Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 287
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Thắng Nam:
“..."
Lúc Thẩm Thắng Nam bỗng nhiên cảm thấy vẫn đủ bốc đồng, hơn nữa...
Vu Thư Uyển thật sự hợp tính !
Vu Thư Uyển thấy Thẩm Thắng Nam vẫn đó, nghĩ ngợi một chút, giải thích:
“Anh sớm lộ sơ hở , bây giờ chị sự thật, cho dù đ-ánh gần ch-ết, cũng dám ngoài gì, ngược còn cầu xin chị tha thứ."
“...
Cho nên chị cả, bây giờ chị gì cứ yên tâm mà là ."
Kinh thị gió cát lớn, mùa đông khô hanh lạnh lẽo, nhưng những thứ so với Quan Đông mà thì chẳng đáng nhắc tới.
Thôi Hiểu Nhã còn nhớ những ngày hồi nhỏ vì thời tiết quá lạnh, mùa đông trong nhà đến nước rửa mặt cũng dùng nổi, lúc đó cô hâm mộ nhất chính là hàng xóm nhà họ Trịnh, nhà bọn họ là gia đình đầu tiên trong huyện dùng lò than, bất cứ lúc nào bất cứ nơi cũng thể dùng nước nóng, chỉ điều giá than tổ ong quá đắt, nhà họ Trịnh cũng dùng tiết kiệm.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, rơi mí mắt Thôi Hiểu Nhã, Thôi Hiểu Nhã lò than xuất thần, vội vàng nhấc ấm nước đun sôi lò than xuống.
Sau khi nước rót bình thủy, nóng bốc lên, nhiệt độ trong phòng dường như cũng tăng lên một chút.
Những ngày như , là những ngày Thôi Hiểu Nhã đây nghĩ cũng dám nghĩ tới.
Bất cứ lúc nào bất cứ nơi cũng thể dùng nước nóng, than tổ ong tuy vẫn đắt đỏ, nhưng hàng tháng đều thể dùng phiếu mua về một lượng cố định, nếu tính toán một chút thì ngày nào cũng thể dùng , quan trọng nhất là, còn thể sống trong căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách như thế ở Kinh thị.
Căn nhà ở vị trí hướng ngoại ô Kinh thị, gần quân khu phía Tây, là nhà phân phối, tính là tài sản công, dùng cho Thẩm Thắng Nam và Trịnh Vân Phi kết hôn, nếu căn nhà như thế , cho dù tiền cũng ở .
Đồ nội thất trong nhà thì hơn một nửa là Trịnh Vân Phi mua, năm đó khi kết hôn, ý định của Thẩm Thắng Nam là hai góp sắm sửa một chút, nhưng đó nhà họ Trịnh lấy tiền sính lễ dùng cho đám cưới, Thẩm Thắng Nam bàn bạc với Lưu Mẫn, chỉ bảo bỏ tiền mua đồ nội thất, mặc dù trong căn phòng cũng chẳng mấy món đồ nội thất, tính , thứ đáng giá nhất lẽ chính là cái lò than mặt Thôi Hiểu Nhã.
“Ngẩn cái gì đấy, rót cho chén nước."
Trịnh Vân Phi mới ngủ dậy, ngáp một cái vươn vai, quanh phòng một lượt, hỏi:
“Mẹ ?"
Thôi Hiểu Nhã rót nước cho Trịnh Vân Phi đặt lên bàn :
“Ra ngoài đan giỏ cho , là năm mới thể kiếm thêm chút."
“Ồ."
Trịnh Vân Phi đang chuyện, liếc Thôi Hiểu Nhã một cái:
“Nhà máy thực phẩm năm nay ăn tết phát lương , đồ tết đều là mua, em cũng thể bỏ một đồng nào chứ."
“Sao em bỏ, năm cân thịt lợn tết đó em mua ?
Em ở nhà máy thực phẩm chỉ là một nhân viên đóng gói dây chuyền cấp thấp, lương thấp đến đáng thương, bớt đ-ánh chủ ý lên em ."
Trịnh Vân Phi hừ hừ, cũng tiếp tục truy hỏi.
Sau khi ly với Thẩm Thắng Nam, thử tìm những phụ nữ khác, nhưng khi quen thuộc , ly hôn đối phương còn xuất quân đội, đều tiếp tục qua với nữa.
