kết thúc.
Vu Thư Uyển khẽ đẩy cửa từ phía cuối hàng ghế khán giả, còn kịp đến chỗ Thẩm Chiếm Phong, những ở các hàng ghế phát hiện Vu Thư Uyển tới ít chủ động chào hỏi cô, tự nhiên còn vươn tay bắt tay.
Trên đài vẫn còn đang phát biểu, Vu Thư Uyển sợ ảnh hưởng đến khác, chỉ đành rụt rè lắc đầu, đó bước chân vội vã tới bên cạnh Thẩm Chiếm Phong.
“Thư Uyển!
Chị trông cứ như minh tinh !"
Đi ngang qua Tôn Đống Lương, hào hứng lên tiếng.
Bàng Như Bình ở bên cạnh giơ ngón tay cái với cô:
“Nói lắm, mấy quan điểm cháu đưa thấy tiên tiến thiết thực, đợi về chúng bàn kỹ hơn."
Vu Thư Uyển đáp một tiếng, đồng thời cũng cuối cùng cũng tìm thấy Thẩm Chiếm Phong.
“Sao phía thế ."
Vu Thư Uyển khi xuống, vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực :
“Quãng đường qua đây cứ như băng qua thảo nguyên , mấy cứ đòi kéo em chuyện, còn thảo luận vấn đề gì đó với em nữa."
“Vừa nãy em mà, đợi lát nữa cuộc họp kết thúc, còn nhiều tìm em chuyện hơn nữa đấy."
Thẩm Chiếm Phong cô:
“Thư Uyển, nãy em tuyệt, cứ như là quá quen thuộc với sân khấu ."
Vu Thư Uyển ngượng ngùng mỉm :
“Thực em cũng là đầu tiên diễn thuyết mặt nhiều thế đấy."
“Lát nữa nếu em ở thảo luận vấn đề chuyên môn với bọn họ thì cứ việc , đợi em."
Thẩm Chiếm Phong chủ động đề nghị.
Vu Thư Uyển vội vàng xua tay:
“Thôi bỏ , khó khăn lắm mới sắp xếp xong nội dung dịp Tết, Tết em chẳng việc chút nào ."