Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Vân Phi chút tình nguyện:

 

“Phúc lợi quân khu phát năm nay vốn dĩ nhiều, chọn nửa cân kẹo hoa quả hai cân gạo ngon gửi qua là mà, còn mua đồ nữa chứ, con bây giờ cần dùng đến chú họ tìm việc giúp con nữa ."

 

“Con tưởng tiếc tiền ?"

 

Kim Quế Vinh lườm một cái, “Nếu bản con thể bệnh, chúng cũng cần chạy tới nhà ông cầu xin giúp đỡ ."

 

Chú họ của Trịnh Vân Phi là Trịnh Văn Chí là giáo sư của Đại học Lâm nghiệp, thím họ Kỷ Nhàn thì là chủ nhiệm khoa phụ sản của Bệnh viện Nhân dân Kinh thị, năm đó Kỷ Nhàn giúp Trịnh Vân Phi giấu giếm Thẩm Thắng Nam, những năm cũng vẫn luôn giúp Trịnh Vân Phi điều lý những căn bệnh thể, một loại thu-ốc nội bộ lấy giá sẽ thấp hơn nhiều, tính tiết kiệm cho Trịnh Vân Phi ít tiền.

 

“Mấy loại thu-ốc đó của bà tác dụng gì chứ."

 

Trịnh Vân Phi mắng c.h.ử.i:

 

“Nhìn xem cũng ba năm , dày con sắp ăn hỏng , cũng chẳng thấy tin tức gì, đây nhắc đến nữa, nhưng trong một năm , con đều đưa Thôi Hiểu Nhã về nhà , cái bụng đó vẫn thấy động tĩnh gì, con thấy thím họ cũng đáng tin!"

 

“Bà đáng tin mà thể chủ nhiệm Bệnh viện Nhân dân ?"

 

Kim Quế Vinh thở dài, “Con cứ kiên trì , ngoài bà , chúng bây giờ cũng tìm khác giúp đỡ nữa , hơn nữa là phần t.ử tri thức, thấy giống như đang lừa con , vả cũng tầng quan hệ họ hàng của ba con ở đó mà, thể hại con , nếu thật sự hại con, bà cũng sẽ tốn công sáu tháng kiểm tra cho con một ."

 

Nói đến đây, Trịnh Vân Phi rốt cuộc chột , chỉ thể gật đầu theo Kim Quế Vinh tới điểm đại lý mua đồ.

 

Trịnh Văn Chí còn hai năm nữa là nghỉ hưu ở trường đại học , nguyện vọng lớn nhất của ông là thể để đứa con gái duy nhất Trịnh Minh Châu của trường đại học tiếp quản vị trí của .

 

Vì Trịnh Minh Châu, ông cửa dùng các mối quan hệ tiến cử Trịnh Minh Châu trường Đại học Lâm nghiệp nơi đang công tác, khi đại học, mỗi kỳ thi hàng năm, ông còn tiến hành “phụ đạo kỳ thi" đặc biệt cho Trịnh Minh Châu, cho nên Trịnh Minh Châu hầu như năm nào cũng thứ nhất, còn thể nhận học bổng quốc gia.

 

Chỉ là tất cả những thao tác quy tắc ngầm , Trịnh Minh Châu ít.

 

Trong lòng Trịnh Văn Chí, con gái giống như cái tên ông đặt cho cô , là viên minh châu trong lòng bàn tay, con gái chỉ cần thấy những gì nhất, tươi sáng nhất thế giới , vui vẻ thuận lợi sống hết đời là đủ , còn những chuyện mờ ám ở phía , ông là đủ .

 

Ông trải sẵn con đường trong cuộc đời cho con gái, chỉ cần con gái bước những bước chân nhẹ nhàng qua là .

 

Ít nhất trong hơn hai mươi năm đầu đời, con đường đời của con gái đều qua như .

 

đến bây giờ, xảy ngoài ý .

 

Nói chính xác thì, thời kỳ phản nghịch của con gái dường như chút đến muộn.

 

Sau khi Trịnh Minh Châu nghiệp dây thần kinh nào trong não hỏng, một lòng tham gia chính sách lên núi xuống làng, mở miệng là vì xây dựng tổ quốc, vì chi viện Lâm Bá, là thanh niên tri thức thì nên cống hiến bản , đốt cháy bản ...

 

Người khác , nhưng Trịnh Văn Chí với tư cách là giáo sư quá hiểu rõ hoạt động rốt cuộc là vì cái gì .