Sau đó, một Trịnh Vân Phi về quê, gặp Thôi Hiểu Nhã kết hôn, hai nhà ở gần , từ nhỏ là hàng xóm, những năm còn bà mai tới cửa tác hợp hai , chỉ điều Thôi Hiểu Nhã vì chiều cao quá thấp điều kiện gia đình kém nên thành, cô cũng mãi tìm nhà ai để kết hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-287.html.]
Lần gặp mặt xong, Trịnh Vân Phi nảy ý định với Thôi Hiểu Nhã, lời ngon tiếng ngọt cả một tràng, cộng thêm tình nghĩa hồi nhỏ, thế mà Trịnh Vân Phi lừa lên giường.
Sau khi ngủ cùng , Thôi Hiểu Nhã tự nhiên đòi Trịnh Vân Phi chịu trách nhiệm, khi Trịnh Vân Phi đưa cô tới Bắc Kinh, cô mới hóa Trịnh Vân Phi vẫn ly hôn.
chuyện còn quan trọng nữa .
Thôi Hiểu Nhã tận mắt thấy căn nhà như , điều kiện sống như , cho dù trong nhà mắng là hủ hóa, cũng kiên quyết cùng Trịnh Vân Phi sống qua ngày.
Ai ai cũng một trái tim hướng tới cuộc sống , Thôi Hiểu Nhã gia cảnh nghèo khó từ nhỏ càng như , cô cách nào từ chối những ngày bất cứ lúc nào cũng thể dùng nước nóng, càng cách nào từ chối sống trong căn nhà như thế .
Mà Trịnh Vân Phi cũng chỉ nắm bắt tâm tư của Thôi Hiểu Nhã, mới nắm c.h.ặ.t cô trong tay.
“Cũng mùng năm , năm nay vẫn định về quê thăm ba ?"
Thôi Hiểu Nhã bỗng nhiên hỏi.
Trịnh Vân Phi:
“Anh gọi điện về nhà , ba năm nay đón tết cùng nhà chị , về còn tiết kiệm khoản tiền tàu xe."
“..."
Thôi Hiểu Nhã im lặng một lúc, vẻ mặt đắn đo qua:
“Vân Phi, em hai năm về ."
“Vậy em về , ngăn cản em ."
“Ý của em là thể cùng em về một chuyến ?"
Thôi Hiểu Nhã chút tức giận, “Người trong nhà mắng em khó thế nào cũng , em tự về chừng còn ba em lôi đ-ánh, cùng em, còn thể chắn cho em một chút, em vì hy sinh đủ nhiều , thể nghĩ cho em một chút ?"
“Tự em lựa chọn ở bên mà, ép em."
Trịnh Vân Phi khinh khỉnh:
“Hơn nữa, em thể ở Bắc Kinh, ở căn nhà như , chẳng là nhờ ."
Cũng là vì Thẩm Thắng Nam ở đó mới đúng chứ.
Trong lòng Thôi Hiểu Nhã nghĩ như , nhưng thực tế hề thích Thẩm Thắng Nam.
“Chúng cũng thể cứ mãi sống như thế , rốt cuộc khi nào mới ly hôn với Thẩm Thắng Nam?"
Thôi Hiểu Nhã nhịn hỏi một nữa.
“Tại thể cứ mãi sống như thế , Thôi Hiểu Nhã, em đừng quên Thẩm Thắng Nam ở đó, ngày tháng của chúng mới thể dễ chịu, công việc của cũng mới thể giữ ."
Thôi Hiểu Nhã nổi giận, “Trịnh Vân Phi, còn là đàn ông ?
Anh mà cứ như , em thà về Quan Đông tìm một đàn ông nông thôn gả cho xong, chứ theo tiếp tục chịu ủy khuất nữa!"
“Ủy khuất?"
Trịnh Vân Phi , “Thẩm Thắng Nam bao giờ tìm em gây rắc rối, em ngày ngày ăn ngon mặc mà sống, ủy khuất em cái gì?"
“Dù cho em một cái thời hạn, nếu ngày mai em luôn, em tuy thích cuộc sống hiện tại, nhưng em cũng hiểu rõ cứ thế là kế lâu dài, vạn nhất ngày Thẩm Thắng Nam thật sự cho sốt ruột, em theo cũng gánh nổi , em ngốc!"