Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 266
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy là chuyện lớn, nhưng chúng chỉ mượn tiền thôi, chuyện đối với mà thể chẳng tính là chuyện gì to tát.”
Vương Văn Thục ấm ức Thẩm Chiếm Phong, sang Lưu Mẫn, “Thím , Thẩm Siêu xảy xung đột với , bây giờ đến đòi bồi thường, nên chúng cháu mới vội vàng đến tìm mượn tiền.
Tình hình nhà cháu thím cũng đấy, nhất thời đào tiền , nhưng nhà đông thế , góp một ít là đủ thôi mà.”
“Hừ.”
Thẩm Chiếm Phong hừ lạnh một tiếng, “Gây mạng mà còn chuyện lớn ?”
Lưu Mẫn giật , trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi, “Anh, là, Thẩm Siêu gây mạng ??”
“Ừm.”
Thấy hai vợ chồng định lên tiếng, Thẩm Chiếm Phong dứt khoát bọn họ.
Lưu Mẫn xong đầu óc ong một tiếng, suýt nữa vững.
Vương Văn Thục phản ứng nhanh nhất, dậy đỡ lấy hình loạng choạng của Lưu Mẫn, nhưng nhanh bà hất .
Lưu Mẫn hất tay cô , vịn Thẩm Văn Minh bên cạnh, đó hít một thật sâu, ánh mắt bốc hỏa, “Thẩm Kiến Công, con trai chuyện gì ?”
“Cháu... cháu chính vì nên mới đến cầu xin thím mà, thím thể giúp !”
Vương Văn Thục cũng gật đầu, “ , chúng cháu chỉ mượn tiền thôi, chứ từng nghĩ đến việc tìm chú hai tòa án nhờ giúp hòa giải, chính vì chúng cháu hiểu lý lẽ, chúng cháu Thẩm Siêu sai.”
“Vậy thì cứ để nó đại lao cho t.ử tế.”
Thẩm Văn Minh nhịn mắng:
“Anh họ, hồi nhỏ học hành rõ ràng mà, bây giờ phân biệt trái ?
Thẩm Siêu bây giờ thành thế , dù đưa tiền cho nhà thì , tính nết của nó trại cải tạo còn sửa , lớn lên thì tính ?”
“ đó dù cũng là con trai mà, vả nó thực sự còn nhỏ, thành niên, thế giới quan hình thành, vẫn còn khả năng giáo d.ụ.c .”
Thẩm Kiến Công tiếp tục :
“Thím , tiền thím giúp đỡ một chút , họ đòi một nghìn tệ mới kháng cáo, nếu thím giúp, nhà cháu coi như xong đời !”
Vương Văn Thục lau nước mắt, “ , thím giúp chính là đang đẩy Thẩm Siêu tù, Siêu Siêu vẫn còn gọi thím một tiếng bà nội đấy, thím nỡ lòng nào hại nó như ?”
Vu Thư Uyển ở trong phòng nổi nữa, bước đúng lúc bắt gặp ánh mắt bốc hỏa nhưng thế nào của Thẩm Văn Minh.
Vu Thư Uyển cau mày, chút mất kiên nhẫn:
“Hại nó là chính nó, đưa nó tù cũng là chính nó.
Nếu đằng kẻ nào thúc đẩy, thì đó cũng là do sự thất bại trong giáo d.ụ.c của đôi cha như hai , chẳng liên quan nửa xu gì đến nhà chúng cả!”
“ thế!”
Thẩm Văn Minh phụ họa gật đầu.
Vu Thư Uyển thở dài, tới xoa xoa huyệt hổ khẩu trong lòng bàn tay Lưu Mẫn, đợi bà bình tĩnh mới trừng mắt qua:
“Hai còn mặt mũi mở miệng trách cho mượn tiền, hai hãy nghĩ kỹ những việc , nghĩ đến những việc Thẩm Siêu .
Chúng cho mượn tiền mới là đúng đắn, vì chúng sẽ giúp đỡ một kẻ g-iết !”
“Thư Uyển đúng.”
Lưu Mẫn vỗ vỗ mu bàn tay con dâu, điều chỉnh nhịp thở, “Thẩm Siêu náo loạn đến mức , dù lấy tiền kháng cáo để bắt nó , thì thì ?”
