“Nghĩ như , Trình T.ử Mặc chạy càng nhanh hơn.”
Còn bên , Lý Ngải cũng tới cửa nhà họ Thẩm, bà quan sát hai cánh cửa sát sạt bên trái bên một hồi, bắt đầu quyết định gõ cửa đại viện.
Người mở cửa là dì Chu.
“Là...
đồng chí Lý Ngải?"
Dì Chu cau mày, nhưng nhanh phản ứng :
“Dạo cô bệnh, sức khỏe bây giờ hơn chút nào ?"
Lý Ngải gật đầu:
“Về nhà ngoại dưỡng một thời gian kh-ỏi h-ẳn , dì Chu đúng là càng ngày càng trẻ ."
“ ngần tuổi , đồng chí Lý Ngải đúng là đùa, lúc khéo , phu nhân và đều về."
Dì Chu một cách khéo léo, thậm chí còn chọn cách lờ những thứ tay Lý Ngải.
Lý Ngải:
“Không , cháu đặt đồ xuống ngay, đây dì Lưu và chú Thẩm quan tâm đến cháu, cháu về thời gian cũng kịp qua thăm hỏi, là thấy sắp Tết , bèn mang chút bánh bao nhân đậu, bánh nhân đường tự nhà hấp qua một ít, dì đừng khách sáo với cháu, cháu nhớ đây Mặc Mặc thích ăn."
Dì Chu một cái, vội vàng tiếp:
“Không là khách sáo với đồng chí, mà là phu nhân đều dặn dò , Tết nhất nhận đồ."
“Cháu đây đều là nhà tự hấp cả, đáng là bao."
“Nhà chúng cũng hấp ít, ăn hết , thực sự cần đồng chí Lý Ngải."
“Dì nếu ngay cả chút đồ cũng nhận, cháu thắp hương cho bố cháu cũng thấy ngại, dì cứ nhận ạ!"
Lý Ngải lôi cả trưởng bối , dì Chu thầm thở dài một tiếng, lúc mới để Lý Ngải cửa.
Trong sân Trình Viên Viên đang chơi cùng ngỗng em hi hí tới xem ai đến, thấy Lý Ngải, ngẩn một lúc đó nhận là ai, liền 'oa' một tiếng rống lên.
“Mẹ mìn!
Mẹ mìn đến !!
Hu hu hu ơi cứu con với..."
Lý Ngải:
“..."
Dì Chu vội vàng tiến lên ôm lấy Trình Viên Viên:
“Viên Viên nữa, dì sẽ ngay đây."
Lý Ngải đầu toát mồ hôi hột:
“...
, dì đặt đồ xuống là ngay."
“Không hu hu hu, đồ của mìn , nhận đồ của mìn là sẽ hôn mê bất tỉnh, sẽ kéo thung lũng sâu gấu mù đấy hu hu hu..."
Lý Ngải một cái đầu bằng hai cái:
“Viên Viên, cháu dì giải thích , chuyện là một hiểu lầm, dì cũng là ở khu tập thể mà, dì đến mang bánh bao đậu cho cháu ăn đây, cháu chẳng là thích ăn bánh bao đậu nhất ?"
“Xong đời !!"
Trình Viên Viên càng to hơn:
“Anh vì ham ăn mà bắt hu hu hu..."
Lý Ngải:
“..."
Càng giải thích càng rõ ràng !
“Đừng nữa Viên Viên, cháu dì giải thích cho hẳn hoi , dì cho cháu kẹo ăn ."
Lý Ngải xoa xoa tai.
“Không ăn ăn ăn hu hu..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-256.html.]
Dì Chu ái ngại Lý Ngải:
“Đồng chí Lý Ngải, cô cứ đặt đồ xuống về , hiểu lầm của Viên Viên đối với cô vẫn gỡ bỏ ."
