Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 265
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lần đúng là hiếm khi đích tới cửa.”
“Chiếm Phong , nhanh lên, chuyện với chú, chúng cùng sang nhà bên cạnh bàn bạc với chú và thím một chút!”
Cả Thẩm Kiến Công và Vương Văn Thục đều vẻ mặt lo lắng, Thẩm Chiếm Phong nhíu mày, ý định để họ cửa:
“Anh họ chị họ, hiện tại còn mấy ngày nữa là Tết , nếu hai đến thăm cha em thì họ ở đại viện bên cạnh.”
Năm xưa, cha Thẩm Kiến Công khi ly hôn với Bắc Kinh, đối với đứa con trai ngoại trừ khi kết hôn hàng tháng gửi sinh hoạt phí về thì đoái hoài gì nữa, khi kết hôn ngay cả sinh hoạt phí cũng gửi nữa, Thẩm Kiến Công gần như nuôi dưỡng sự chăm sóc của vợ chồng Lưu Mẫn, ngay cả đám cưới cũng là Thẩm Xuyên giúp lo liệu.
Vợ chồng Thẩm Xuyên đối với Thẩm Kiến Công luôn , theo lý mà hàng năm đều nên đến nhà thăm hỏi hai ông bà, mấy năm tuy cũng mang đồ gì , nhiều nhất cũng chỉ là một cân thịt lợn, nhưng cũng thường đến nhà chơi, năm nay chạy nhầm cửa thế ?
“Không chuyện đó.”
Vương Văn Thục sốt ruột :
“Chiếm Phong, nhà chị xảy chuyện lớn !”
Thẩm Kiến Công cũng giấu giếm nữa, vội vàng :
“Thẩm Siêu ở trại giáo dưỡng lỡ tay đ-ánh một đứa trẻ... cũng đúng, tóm là trẻ con nô đùa với , kết quả đứa trẻ cẩn thận ngã xuống lầu , giờ nhà đang đòi chúng bồi thường gấp kìa, mượn chú ít tiền, đòi nhiều lắm, chỗ chú chắc đủ, nên định gọi chú sang bàn bạc với hai cụ một chút, xem gom góp đủ tiền , nếu sẽ đến nhà gây chuyện đấy!!”
Ý tứ trong lời của Thẩm Kiến Công dường như là tiền Thẩm Chiếm Phong nhất định sẽ bỏ cho họ mượn .
Vu Thư Uyển ở trong phòng đại khái, bưng chén lên uống một ngụm, cúi đầu định tìm cuốn sách xem để g-iết thời gian buổi chiều.
Đừng là cho mượn tiền, cô ngay cả chuyện cũng với hai vợ chồng .
Thẩm Chiếm Phong xong, ánh mắt trở nên lạnh lùng:
“Anh họ, chuyện nghiêm trọng , nếu là cố ý g-iết thì chịu trách nhiệm hình sự và tù đấy.”
Vương Văn Thục vội vàng giải thích:
“Không , nhà là bồi thường, ước chừng bồi thường tiền xong sẽ truy cứu nữa.”
“Hơn nữa Thẩm Siêu cũng quá mười bốn tuổi mà.”
Thẩm Kiến Công sốt sắng :
“Anh nhớ đây chú qua điều lệ .”
“Nếu tình tiết nghiêm trọng, trẻ mười ba tuổi cũng chịu trách nhiệm hình sự.”
Giọng Thẩm Chiếm Phong càng thêm lạnh lùng:
“Anh họ, đứa trẻ Thẩm Siêu trại giáo dưỡng mà vẫn gây chuyện như , hơn nữa nó còn tiền án cố ý gây thương tích, thuộc loại tình tiết nghiêm trọng .”
“Cho nên mới mượn tiền chú mà!!”
Thẩm Kiến Công chút bực bội kéo lấy tay Thẩm Chiếm Phong:
“Đưa đủ tiền , nhà khi sẽ kiện nữa, nhanh thôi, lát nữa chú nhớ giúp một câu với thím.”
Thẩm Chiếm Phong khách khí thu tay :
“Anh họ, tiền chúng em e là thể cho mượn .”
Vương Văn Thục sững sờ, lắc lắc tay chồng, Thẩm Kiến Công cũng ngờ Thẩm Chiếm Phong trực tiếp như , khựng một lát òa :
“Anh đứa trẻ Thẩm Siêu gì, nó đúng là gì!
Bọn đây quản nó nữa !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-265.html.]
dù cũng là con của bọn , là con cháu nhà họ Thẩm chúng đúng ?”
