Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giống như hôm nay chuyện Vu Thư Uyển ghen .”

 

“Hơn nữa bên cạnh từ đến nay đều là đàn ông nhiều, ngoại trừ đồng chí Tiểu Lý , tuyệt đối sẽ chuyện nào khác khiến em thấy buồn bực xảy nữa.”

 

Dưới sự đảm bảo một nữa của Thẩm Chiếm Phong, Vu Thư Uyển bật .

 

Vu Thư Uyển:

 

“Ừm, , yên tâm về .”

 

“Đã yên tâm .”

 

Thẩm Chiếm Phong siết c.h.ặ.t bàn tay đang nắm, “Đi thôi, chúng vệ sinh cá nhân, em yên tâm, chắc chắn sẽ gì cả.”

 

“...

 

Đợi , yên tâm là về phương diện !”

 

Chỉ là lời Vu Thư Uyển dứt, Thẩm Chiếm Phong bế bổng lên.

 

Hôm nay tắm đúng là lạnh, thậm chí còn đổ một chút mồ hôi, nhưng may mà bên cạnh thể tắm vòi sen, đợi đến khi cuối cùng cũng vệ sinh xong xuôi, Vu Thư Uyển chút bủn rủn chân tay Thẩm Chiếm Phong bế thẳng trong chăn.

 

“Thẩm Chiếm Phong, , giữ lời!”

 

Trong chăn, Vu Thư Uyển hậm hực đẩy đàn ông bên cạnh một cái.

 

Bên trong vốn dĩ chỗ chật hẹp, cũng đẩy , khỏe, trốn cũng trốn thoát, đành hôm nay cùng thử tư thế mới.

 

Người đàn ông trầm thấp tắt đèn, trầm giọng trấn an:

 

“Ngày mai đưa công viên Nhân Dân.”

 

“Không .”

 

Vu Thư Uyển vẫn hậm hực như cũ:

 

“Ngoài công viên Nhân Dân, trượt băng, dạy !”

 

“Được.”

 

từng trượt băng bao giờ cả, còn ?

 

Anh mà dám nhận lời ngay .”

 

“Biết, từ nhỏ .”

 

“Vậy từng ngã ?

 

Lúc học chẳng may ngã thì , sẽ đau , so với xe đạp thì cái nào đơn giản hơn một chút?”

 

“Đều đơn giản cả, em sẽ ngã , đỡ em.”

 

“Vậy từng ngã Thẩm Chiếm Phong?”

 

“Ừm.”

 

Tắt đèn, trong phòng tối đen tĩnh mịch, Vu Thư Uyển nhắm mắt cứ hỏi đông hỏi tây, hỏi nhiều chuyện đây của Thẩm Chiếm Phong, chú trọng hỏi trượt băng rốt cuộc học như thế nào.

 

Cô hỏi một câu, Thẩm Chiếm Phong trả lời một câu, một chút thiếu kiên nhẫn nào.

 

Dần dần, Vu Thư Uyển đến mức khát nước, bèn bảo Thẩm Chiếm Phong rót chén nước cho uống.

 

Thẩm Chiếm Phong đồng ý, dậy rót nước, kết quả lúc , vợ kịp uống nước chìm giấc ngủ sâu.

 

Thẩm Chiếm Phong sững sờ mỉm , nhẹ nhàng đặt chén lên bàn, tắt đèn cẩn thận trong chăn.

 

Thẩm Chiếm Phong , ngày hôm đưa Vu Thư Uyển cùng nhà công viên Nhân Dân.

 

Thẩm Hồng Tinh từng vẫn nhất quyết đòi theo chơi nữa, Thẩm Văn Minh thấy đều , cũng nhất định đòi cùng, cuối cùng đến cổng thì gặp hai em nhà họ Cố...

 

Tóm náo loạn đến cuối cùng, một đoàn đông đúc hùng hậu đều đến cả, nhưng chỉ tội cho Thẩm Văn Minh, vì xe chỉ chở bốn , cuối cùng mượn xe ba gác kéo Thẩm Hồng Tinh cùng Cố Trường Viễn theo phía .

 

Lúc Thẩm Văn Minh đến nơi, bên thuê giày trượt băng bắt đầu tập trượt .