Lý Ngải đặt đồ xuống, thở dài một tiếng, xót xa Trình Viên Viên, ẩn ý :
“Dì Chu , là thấy Viên Viên sang năm là lớp 1 nhỉ, chút chuyện vẫn giải thích rõ ràng , trẻ con lớp 1 cũng hiểu chuyện chứ, con bé bình thường là mấy khi dạy dỗ con bé ạ, cháu mới ngang qua, còn thấy Mặc Mặc hình như mấy thích ."
Sắc mặt dì Chu lập tức sầm xuống, hắng giọng một cái:
“Đồng chí Lý Ngải, phu nhân đối xử với hai đứa trẻ đều , huống hồ chuyện cũng đến lượt cô xía ."
“Người !!
Còn nữa!!
Hu hu hu..."
Trình Viên Viên thê t.h.ả.m, cuối cùng Trình T.ử Mặc cũng chạy tới và già nửa câu chuyện.
“Anh ơi mau đây giúp một tay, đuổi mìn !"
Trình Viên Viên giống như tìm cứu tinh, túm lấy áo dì Chu, tìm Trình T.ử Mặc giúp đỡ.
Trình T.ử Mặc trực tiếp bước tới, trừng mắt đàn bà xa mặt :
“ bà đang nghĩ gì, nhưng bà nghĩ sai ?
Biết câu là..."
Trình T.ử Mặc một nửa thì kẹt.
Cậu hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, nhưng thấy Lý Ngải mặt cũng chẳng coi là hoa.
Khựng một chút, Trình T.ử Mặc trực tiếp :
“Dù bà mau , cũng cho phép bà gặp , nhà hoan nghênh bà."
Trình T.ử Mặc xong, Lý Ngải cũng chỉ im lặng quan sát Trình T.ử Mặc, giống như một trưởng bối , bao dung :
“Mặc Mặc, tính cách của cháu thực sự dễ chịu thiệt thòi đấy."
“Đừng gọi là Mặc Mặc."
Trong ánh mắt Trình T.ử Mặc trào dâng vẻ chán ghét:
“Có thể đừng bộ tịch nữa ."
Lý Ngải vẫn hề tức giận, chỉ mang theo vẻ hối xin dì Chu:
“Xin dì Chu, cháu Viên Viên phát ."
Nói xong mới lời tạm biệt với Trình T.ử Mặc:
“Lần vẫn là cố gắng đừng ở bên ngoài nữa, dì thấy như thế thì , nhưng khác thấy, dễ khiến cô tức giận đấy, cháu đừng cáu nữa, dì đây, cháu thì dỗ dành em gái cho hẳn hoi ."
Giọng điệu Trình T.ử Mặc lạnh lùng:
“ , ngoài , chúng quan hệ , cô và em gái quan hệ cũng , bất kể bà thấy cái gì cũng đến lượt bà đ-ánh giá ."
Ánh mắt thiện cảm và phản kích nhanh ch.óng của Trình T.ử Mặc khiến Lý Ngải ngạc nhiên từ sớm , bây giờ còn đích thốt bốn chữ 'quan hệ ' , càng khiến Lý Ngải thấy thể tin nổi.
Lý Ngải còn nhớ đầu tiên thấy dáng vẻ của Trình T.ử Mặc, giống như một đứa trẻ chứng tự kỷ , gặp chỉ trốn trong góc, bất kể là với ai cũng thiết, ngay cả với Thẩm Chiêm Phong, cũng chỉ lạnh lùng một hai từ, huống hồ là giao tiếp với khác, thậm chí còn là...
Lý Ngải bỗng nhiên phản ứng , Trình T.ử Mặc đúng là ở bên ngoài chơi cùng với những đứa trẻ khác trong khu tập thể.
Cậu bây giờ mà kết bạn ?
Lý Ngải cau mày, đó :
“Dì , Mặc Mặc cháu lớn ."
Trình T.ử Mặc hừ một tiếng:
“Ai thèm quản bà , thấy Viên Viên vẫn còn đang , bà mau ."
“...
Haiz."
Trong ánh mắt Lý Ngải chút tịch mịch thở dài một tiếng, đó mới rời .