Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 251
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xã trưởng Trâu cũng bổ sung thêm:
“Cân nhắc đến việc đối xử đặc biệt với nhân tài đặc biệt, cho nên mới chuyên môn gọi cô đến đây hỏi ý kiến của cô ."
“Cảm ơn Xã trưởng."
Vu Thư Uyển lịch sự gật đầu:
“ hiện tại... hiện tại cháu vẫn dự định đến trụ sở chính."
“Tại chứ?"
Hầu Minh Lượng hiểu:
“Điều kiện việc tổng thể của trụ sở chính cũng hơn bên ."
Vu Thư Uyển suy nghĩ một chút, giải thích:
“Trụ sở chính chủ yếu phụ trách tờ “Bách Tính Nhật Báo", tờ báo cháu xem qua, mảng dư thừa nào để dành cho cháu, còn ở bên , cháu vẫn thể thỉnh thoảng đưa những ý tưởng mới và áp dụng chúng, điều đối với bản cháu cũng coi như là một sự rèn luyện."
“Nếu cô nghĩ như , cũng tôn trọng quyết định của cô."
Xã trưởng Trâu mỉm , chút tiếc nuối:
“Vậy nếu là như , thời gian chuẩn chính thức cho ấn phẩm mới lẽ muộn hơn một chút ."
Vu Thư Uyển ngạc nhiên sang:
“Ngài thực sự định giao một tờ báo mới cho cháu ?"
Xã trưởng Trâu lắc đầu:
“Như thì quá khó cô , dù tờ báo mới lúc đầu cũng mệt mỏi, cho nên ý định ban đầu của thực là tạm thời kiêm nhiệm chức Tổng biên tập tờ báo mới, cô Phó tổng biên tập."
Mắt Vu Thư Uyển sáng lên:
“Cháu đồng ý, nhưng thưa Xã trưởng, như ngài , công tác chuẩn tờ báo mới chắc chắn rườm rà, cho nên thể đợi cháu hiểu rõ hơn một chút về công việc tòa soạn mới bắt đầu tiến hành là nhất."
“Cái vội."
Xã trưởng Trâu Vu Thư Uyển, trong mắt đầy vẻ tán thưởng:
“Số xuất bản chính là để dành cho cô, bây giờ ngoại trừ cô, ai thể sống tờ báo thanh thiếu niên !"
Bởi vì ở thời đại , mức độ coi trọng của đối với việc sách của thanh thiếu niên là đủ, thậm chí một tạp chí thanh thiếu niên, phần lớn cũng chỉ quan tâm đến việc học các môn học của trẻ em.
kênh thiếu nhi của Vu Thư Uyển thể quan tâm đến sự phát triển tâm của thanh thiếu niên, cũng như việc bồi dưỡng các sở thích ngoại khóa như vẽ tranh.
Đây cũng là lý do chuyên mục thiếu nhi thể phát triển và trở nên nổi tiếng.
Sau khi bước khỏi văn phòng, Vu Thư Uyển kể với Thẩm Chiêm Phong về chuyện .
“Đợi qua năm..."
Trong ánh mắt Thẩm Chiêm Phong chút d.a.o động cảm xúc vi diệu:
“Thư Uyển, chuyện ủng hộ em, nhưng đừng để quá mệt mỏi."
Đến lúc đó Thẩm Chiêm Phong nhà, nếu Vu Thư Uyển thể tìm việc thích , cũng để g-iết thời gian rảnh rỗi bình thường.
“Vâng, yên tâm em cũng lười lắm, nếu bảo em Tổng biên tập, em nhất định sẽ từ chối."
Hai chuyện bước khỏi tòa nhà văn phòng.
Lúc bên ngoài ít hơn nhiều, nhưng vẫn từng nhóm ba năm tán gẫu cổng.
“Vị đó là..."
Hà Tĩnh đàn ông bên cạnh Vu Thư Uyển, ánh mắt lập tức rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-251.html.]
“À, là chồng của Thư Uyển, Thượng úy Thẩm."
Tôn Đống Lương giới thiệu.
Dứt lời, ánh sáng trong mắt Hà Tĩnh tối vài phần, là quân nhân , thì chẳng ý nghĩa gì .
Nhìn thấy đám Tôn Đống Lương, Bàng Như Bình ý định tiến lên chuyện với Vu Thư Uyển, Hà Tĩnh tự chuốc lấy nhục nhã nữa, chào tạm biệt rời .
