Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 281
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bầu khí trong phòng bỗng chốc rơi im lặng.”
Tâm trạng Thẩm Thắng Nam trong tích tắc rơi xuống vực thẳm, cô thể tiếp những lời đó nữa.
Sau một hồi im lặng hồi lâu, Vu Thư Uyển nghiêm túc :
“Mặc dù nghi ngờ khác là , nhưng em cảm thấy nhà họ Trịnh thực sự quá nhiều điểm nghi vấn.
Bây giờ cách giải quyết nhất chính là chị cả chị hãy bệnh viện kiểm tra , nhất là cũng bảo Trịnh Vân Phi kiểm tra...
Không đúng...
Chị cả, chị cứ âm thầm kiểm tra ở bệnh viện chỗ chúng , đợi xác định kết quả mới tính đến chuyện của Trịnh Vân Phi.
Chuyện thể sinh nở tạm thời gác sang một bên, bây giờ quan trọng là chị rõ bộ mặt thật của Trịnh Vân Phi ."
Thế giới quan của Thẩm Thắng Nam chút sụp đổ, giọng cô run rẩy:
“Chị...
để chị bình tĩnh , đây chị thực sự từng nghĩ đến bước .
Anh ... hôm đó đau lòng như , khi ly mỗi gặp mặt cũng thường xuyên lóc cầu xin chị tha thứ, một thể tâm cơ sâu như , sâu đến mức ngay cả đầu ấp tay gối cũng thể lừa dối đến mức độ ..."
Vu Thư Uyển lên tiếng nữa.
Tính cách thẳng thắn của Thẩm Thắng Nam khiến cô đôi khi vô ý bỏ qua nhiều chi tiết, vả đang ở thời đại , gặp loại đàn ông giỏi ngụy trang bản như , tư tưởng dễ dắt mũi.
Bây giờ vẫn từ PUA xuất hiện, trong cuộc thực sự khó thoát để nhận trải nghiệm của một cách bình tĩnh.
Trời dần tối mịt, Lưu Mẫn ở giữa qua đưa đồ ăn một , thấy tâm trạng Thẩm Thắng Nam chút , định hỏi chuyện nhưng cái lắc đầu hiệu của Vu Thư Uyển, bà im lặng rời .
Lúc Thẩm Chiếm Phong về gần chín giờ tối.
Vu Thư Uyển đang sách trong thư phòng, còn Thẩm Thắng Nam đang sofa báo, kỹ sẽ thấy tờ báo của cô lâu lật trang, rõ ràng là đang ngẩn .
“Bố bên tuy vui nhưng nãy mấy bọn em cùng khuyên nhủ , ngày Tết ngày nhất ông sẽ gì chị , đừng vì chuyện mà buồn."
Thẩm Chiếm Phong thong thả sofa, quan sát vẻ mặt rõ ràng là tiêu cực của Thẩm Thắng Nam.
Thẩm Thắng Nam ngước mắt:
“Chị , chị trách bố, dù ông vẫn luôn như ."
“Ồ."
Thẩm Chiếm Phong gật đầu:
“Vậy chị về , em và Thư Uyển cũng nghỉ ngơi ."
Vu Thư Uyển trong thư phòng sững , định bước giúp Thẩm Thắng Nam một câu, để cô cứ nghỉ ngơi ở bên tiểu viện trong mấy ngày tới, thì bên Thẩm Thắng Nam vui gập tờ báo , bước tới khoác vai Vu Thư Uyển.
“Chị với Thư Uyển chuyện hợp ý, tối nay hai chị em ngủ chung."
Thẩm Chiếm Phong:
“..."
Người bạn học cũ, quen cũ bên ngoài thì cũng thôi , đến cả chị cả trong nhà cũng đòi tranh vợ với thế ?
“Không ."
Thẩm Chiếm Phong thái độ kiên quyết:
“Em đồng ý."
“Cậu đồng ý?"
Thẩm Thắng Nam hì hì, sang Vu Thư Uyển, giọng điệu đáng thương:
“Thư Uyển, trong lòng chị buồn, vả chị nghĩ kỹ , ngày mai nhờ em đưa chị bệnh viện, hôm nay thể ngủ cùng ?
Chị ngủ phòng khách thôi, sáng mai vặn cùng xuất phát."
