Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 303
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông nội, cháu cần những sự bù đắp ."
Vu Thư Uyển hít sâu một , đặt chiếc chìa khóa lên bàn, “Cháu kết hôn với thì chuẩn sẵn sàng tâm lý, còn về ông cũng thể yên tâm, ngay cả khi bất trắc gì xảy , cháu vẫn thể tự chăm sóc cho bản ."
“Cháu vẫn nhận?"
Thẩm Thiết Quân nhíu mày, bỗng nhớ điều gì đó, ánh mắt sắc lẹm, nhàn nhạt :
“Cái coi như là tài sản riêng ông tặng cho cháu, cho dù cháu nhận, trong di chúc cũng sẽ ghi rõ, cháu..."
“Ông nội!"
Vu Thư Uyển buồn bất lực cắt ngang lời ông, “Ông đang độ tuổi sung mãn, đừng những lời may mắn như ."
“Dù ông cũng gọi điện cho bên phòng công chứng , cháu xem mà , nếu nhận, ông e là ngày nào cũng canh cánh chuyện , lo lắng một ngày già thêm hai tuổi mất..."
Ông cụ tự uống lẩm bẩm, thỉnh thoảng dùng dư quang liếc Vu Thư Uyển một cái.
Thấy ông cụ sắp sửa lẩm bẩm về di chúc nữa , Vu Thư Uyển lúc mới bất lực mà đồng ý.
“Thế mới đúng chứ, ông trúng thì sai !"
Thẩm Thiết Quân thở phào nhẹ nhõm, bật .
Người bên phòng công chứng đến nhanh, vì chuẩn sẵn giấy tờ nên đầy mười phút thành việc sang tên.
Mặc dù những nhà họ Thẩm đợi bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì trong thư phòng, nhưng thấy bên phòng công chứng đến, phần lớn cũng đoán điều gì đó.
Vợ chồng Thẩm Chu để tâm đến chuyện , vả ông cụ cũng sớm sang tên ngôi nhà đang ở cho ông , khi Vu Thư Uyển ngoài họ cũng dò hỏi gì, còn mấy chị em nhà họ Thẩm khi tìm hiểu sơ qua, cũng đều tỏ hứng thú.
Sau khi thu dọn xong những đồ đạc cần mang theo cho ngày mai , lúc Vu Thư Uyển mới chủ động chuyện với Thẩm Chiếm Phong.
“Vì là tặng riêng cho cá nhân em, em cứ tự xử lý là , cần hỏi ý kiến của ."
Nghe xong, Thẩm Chiếm Phong nghiêm túc Vu Thư Uyển, “Quyết định của ông nội trong nhà sẽ ai phản đối , em cứ yên tâm nhận lấy ."
“Em yên tâm khác gì, chỉ là nhận lấy thấy chút yên lòng."
Vu Thư Uyển bật , “Đột nhiên phát cho em hai ngôi nhà ở Kinh Thị, cứ như đang mơ ."
“Đổi là khác chắc chắn vui mừng khôn xiết , em thì thản nhiên thế, ngày mai khi qua xem hai ngôi nhà đó ?"
Vu Thư Uyển nghĩ ngợi một lát, “Tạm thời cũng ở, cứ để đó , đúng , ông nội từng nghĩ tới chuyện cho thuê ?"
“Căn tứ hợp viện bên phố Đông Cổ cũng thâm niên , mặc dù định kỳ đến dọn dẹp, thể đến ở bất cứ lúc nào, nhưng ít trả nổi giá đó, biệt thự kiểu Tây ở ngoại ô chắc là thuê đấy, lát nữa em thể với chị cả một tiếng, đợi khi hết Tết chị Bắc Kinh, nhờ chị để mắt tới giúp em."
“Vâng."
Vu Thư Uyển gật đầu, cất hai chiếc chìa khóa cẩn thận.
Thời gian vé tàu là buổi sáng, sáng sớm Đoạn Nguyệt Trân dậy sớm bữa sáng, nhưng mãi cho đến khi họ cửa, Thẩm Thiết Quân vẫn xuống lầu lộ diện.
Vợ chồng Thẩm Chu tiễn họ ga, khi lên tàu, Vu Thư Uyển vẫn luôn ngóng lên tầng hai.
“Đi thôi, lên tàu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-303.html.]
Thẩm Chiếm Phong mở cửa xe, hiệu cho Vu Thư Uyển lên xe.