Sau khi Vu Thư Uyển hàn huyên với quen một lúc, cùng Thẩm Chiêm Phong đạp xe đến hợp tác xã cung ứng.
“Thế là hòm hòm , lát nữa ngang qua chợ thì mua thêm con cá."
Vu Thư Uyển tìm phiếu lương thực, phiếu thịt đưa cho nhân viên quầy hàng.
Thẩm Chiêm Phong xách đồ mua xong gật đầu:
“Được, đều em hết."
Nhìn là thấy sắp đến Tết , đợi đến đêm Ba mươi, các hợp tác xã cung ứng và chợ phố đều sẽ đóng cửa nghỉ Tết, đến lúc đó mới mua đồ Tết thì muộn .
Dù chồng sắm sửa những thứ cần sắm sửa, thậm chí mua sẵn lễ vật để Vu Thư Uyển về nhà ngoại mùng Hai, nhưng đôi vợ chồng trẻ bọn họ bình thường là sổ sách riêng, nộp tiền về nhà, cho nên dịp lễ Tết, vẫn thể hiện tấm lòng một chút, huống hồ mùng Hai về nhà ngoại, bản Vu Thư Uyển cũng mua thêm một thứ khác, hai khỏi hợp tác xã cung ứng đó đến khu thương mại chọn cho Lưu Trân một đôi giày bông lót nỉ, ngoài còn mua thêm một đồ dùng hàng ngày mới về nhà.
Tòa soạn báo.
“Còn hai ngày nữa là chính thức nghỉ lễ , Thư Uyển , bên tài vụ dặn dò , sẽ phát thêm cho cô một khoản tiền thưởng riêng."
Vu Thư Uyển hôm nay Tổng biên tập Uông gọi văn phòng, nhưng ngờ là để phát thêm tiền thưởng.
“Tổng biên tập, mặc dù cảm ơn ngài nhưng cháu thể hỏi lý do ạ?
Nếu là về chuyên mục của chúng cháu, ba nhân viên trong chuyên mục chúng cháu đều nên mới đúng."
Tổng biên tập Uông :
“Năm nay nhờ sự xuất hiện của cô, lượng đặt báo của chúng tăng trưởng đáng kể, khoản tiền thưởng vốn dĩ là cô xứng đáng nhận, ngoại trừ ba đồng chí thực tập mới đến, bên Bàng Như Bình và Tôn Đống Lương cũng tiền thưởng phát thêm riêng, nhưng căn cứ theo mức độ đóng góp khác , tiền phát xuống cũng giống , phần của cô là cô xứng đáng nhận, cô cứ yên tâm nhận lấy là ."
“Vậy thì cảm ơn Tổng biên tập ạ."
“Đừng khách sáo, chuyên mục thiếu nhi của tòa soạn báo còn cần cô tiếp tục dẫn dắt mới thể phát triển hơn ?"
Tổng biên tập Uông tự lớn hai tiếng.
Dưới cái kỳ quái của Vu Thư Uyển, Tổng biên tập Uông lúc mới gãi mũi hổ thẹn lên tiếng:
“Khụ khụ, Thư Uyển , trụ sở chính bên ý định mời cô sang đó việc, cô thấy cô nghĩ thế nào?"
Vu Thư Uyển hiểu ý của ông, bèn :
“Hóa Tổng biên tập ạ."
Tổng biên tập Uông :
“Nói cũng thấy hổ thẹn, là Xã trưởng Trâu sợ cho , đích chuyện với , nhưng cuối cùng chúng bàn bạc là do cô quyết định, dù nhân tài như cô cũng khó tìm , cũng nỡ , Thư Uyển, chỉ cần cô tiếp tục ở tòa soạn báo, thể hứa sẽ dành cho cô một mảng diện tích lớn hơn một chút."
Vu Thư Uyển suy nghĩ một chút:
“Cảm ơn ý của Tổng biên tập, nhưng tờ báo của chúng dù cũng là một tờ báo tổng hợp, diện tích thể dành rốt cuộc cũng giới hạn, thể dời một nửa cho cháu đúng ạ?"
Tổng biên tập Uông mồ hôi đầm đìa:
“Cái ... cái đúng là thể, nhưng cô thực sự một nửa diện tích ?"
“Dạ ."
Vu Thư Uyển vội vàng :
“Cháu chỉ ví dụ thôi ạ, Tổng biên tập ngài yên tâm, cháu với Xã trưởng Trâu , tạm thời ý định rời khỏi tòa soạn báo để đến trụ sở chính."