 

Nói trắng , chẳng qua là để giải quyết tình trạng thanh niên tri thức thất nghiệp ở nhà, những trí thức trẻ mới nghiệp còn tiếp xúc qua xã hội đừng xây dựng tổ quốc, ước chừng khi tới Lâm Bá, ngay cả việc thể sinh tồn cũng là một vấn đề lớn!

 

Càng huống hồ con gái là đứa trẻ đơn thuần lương thiện như , khi nhỡ đàn ông dỗ dành, ở cái nơi chim thèm ỉa đó, công sức mấy chục năm qua của ông coi như bỏ phí!

 

“Ba ?"

 

Trịnh Minh Châu vươn vai bước khỏi phòng, Kỷ Nhàn vội vàng bước tới hâm nóng bữa sáng cho cô, :

 

“Vẫn ở trong phòng dậy, tối qua cả đêm ngủ."

 

Trịnh Minh Châu hừ một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-284.html.]

 

“Uổng công ba còn là phần t.ử tri thức cao cấp, chẳng chút giác ngộ nào hết, giống y hệt mấy bạn học của con, con khuyên bạn con cùng con đăng ký chi viện Lâm Bá, bọn họ từng từng đều , đúng là uổng công nhiều sách như ."

 

Kỷ Nhàn tuổi cao, vén lọn tóc rủ xuống bên tai, bà lúc mới bưng bữa sáng , mặt mang theo cơn giận nhàn nhạt, nhưng khi lời khỏi miệng, dịu dàng hơn nhiều:

 

“Bạn học của con mới là suy nghĩ bình thường, nhưng may mà vẫn còn cơ hội cứu vãn, Minh Châu , tối qua ba con bàn bạc với , đợi hai ngày nữa khi , ông sẽ giúp con liên hệ với quen, gạch tên con khỏi danh sách chi viện."

 

“Con chịu."

 

Trịnh Minh Châu nghiêm túc :

 

“Mù quáng ham hưởng thụ, thực chính là một loại tội ác khác, những bạn của con khi sách nếu chỉ hưởng thụ, thì khác gì sâu mọt?"

 

Kỷ Nhàn tiếp tục khuyên:

 

“Ba con sắp xếp cho con khi nghiệp tới đại học giáo viên tính là sâu mọt ?

 

Dạy học trồng ?"

 

“Mẹ, cái giống !

 

Bây giờ Lâm Bá cần nhân tài như con, con nên cống hiến một phần sức lực của , con tuyệt giao với những bạn đăng ký , con cần loại bạn bè cầu tiến giống như sâu mọt xã hội !

 

Mẹ với ba nếu cho con , con liền..."

 

Trịnh Minh Châu suy tính , c.ắ.n răng :

 

“Con liền cả đời thèm mặt hai nữa!"

 

Giáo sư Trịnh lúc cuối cùng cũng bước , đúng lúc thấy những lời , khuôn mặt vốn già nua càng thêm tang thương.

 

Giáo sư Trịnh:

 

“Con mặt chúng , chúng cũng thể đồng ý để con tới Lâm Bá nộp mạng ."

 

“Ba!"

 

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao của Trịnh Minh Châu sốt ruột đung đưa, “Đây nộp mạng, là xây dựng tổ quốc!

 

Nơi con đăng ký là cao nguyên Cổ Luân quanh năm gió cát mịt mù, thông qua trồng trọt để định đất nước nhưng mãi vẫn thành công, con chính là sinh viên đầu bốn năm liên tiếp của chuyên ngành chúng con đấy, con thì ai ?"

 

Nghe thấy lời , Trịnh Văn Chí trong lòng càng giận hơn.

 

Ông hy vọng con gái thể sự tự tin, nhưng những sự tự tin , là vì hàng năm ông đều dạy thêm cho cô, thậm chí tiếc tự thông qua việc sửa bài thi mới đạt , sự thật cho Trịnh Minh Châu, chính là đả kích cô, ngờ khiến cô ngày càng tự tin, thậm chí tự tin quá mức !

 

“Con chỉ bên đó cần sinh viên đại học lâm nghiệp, nhưng con tìm hiểu qua tình hình bên đó ?"

 

Trịnh Văn Chí nén giận hỏi .

 

“Tìm hiểu mà, vùng giáp ranh ba tỉnh thuộc khu vực cao nguyên, vì những năm đầu đủ coi trọng nên thoái hóa thành bãi cát, cũng gián tiếp dẫn đến việc Kinh thị bên hàng năm gió cát trở nên lớn hơn...

 

Con đều cả mà, cho nên con mới kiên quyết !"

 

 

Loading...