Thẩm Chiếm Phong ngẩn :
“Em thật sự giận?”
“Tất nhiên .”
Vu Thư Uyển tủm tỉm xuống cạnh bàn, ngón tay lướt nhẹ mặt kính phẳng lặng:
“Thật sự mà.”
“Vậy nãy em là...”
Thẩm Chiếm Phong ý giấu trong ánh mắt Vu Thư Uyển rõ ràng còn thứ gì khác, truy hỏi:
“Không đúng, chắc chắn là chuyện, nãy lúc về gặp Thẩm Văn Minh, nó cứ với vẻ mặt kỳ quái.”
Thẩm Chiếm Phong quan sát vợ mắt.
Vu Thư Uyển vốn dĩ da dẻ , đôi gò má trắng trẻo mịn màng lúc đến mức ửng hồng như trái đào, trong đôi mắt xinh mang theo sự trêu chọc đậm nét.
Nếu lúc nãy khi cửa, ánh mắt kỳ lạ của Thẩm Văn Minh, lẽ Thẩm Chiếm Phong thật sự sẽ nghĩ nhiều đến .
“Thật sự là chuyện gì mà.”
Người vợ một nữa khẳng định bằng cái lắc đầu, xoay nghỉ ngơi.
Thẩm Chiếm Phong nhướng mày, sải bước tiến lên chặn cô :
“Từ ngày mai bắt đầu nghỉ phép , em gì cũng .”
“Ừm, mấy ngày nay cuộn tròn ở nhà sách thoải mái chịu , nhưng cũng chỉ mấy ngày thôi, thời gian dài kiểu gì cũng chán, nên đang nghĩ hai ngày nữa nên đưa bọn trẻ chơi .”
“Đừng chuyện hai ngày nữa.”
Thẩm Chiếm Phong bá đạo nắm lấy tay Vu Thư Uyển, “Nếu thật sự chuyện gì, đêm nay hai chúng trò chuyện thâu đêm suốt sáng nhé?”
Màn đêm buông xuống từ lâu, bốn bề tĩnh lặng.
Mỗi Thẩm Chiếm Phong từ quân khu về, đôi vợ chồng trẻ mấy ngày gặp, kiểu gì cũng “mặn nồng” một phen, nhưng xót Vu Thư Uyển, đôi khi tuy vội vàng nhưng cũng sẽ kiên nhẫn chờ đợi vợ nhỏ của , nếu Vu Thư Uyển thật sự mệt mỏi, cũng sẽ kiềm chế bản để kết thúc trận chiến thật nhanh.
Tuy nhiên, lúc ánh mắt Thẩm Chiếm Phong rực cháy, nóng giữa thở gần như nướng chín Vu Thư Uyển .
“Khụ khụ khụ.”
Ánh mắt Vu Thư Uyển lóe lên:
“Nói nhầm , ngày mai việc, ngày mai... ngày mai đưa bọn trẻ công viên Nhân Dân nhé, mấy hôm Thẩm Hồng Tinh cùng bạn học một chuyến, vốn dĩ Trình T.ử Mặc và Trình Viên Viên cũng theo, nhưng Thẩm Hồng Tinh hẹn với bạn học đông quá nên đưa hai em nó , về thì ngày mai chúng luôn.”
“Vậy để chiều hãy .”
Thẩm Chiếm Phong cởi áo khoác ngoài , “Vẫn vệ sinh cá nhân , chúng cùng , trời lạnh quá, hai cùng cho ấm.”
“...”
là một lý do “cho ấm” thật .
Vu Thư Uyển mím môi, tủm tỉm khai thật.
“Thật cũng chẳng chuyện gì lớn, hai hôm lúc về đến nhà, ở đầu ngõ gặp một quen cũ của , cô với ... thị uy đấy.”
“Ai?”
Lông mày Thẩm Chiếm Phong nhíu :
“Thị uy với em?”
Giọng lạnh lùng, dường như chỉ cần Vu Thư Uyển cái tên đó, sẽ tìm đến tận cửa để lý luận với ngay lập tức.
Vu Thư Uyển vội :
“Chỉ là ví von thôi mà, nhưng mà...
Thẩm Chiếm Phong là ai ?