Vu Thư Uyển vốn định để Thẩm Thắng Nam ở tiểu viện trong mấy ngày tới, thấy tâm trạng Thẩm Thắng Nam lúc hơn nhiều, với như , tự nhiên gật đầu đồng ý.
Nếu Thẩm Thắng Nam ngủ phòng khách thì dường như cũng ảnh hưởng đến việc Thẩm Chiếm Phong và ngủ phòng ngủ chính.
Chỉ là Thẩm Thắng Nam ghé sát bên Vu Thư Uyển, ánh mắt quan sát Thẩm Chiếm Phong:
“Hay là hôm nay sang chỗ Văn Minh hoặc Hồng Tinh ngủ tạm một đêm , chị còn chuyện với Thư Uyển."
Thẩm Chiếm Phong:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-281.html.]
“..."
Anh mấy đồng ý.
“Nhiều chuyện thật đấy, vẫn là ai về chỗ nấy cho tiện."
Thẩm Chiếm Phong thản nhiên lên tiếng.
Thẩm Thắng Nam hừ một tiếng, đang định tung một cú đ-ấm qua thì Vu Thư Uyển lên tiếng :
“Anh cứ , em cũng chuyện với chị cả."
Thẩm Chiếm Phong quan sát sắc mặt của vợ, dừng một chút, lúc mới khẽ ừ một tiếng.
Thẩm Thắng Nam :
“Vậy thôi, hai chị em tiễn !
Muộn thế chắc Hồng Tinh ngủ , Văn Minh ngủ say, mau qua gõ cửa , ồ đúng , cần mang cho một chiếc chăn ?"
“...
Không cần ."
Thẩm Chiếm Phong xong, bỗng nhiên cau mày, giọng mang theo sự quan tâm:
“Chị khỏe ?"
Vừa nãy sáng mai bệnh viện, tự nhiên là bệnh .
Thẩm Chiếm Phong quan sát bà chị cả chuyện khí thế dồi dào, chỉ huy về đại viện nghỉ ngơi, sang Vu Thư Uyển:
“Chị ?"
Vu Thư Uyển và Thẩm Thắng Nam , hiểu cô để khác quá nhiều, chỉ :
“Chỉ là kiểm tra định kỳ thôi, hằng năm kiểm tra sức khỏe tổng quát thì bao giờ sai cả."
Lời sai, nhưng quả thực chút gượng ép.
Đang yên đang lành lúc nào kiểm tra sức khỏe chẳng , cứ nhắm ngày mùng 3 Tết mà khám.
“Trong quân đội hằng năm chẳng đều khám sức khỏe ?"
Thẩm Chiếm Phong hỏi.
Thẩm Thắng Nam chút mất kiên nhẫn:
“Sao lắm lời thế hả, từ nhỏ cũng chẳng thấy quan tâm chị như bao giờ, hỏi đông hỏi tây phiền ch-ết ."
Thẩm Chiếm Phong nhướng mày:
“Em quan tâm vợ em chứ, chị kéo cô bệnh viện, ngộ nhỡ là cô khỏe thì ?"
“Em ."
Vu Thư Uyển :
“Thực sự là khám sức khỏe thôi, bên quân đội diện, là kiểm tra về phía phụ nữ, các là nam giới hiểu cũng là chuyện bình thường, nhưng yên tâm, chị cả sức khỏe ."
“ đấy, cũng hiểu ."
Thẩm Thắng Nam phụ họa theo:
“Lát nữa về nếu hỏi thì nhớ đừng nhiều, cứ bảo là chị với Thư Uyển chuyện, ngày mai định cùng dạo phố."
Thẩm Chiếm Phong mặc dù nhận sự khả nghi của hai , nhưng một là vợ yêu, một là chị ruột, chỉ đành gật đầu mặc nhận.
“Buổi tối lạnh nhớ đắp chăn cẩn thận."
Thẩm Chiếm Phong dặn dò xong Thẩm Thắng Nam:
“Sáng mai bệnh viện, em đưa hai ."
“..."
Thẩm Thắng Nam do dự.
Vu Thư Uyển thấy :
“Vậy , nhớ tám giờ dậy, mang bữa sáng qua cho bọn em, nếu qua bên ăn thì bố chắc chắn sẽ hỏi nhiều, chị cả để bố lo lắng."
“Anh ."