“Chiếm Phong , thật và chị dâu đoạn đều thêm đứa nữa, chỉ là mãi đậu t.h.a.i , cái niềm hy vọng vẫn đặt lên đầu Thẩm Siêu ?
Dù cũng là con cháu nhà họ Thẩm , chú thể giúp , cho dù giúp nó thì cũng giúp đúng , tiền nếu đưa , sẽ đến nhà gây chuyện đấy, đến lúc đó ngày tháng của sống đây, e là công việc của cũng giữ nổi!”
Tiếng lóc gào thét của Thẩm Kiến Công ngày càng lớn, khiến bên đại viện cũng thấy.
Cửa đại viện mở , Thẩm Văn Minh :
“Giữa trưa mà ồn ào cái gì thế, Viên Viên mới ngủ, cũng mới ngủ lâu.”
Lưu Mẫn cũng cho thức giấc, theo thấy là Thẩm Kiến Công, kịp mở miệng, hai vợ chồng nhào tới quỳ rạp xuống đất.
“Thím ơi, hôm nay cho dù Chiếm Phong đ-ánh ch-ết cháu, cháu cũng thể , thím ơi, lúc nhỏ cha cháu quản cháu, chỉ thím và chú hai với cháu thôi, thím nhất định giúp cháu!”
May mà là buổi trưa đầu ngõ ít , chứ nếu là bình thường qua thấy hai vợ chồng Thẩm Kiến Công quỳ đất, hàng xóm láng giềng nhất định sẽ xúm xem náo nhiệt.
Thẩm Chiếm Phong hai vợ chồng quỳ bên cạnh Lưu Mẫn, sắc mặt thản nhiên:
“Mẹ, chuyện thể quản .”
Lưu Mẫn vẫn là chuyện gì, nhưng thấy Thẩm Chiếm Phong vốn ít khi chủ động đưa ý kiến lên tiếng, bà nhíu mày, lùi nửa bước.
Lưu Mẫn:
“Lần giúp Thẩm Siêu trường học, hai đứa ý kiến trong lòng , chắc liên quan đến Thẩm Siêu đấy chứ.”
Lần xong, hai vợ chồng gặp mấy em họ chuyện thì thôi, nhưng thỉnh thoảng gặp Lưu Mẫn và Thẩm Xuyên vốn là bậc bề , từ nhỏ hết lòng quan tâm chăm sóc họ, cũng tỏ vẻ thản nhiên chào hỏi.
Thẩm Xuyên tính cách Thẩm Kiến Công là hạng gì, nhưng lúc nhỏ dù cũng là chính tay trông nom lớn lên, kết quả chỉ vì một giúp đỡ mà trở nên xa cách, Thẩm Xuyên trong lòng cũng dễ chịu gì, chứ đừng đến Lưu Mẫn là thím.
Thẩm Kiến Công lau nước mắt:
“Thím ơi, cháu dám ý kiến với thím, cháu chủ yếu là sợ hai cụ giận cháu, cháu mới tránh mặt, nhưng trong lòng cháu thật sự hề ý oán trách hai cụ.”
Vương Văn Thục cũng :
“ đúng , hơn nữa tuy vẫn là chuyện của Thẩm Siêu, nhưng chuyện nào chuyện nấy, tình hình nghiêm trọng hơn nhiều.”
Lần cùng lắm là để Thẩm Siêu trại giáo dưỡng ở, nhưng là gây mạng !
Nếu tiền đưa đủ, nhà thể sẽ kiện Thẩm Siêu tòa, chuyện nếu kết án, đứa trẻ coi như hủy hoại cả đời, ngay cả công việc của hai vợ chồng họ cũng thể giữ nổi.
Vả ch-ết dù cũng là con cái nhà , tiền an ủi, bọn họ cứ khăng khăng nợ m-áu trả bằng m-áu đấy, lỡ như cha nhà đó nghĩ quẩn thật sự cầm d.a.o đến báo thù, gia đình họ đừng hòng ngủ yên .
Lưu Mẫn mà đau hết cả đầu:
“Chiếm Phong đều giúp , hai đứa rốt cuộc là chuyện gì ?”
Vu Thư Uyển diễn biến tiếp theo thế nào, vì cô tò mò về chuyện của họ.
Cô rủ trượt tuyết ngày mai, cho dù tuyết rơi dầy.
“Anh hứa đó nhé, Chiếm Phong."
Cô với chồng.
“Được, sẽ chuẩn ."
Thẩm Chiếm Phong cô, ánh mắt tràn đầy ấm áp.