Đều ở cùng một khu tập thể, ngày xưa còn là bạn học với nữa, quan hệ hai nhà cũng tệ.”
Sắc mặt Thẩm Chiếm Phong thản nhiên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-260.html.]
“Khu tập thể ít nhất cũng bảy tám bạn chiến đấu cũ của cha , cũng là thích giao thiệp, bình thường bạn bè cũng nhiều, thấy quan hệ với nhà ai cũng tạm .”
“Còn về bạn học... trẻ con trong khu tập thể đây cơ bản đều học ở trường tiểu học gần đây, trung học thường cũng là đến trường trung học thực nghiệm, nếu là bạn học thì nhà nào cũng cả.”
Thẩm Chiếm Phong cảm thấy ánh mắt càng thêm vô tội:
“Thư Uyển, rốt cuộc là thế, thể khiến em vui thì chắc chắn là bạn của , nếu em là quen thì cũng chỉ thể là quen sơ sơ thôi.”
Bạn bè của bây giờ cơ bản đều là bạn chiến đấu, những gã đàn ông thô lỗ đó từng một đều lập gia đình từ lâu, vả quanh năm ở nơi khác, trong thành phố chơi , quen lâu năm, cũng chỉ mỗi Mạnh Cường thôi.
Vu Thư Uyển , thần bí hạ thấp giọng:
“Thật ngờ đấy, cô còn gọi là cả cơ.”
“...?”
Thẩm Chiếm Phong càng thêm mờ mịt:
“Anh cả?
Chẳng lẽ là mấy lính cảnh vệ ở quân khu , bọn họ cũng ở đây.”
“Anh nhớ Lý Ngải ?”
Vu Thư Uyển thở dài, thẳng .
Thẩm Chiếm Phong xong thì nhíu mày, biểu cảm từ nghi hoặc chuyển sang khó hiểu, tóm là càng thêm mờ mịt:
“Lý Ngải?
Nghe còn từng thấy.”
“...”
Lần đến lượt Vu Thư Uyển cạn lời.
“Thẩm Chiếm Phong, dù gì cũng theo đuổi lâu như , Văn Minh còn thư cho nữa, hai là bạn học là hàng xóm, khụ khụ, tuy rằng hàng xóm ở xa một chút, nhưng cũng đến mức quên luôn cả tên chứ.”
Cho dù là để yên tâm mà thẳng là quên thì cũng thật sự khiến dám tin.
Thẩm Chiếm Phong đúng là dối.
Mười tám tuổi rời khỏi huyện học trường quân sự, đó trực tiếp lính, thời gian ở nhà đếm đầu ngón tay.
“Vu Thư Uyển.”
Anh nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu, “Anh thể đảm bảo với em, thật sự nhớ Lý Ngải là ai nữa, trong tiểu khu tên ...”
Nói một nửa, Thẩm Chiếm Phong khựng :
“Họ Lý?
Là con nhà bác Lý ?”
Vu Thư Uyển gật đầu:
“, ấn tượng gì ?
Cô vẫn luôn nặng tình với đấy, Văn Minh ngay cả khi kết hôn vẫn thường xuyên đến nhà .”
“...”
Thẩm Chiếm Phong im lặng một lát, bừng tỉnh đại ngộ, “Hóa cô tên là Lý Ngải , đây cứ lải nhải Tiểu Lý Tiểu Lý nọ, cũng hỏi tên.”
“Anh thật sự .”
Vu Thư Uyển bỗng nhiên còn thấy tiếc cho Lý Ngải, “Người hồi học ngày nào cũng đuổi theo m-ông , ngay cả tên cũng nhớ nổi.”
“Là cái thằng nhóc Thẩm Văn Minh .”
Thẩm Chiếm Phong trong lòng đang nghĩ ngày mai cho Thẩm Văn Minh một đ-á, :
“Để giải thích cho em .”
“Trước đây lúc học, thời gian khi nghiệp, cô đúng là ít đến lớp tìm , nhưng hai ba đều để ý, hoặc là ở lớp, đến lúc nhiều quá, giáo viên cũng nổi nữa, hình như là phạt cô một , khi nhà cô chuyện thì cô cũng ít đến tìm hơn.”