Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 271

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trình!

 

Viên!

 

Viên!

 

Em mà còn gắp tỏi bát nữa, sẽ đè em ghế sofa đ-ánh m-ông đấy!”

 

“Ai bảo em lớn cao !”

 

Trình Viên Viên xong vọt một cái chạy ngoài sân.

 

Sự đùa nghịch mắt khiến Vu Thư Uyển bừng tỉnh, nhưng kìm mà bật .

 

Cuộc sống hạnh phúc an yên đôi khi tuy khó tránh khỏi chút ồn ào náo nhiệt, nhưng chung quy vẫn là hạnh phúc.

 

Thẩm Chiếm Phong tới, thu dọn bát đũa cô ăn xong, “Buổi tối ăn sủi cảo dễ đầy bụng khó tiêu, lát nữa chúng dạo hội đền nhé.”

 

“Vâng.”

 

Vu Thư Uyển khẽ đáp lời, ngoảnh , mấy đứa Thẩm Hồng Tinh buông tha đòi cùng bằng .

 

May mà còn hai Thẩm Văn Minh ở đây, Thẩm Chiếm Phong giao mấy đứa nhỏ cho , dẫn Vu Thư Uyển dạo ở một con phố khác.

 

“Cái hồ lô đưa cho vẫn còn giữ chứ?”

 

Đang , Vu Thư Uyển liếc một tòa kiến trúc quen thuộc phía hỏi.

 

“Còn giữ.”

 

Thẩm Chiếm Phong đoạn định lấy , nhưng Vu Thư Uyển đè tay .

 

Vu Thư Uyển:

 

“Không cần lấy , em chỉ hỏi xem mang theo bên thôi, chúng qua đó quyên chút tiền nhang đèn nữa .”

 

Thẩm Chiếm Phong thực tin những thứ , tưởng Vu Thư Uyển tin, nhưng Vu Thư Uyển lắc đầu, “Em cũng tin cái , chẳng qua là cầu một điềm lành cho thôi.”

 

Lần Vu Thư Uyển giấu giếm nữa mà thẳng:

 

“Hết Tết Vân Nam , bên đó nguy hiểm hơn những nơi khác nhiều, coi như cầu cho một điềm lành.”

 

“Lần em nghĩ đến những chuyện ?”

 

Thẩm Chiếm Phong hỏi.

 

.”

 

Vu Thư Uyển rút từ trong túi hai đồng xu, đó bảo Thẩm Chiếm Phong đợi ở bên ngoài, còn thì trong thắp nén nhang mới .

 

“Chúng về sớm chút , ngày mai còn về quê dậy sớm nữa.”

 

Thẩm Chiếm Phong .

 

“Được.”

 

Vu Thư Uyển gọi Thẩm Văn Minh, hỏi thêm:

 

“Nhắc mới nhớ, chị cả cũng sắp về nhỉ?”

 

“Ừm, kinh thành hỏi , chị ngày mai về nhà, nhưng... nhưng xác suất cao cũng giống đây thôi, ở nhà hai ngày là .”

 

Vu Thư Uyển chút tò mò:

 

“Em hình như vẫn gặp rể cả, họ về cùng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-271.html.]

Nghe , ánh mắt Thẩm Chiếm Phong thoáng qua một tia lo âu, “Chỉ một chị cả về thôi, còn về rể...”

 

Thẩm Chiếm Phong dường như còn lời khác , nhưng xung quanh đông , thấy mấy đứa nhỏ cũng tới, chỉ bảo đợi về nhà hãy thong thả kể mở miệng nữa.

 

Mà lúc ở kinh thành, Thẩm Thắng Nam đang thu dọn đồ đạc chuẩn ga tàu để về nhà.

 

“Thắng Nam, uống thêm chút canh con, lát nữa con tàu mấy tiếng đồng hồ, đường ăn uống cũng tiện.”

 

Đoạn Nguyệt Trân đoạn dậy múc thêm cho Thẩm Thắng Nam nửa bát canh trứng:

 

“Đợi khi đến nơi nhớ gọi điện thoại về cho báo bình an nhé, ông nội và bác cả con đều đang lo lắng đấy.

 

À đúng , nhớ bác gửi lời hỏi thăm đến ba con, bảo họ nếu cơ hội nhất định qua đây ở thêm, bác bây giờ nghỉ hưu , cũng thời gian dẫn họ chơi khắp nơi, ông nội con cũng luôn nhớ đến ba con, thỉnh thoảng nhắc đến họ đấy.”