 

Thẩm Hồng Tinh trượt, phụ trách dắt Trình T.ử Mặc và Cố Trường Viễn, Thẩm Văn Minh thì sắp xếp dắt hai cô bé Trình Viên Viên và Cố Mạt Lị.

 

“Hả?”

 

Thẩm Văn Minh Trình Viên Viên ăn mặc như một cục bột nhỏ, “Anh cả, là em đổi với Hồng Tinh , để nó dắt Viên Viên?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-262.html.]

Viên Viên bĩu môi, sà lòng Vu Thư Uyển:

 

“Oa oa oa, chú thích Viên Viên chơi với Viên Viên nữa oa oa...”

 

Vu Thư Uyển dắt Viên Viên đến bên cạnh Thẩm Văn Minh:

 

“Không , chú thích Viên Viên nhất mà.”

 

Thẩm Văn Minh thích Viên Viên, nhưng bao gồm thích chơi với Viên Viên!

 

“Anh cả, cứ...”

 

Thẩm Chiếm Phong đang giúp Vu Thư Uyển chỉnh giày trượt băng:

 

“Văn Minh, tối qua lúc về thấy em nháy mắt với , cũng là phòng mới nguyên nhân đấy.”

 

“...

 

Hả?”

 

Thẩm Văn Minh ngẩn .

 

“Ừm, mấy lời em thêu dệt về với chị dâu là lúc Mạnh Cường bậy , nhớ là...”

 

“Anh cả!”

 

Thấy ánh mắt cả càng lúc càng sắc lẹm, thấp thoáng biến thành ý tứ phóng d.a.o qua, Thẩm Văn Minh vội vàng ngắt lời Thẩm Chiếm Phong, đưa tay bế thốc Trình Viên Viên lòng:

 

“Anh cả em đưa Viên Viên qua bên nhé, với chị dâu cứ thong thả mà chơi nha, Mạt Lị, , chúng mau thôi, đừng phiền thế giới hai của họ...”

 

‘Phụt’ một tiếng, Vu Thư Uyển bóng lưng chạy trốn của Thẩm Văn Minh mà bật :

 

“Anh cũng thật là, dọa nó gì chứ.”

 

Thẩm Chiếm Phong nhún vai:

 

“Anh dọa nó, chuyện vốn dĩ thảo luận kỹ càng với nó, nhưng hôm nay nếu nó thể trông trẻ thì coi như nó chút công lao, tính toán với nó nữa.”

 

Thẩm Văn Minh ở phía xa dường như thấy lời , bước chân khựng một chút, càng xa hơn.

 

Vu Thư Uyển đến mức ôm bụng, trong mắt Thẩm Chiếm Phong cũng thêm một tia ý :

 

“Em xuống , giúp em .”

 

tự mà.”

 

“Em yên.”

 

Thẩm Chiếm Phong ấn Vu Thư Uyển xuống ghế đ-á, bản xuống cạnh cô, nhấc chân Vu Thư Uyển đặt lên đùi :

 

“Ghế lạnh, em chịu khó một chút, nhanh thôi là xong.”

 

Vu Thư Uyển chút nóng mặt đám đông đang qua xung quanh, thấp giọng giục:

 

“Anh nhanh lên chút , thấy ngại , cứ về phía .”

 

Người đàn ông trầm thấp:

 

“Chắc là vì em xinh nên họ mới đấy.”

 

“Là hành động của quá gây chú ý thì .”

 

Vu Thư Uyển càng thêm ngại ngùng, “ bảo là tự mà.”

 

“Em đang mặc áo khoác đại y mà, dù là cúi xổm đều tiện, vả ... còn định lát nữa bế em sân trượt băng cơ.”

 

“...???”

 

Rốt cuộc thời đại Thẩm Chiếm Phong là thời đại !

 

Vu Thư Uyển liếc sân trượt băng chỉ cách bốn năm bước chân:

 

“Anh , liên trưởng Thẩm, đồng chí Thẩm, đại diện cho tổ chức cảnh cáo năng cẩn thận một chút!

 

Giữa thanh thiên bạch nhật hãy giữ kẽ một chút .”

 

Bên Thẩm Chiếm Phong giúp cô xong, bản cúi đầu giày trượt của , :

 

“Chúng là vợ chồng hợp pháp đăng ký kết hôn, sợ , về phía tổ chức chắc chắn cũng cho phép thôi.”

 

 

Loading...