“Sau chúng cháu sẽ dạy dỗ nó t.ử tế!”
Thẩm Kiến Công nỗ lực cứu vãn cho con trai.
“Không thể nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-266.html.]
Vu Thư Uyển khẳng định:
“Thường ngôn rằng ba tuổi tính cách, bảy tuổi cả đời.
Nó học lớp tám , phóng hỏa ở trường, g-iết ở trại cải tạo, đứa trẻ như ... , nó còn là trẻ con nữa .
Có những sinh mang ác tính, hạng như dù bao nhiêu tuổi cũng cứu vãn , bây giờ dám g-iết , nếu còn thể thoát tội, chỉ càng thêm vô pháp vô thiên!”
“Vu Thư Uyển!!”
Vương Văn Thục nước mắt rơi lã chã, “Cô con, cô căn bản sẽ hiểu lòng của chúng .
Thím , thím là , thím chắc hẳn thể hiểu , nếu là con trai thím, lẽ nào thím sẽ dốc sức cứu ?”
Lưu Mẫn theo bản năng hai đứa con trai bên cạnh, “ sẽ đau lòng, nhưng nếu chuyện quá đáng, sẽ kiên trì công lý giao chúng cho công an.”
“Không giống .”
Vương Văn Thục gào :
“Con trai thím đều trưởng thành , nhưng Thẩm Siêu còn nhỏ, nó còn thấy thế giới , nó còn chặng đường dài phía ...”
“Thẩm Hồng Tinh nếu phạm tội cũng giống , giao cho công an.”
Lưu Mẫn nhàn nhạt bổ sung thêm.
Thẩm Hồng Tinh bằng tuổi Thẩm Siêu.
“...”
Vương Văn Thục nghẹn lời, tức đến mức ho sặc sụa, “Khụ khụ khụ...
Thím , thím thử nghĩ xem, nếu thím chỉ một đứa con thì ?”
Vu Thư Uyển tinh thần hổ của cô cho ghê tởm, thở dài một tiếng:
“Chị họ, trong chuyện , ai thể đổi vị trí để suy nghĩ cho chị , bởi vì con trai ai cũng là hạng cặn bã như .
Vả ... dù đổi vị trí nữa, nếu dạy một đứa con như thế, nhất định sẽ nghĩ đến việc cứu nó, ngược , sẽ suy nghĩ vấn đề của chính , rốt cuộc là cha thất bại đến mức nào mới dạy hạng như .”
“Em dâu , cô đừng đổ thêm dầu lửa nữa.”
Thẩm Kiến Công đây chỉ cảm thấy Vu Thư Uyển tuy chút nể tình, nhưng dù cũng xinh học thức, nhưng bây giờ cảm thấy Vu Thư Uyển là một chẳng chút lòng thương cảm nào.
Thẩm Kiến Công đảo mắt, đổi đủ cách :
“Hơn nữa em dâu , thực vì Thẩm Siêu, cũng là vì nghĩ cho gia đình hại.
Họ mất con, thể nào đến tiền cũng nhận chứ, họ đáng thương bao, đứa bé đó ngất ngay tại chỗ.
Thím , thím cứ coi như là thương xót đó , vả chúng cháu là mượn tiền , sẽ trả mà.”
Lưu Mẫn quả thực chút mủi lòng.
, tiền là đưa cho đó, chứ vì Thẩm Siêu.
“Các mượn bao nhiêu?”
Lưu Mẫn hít sâu một hỏi.
“Mẹ.”
Thẩm Chiếm Phong cau mày lên tiếng, ngắt lời Lưu Mẫn.
Lưu Mẫn xua tay, “Gia đình cũng dễ dàng gì, cứ coi như là việc thiện tích đức.”
Vu Thư Uyển nhướng mày, “ ơi, tiền đến cuối cùng chẳng là biến tướng giúp đỡ tên g-iết Thẩm Siêu ?”
Ngừng một chút, Vu Thư Uyển về phía Thẩm Kiến Công, “Anh họ năng cũng thật đấy, nhưng đây là con trai g-iết , tự mà nghĩ cách kiếm tiền, nhà chúng dọn bãi chiến trường cho kẻ g-iết .”