 

“Con thím , thím cứ yên tâm .”

 

Thẩm Thắng Nam đón lấy bát canh trứng uống, đồng thời bảo Đoạn Nguyệt Trân nghỉ ngơi.

 

Thẩm Thiết Quân ở vị trí chủ tọa sắc mặt chút nhạt nhòa, dậy ghế sofa , “Gọi nó đến gì, đến để chọc tức cái già ch-ết ?”

 

“Ba.”

 

Đoạn Nguyệt Trân bất đắc dĩ thở dài, lấy ngón tay khẽ chọc Thẩm Chu đang bên cạnh.

 

Thẩm Chu liếc cha , “Không Thắng Nam, con cứ theo lời thím con , ông nội con tính tình thôi, vả cha con hai chẳng lẽ cứ gặp mặt cả đời .”

 

Thẩm Thiết Quân hừ một tiếng nhưng tiếp nữa.

 

Thẩm Chu sai, tính Thẩm Thiết Quân và Thẩm Xuyên cũng bảy tám năm gặp mặt .

 

Thẩm Thắng Nam uống xong canh, bên Đoạn Nguyệt Trân giúp cô thu dọn xong hành lý cần mang theo, cẩn thận đóng cửa căn phòng Thẩm Thắng Nam ở trong nhà .

 

Đoạn Nguyệt Trân:

 

“Nếu năm nay bận lắm thì ở thêm vài ngày hẵng về, cũng để bầu bạn với ba và mấy đứa em, phòng của con lát nữa bác sẽ một bộ vỏ chăn mới, những thứ khác bác đều giữ nguyên, nhưng quy định cũ nhé, đợi khi con về nhớ ở trong nhà thêm vài ngày để bầu bạn với ông nội, coi như là bầu bạn với bác , bác năm nay nghỉ hưu xong nhàn rỗi quá đây .”

 

“Con thím , lời thím bao giờ mà con chẳng , với con thì bác cả chuyện cũng chẳng tác dụng bằng thím .”

 

Đoạn Nguyệt Trân bật , vỗ vỗ Thẩm Thắng Nam, từ trong túi rút một bao lì xì, “Không nhiều, con cầm lấy, coi như là tiền mừng tuổi.”

 

“Con kết hôn mà thím còn cho tiền mừng tuổi, nếu ba con nhất định sẽ mắng con một trận, con hiểu chuyện cho xem.”

 

Thẩm Thắng Nam nghĩ đến lát nữa về gặp Thẩm Xuyên, đầu to , bất đắc dĩ than vãn một câu.

 

Đoạn Nguyệt Trân thì trực tiếp giúp cô bỏ túi áo, “Cho nên mới bảo con lén lút đừng với ông , trong mắt lớn chúng bác con mãi mãi vẫn là trẻ con thôi.”

 

“Vậy thì con cảm ơn thím nhé.”

 

Thẩm Thắng Nam cũng khách sáo, lời cảm ơn nhận lấy.

 

Thẩm Thắng Nam mười bảy tuổi chọn đến Bắc Kinh tham gia tuyển chọn nữ binh nghi trượng, những năm nay ngoài Tết , những lúc nghỉ phép khác cô đều ở chỗ ông nội.

 

Sau khi bác cả ly hôn đến Bắc Kinh luôn sống cùng ông nội, cưới Đoạn Nguyệt Trân xong, cả gia đình vẫn luôn sống cùng để chăm sóc lẫn .

 

Tính cũng gần mười năm , Đoạn Nguyệt Trân luôn chăm sóc Thẩm Thắng Nam như con đẻ của , cộng thêm hồi đó Thẩm Thắng Nam kết hôn yêu đương cũng đều là Đoạn Nguyệt Trân giúp đưa ý kiến tham mưu, cho nên quan hệ giữa hai thậm chí còn hơn cả cô với bác cả.

 

“Xong , đều thu dọn xong hết , bảo bác cả con đưa con ga tàu.”

 

Đoạn Nguyệt Trân dặn dò:

 

“Lão Thẩm, nốt hai miếng đó đợi về ăn, đưa con bé .”

 

Thẩm Thắng Nam , sắc mặt khựng , “Thím... cái đó, cần đưa con ạ.”

 

“Con là con gái, muộn thế thể đưa , .”

 

 

Loading...