Bên cạnh, hai chị em Thẩm Thắng Nam và Thẩm Văn Minh thu dọn đồ đạc, cũng theo lên.
“Chúng chào ông nội một tiếng ạ?"
Vu Thư Uyển tò mò hỏi.
Thẩm Văn Minh thì mang vẻ mặt quen , “Hồi nhỏ đầu em đến cũng từng hỏi như , mới ông nội vẫn luôn thói quen , rời thì tuyệt đối sẽ cửa tiễn."
“Ừ."
Thẩm Thắng Nam gật đầu, trấn an:
“Ông nội tính tình là như , ông thích cảnh ly biệt."
“Hóa là như ."
Đoạn Nguyệt Trân ở hàng ghế thứ ba, cũng tiếp lời trấn an vài câu, “Đợi Thư Uyển đến thêm vài quen là , các cháu ở ngắn quá, nếu nghỉ thời gian, cứ việc qua đây ở bất cứ lúc nào, đến lúc đó chơi thêm vài ngày, giới trẻ các cháu thích xem phim đúng , bác cả của các cháu chính là nhân viên chiếu phim đấy, đến lúc đó sẽ dẫn các cháu phòng vận hành của rạp chiếu phim xem cái gì đó mới lạ."
Trong gương chiếu hậu, Thẩm Chu liên tục gật đầu, “Nhà ở Kinh Thị quanh năm mấy , Thắng Nam những năm còn thường xuyên về ở, giờ lớn bận rộn cũng thời gian, hai bác ở bên cạnh ông cụ bình thường buồn chán lắm, các cháu cứ việc qua bất cứ lúc nào."
Thẩm Văn Minh mím môi thành tiếng, “Vậy nghỉ thì bảo Hồng Tinh qua ở một thời gian, hồi nhỏ nghỉ hè nghỉ đông em đều qua đây, Hồng Tinh thì từng qua ở bao giờ."
Thẩm Thắng Nam phụt theo, “Chúng hồi nhỏ hễ đến là chấp nhận sự quản lý quân sự hóa của ông nội, hồi nhỏ nhiều nhất là chạy bộ buổi sáng thôi, chị lúc đó còn theo các chú trong bộ đội tập quân sự cơ, cũng Hồng Tinh qua đây, ông nội sẽ xử lý thằng bé thế nào nữa."
“Thằng bé chắc chắn đến ."
Thẩm Chu xen :
“Còn tại hai đứa về nhà lải nhải , gọi điện thoại bác mời thằng bé qua ở, nó thẳng là sợ tập quân sự."
“Thằng nhóc còn tinh quái hơn mấy đứa chúng hồi nhỏ nữa!"
Thẩm Thắng Nam lắc đầu, “Hồi nhỏ bố mà thể quản chị như quản Hồng Tinh thế , thì chị cũng chẳng đến mức nghiệp cấp ba trốn đến Bắc Kinh ."
“Tiểu Xuyên nó..."
Thẩm Chu khẽ thở dài, “Nó chính là vì mấy tiền lệ là các cháu , cho nên bây giờ sự quản lý của nó đối với Hồng Tinh nới lỏng hơn nhiều , các cháu cũng cố gắng thông cảm cho nó một chút, Thắng Nam lẽ cháu , hôm thứ hai các cháu đến Bắc Kinh, các cháu gọi điện cho bác, là Tiểu Xuyên bên đó lo lắng đến nửa đêm ngủ ."
“Hả?"
Thắng Nam trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy khó tin, “Bác và bố cháu hòa ạ?"
“Nghe cháu ."
Thẩm Chu lặp một , khi khựng nửa giây, giọng điệu chút trầm xuống, “Nó giận ông nội thì bác thể hiểu , nhưng gây gổ với bác bao nhiêu năm nay gì chứ?"
Thẩm Thắng Nam hừ một tiếng, vẫn giữ vẻ mặt hài lòng với Thẩm Xuyên:
“Ông cảm thấy bác cũng nên giống như ông thôi, giống như ông thèm để ý đến ông nội, giận dỗi ông nội, hừ, ông luôn cảm thấy đời chỉ là đúng nhất, khác đều nghĩ giống hệt ông mới , giống là phạm sai lầm."
Thẩm Chiếm Phong hắng giọng, “Những năm là nghĩ như , hai năm nay tình hình hơn nhiều ."