Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 308

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế mới đúng chứ!"

 

Lưu Mẫn đang ở cửa liền chống nạnh xông , giận bất lực cảm thán:

 

“Năm đó nếu ông nghĩ thông suốt thì đến mức bao nhiêu năm nay hai nhà xử sự xa cách như !"

 

Thẩm Xuyên nhíu mày, vịn bàn dậy:

 

“Vậy cũng hối hận vì thế, quả thật để ý, nhưng cũng cảm thấy đáng cho , bao nhiêu năm nay... coi như là trút giận , thôi , thu dọn đồ đạc, chiều nay mua vé qua đó chuyện với ông già ."

 

“Cứng miệng ông."

 

“Không cứng miệng."

 

Thẩm Xuyên nữa nhấn mạnh:

 

“Dù để ý, cũng để ý , cái cục tức lão già đó đáng chịu!

 

đây là vấn đề nguyên tắc, cái suy nghĩ của đổi , nhưng thời gian trôi qua, cơn giận của cũng thực sự trút hết ."

 

Nhìn bóng lưng Thẩm Xuyên rời , Lưu Mẫn vẫn mấy hiểu .

 

Tuy nhiên, Thẩm Thắng Nam theo phòng đó mang theo vài phần tán đồng trong ánh mắt:

 

“Không ngờ ba vẫn còn chút lương tâm."

 

Lưu Mẫn:

 

“..."

 

“Khụ khụ khụ!"

 

Lưu Mẫn định thần lườm Thẩm Thắng Nam một cái:

 

“Dù cũng là ba con, năng chú ý một chút, hôm qua còn xin con đấy thôi, đừng lúc nào cũng treo cửa miệng như ."

 

Thẩm Thắng Nam thè lưỡi, :

 

“Con nhất thời lỡ lời thôi mà , thật con thể hiểu suy nghĩ của ba, ông là đang trút giận , lời của con... coi như là trút giận cho cái thuở nhỏ từng ông đ-ánh hai mươi thước tay vì sai mấy chữ ."

 

“Mấy các kẻ tung hứng lí lẽ vòng vo với đấy ."

 

Lưu Mẫn đau đầu xoa xoa huyệt thái dương:

 

“Người nhà họ Thẩm các ai nấy tâm tư đều thật nhiều, là thì chẳng thèm nghĩ mấy cái thứ ."

 

Thẩm Thắng Nam hi hi , đầu chút sùng bái Vu Thư Uyển:

 

“Thư Uyển, hôm qua em đoán ba sẽ đúng !"

 

“Vâng."

 

Vu Thư Uyển khẽ :

 

“Ba hiểu nhiều hơn chúng , mấy cái trò vặt chắc chắn , nhưng ngờ ba dùng cách mà chủ động Bắc Kinh."

 

Lưu Mẫn nghiến răng nghiến lợi :

 

“Bao nhiêu năm nay ở giữa dàn xếp mệt ch-ết , ông mà còn , sẽ trói ông đem !"

 

Vu Thư Uyển nhịn thành tiếng, cô thật sự thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của ông già cổ hủ Thẩm Xuyên dây thừng trói sẽ như thế nào, ngược trong đầu nảy hình ảnh Thẩm Chiếm Phong giống ông , thế là càng dữ dội hơn.

 

Thẩm Chiếm Phong rõ ràng nhận ánh mắt kỳ lạ của cô vợ bên cạnh đang , khi liếc mắt một cái thì chỉ đạm nhiên :

 

“Chuyện của thế hệ các tự giải quyết, đừng lúc nào cũng bắt Thư Uyển động não theo, lát nữa bọn con ngoài xem phim , đây."

 

“Xem phim gì thế?"

 

Thẩm Thắng Nam tò mò tiến gần hỏi.

 

Thẩm Chiếm Phong nhân lúc Vu Thư Uyển định trả lời cảnh giác kéo cánh tay vợ đưa ngoài, khi còn nháy mắt hiệu với Thẩm Văn Minh.

 

“Khụ khụ khụ!"

 

Thẩm Văn Minh lập tức chắn mặt Thẩm Thắng Nam:

 

“Chị cả, bộ phim mới 'Lãng mạn sắc huyết', chị hứng thú ?"

 

Thẩm Thắng Nam cắt ngang như , theo bản năng gật đầu:

 

“Chưa xem, là kể về câu chuyện tình yêu trong chiến tranh ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-308.html.]

Thế thì chị cũng chút hứng thú đấy."

 

“Vậy thì quá !"

 

Thẩm Văn Minh reo hò một tiếng, gọi cả Thẩm Hồng Tinh và Trình T.ử Mặc đây:

 

“Anh cả , hôm nay chỉ cần là phim chị cả hứng thú, mấy bọn em chỉ cần cùng chị cả xem, tiền vé cả bao hết!"

 

Thẩm Thắng Nam ngẩn , hiểu chuyện:

 

“...

 

Hay cho Thẩm Chiếm Phong, bây giờ còn dùng ba mươi sáu kế với nữa cơ đấy, hừ, chỉ là chơi với Thư Uyển thôi, chứ nếu mang theo nó còn chẳng thèm !"

 

“Vậy chị cả đưa bọn em !"

 

Thẩm Văn Minh đẩy hai đứa nhỏ bên cạnh một cái.

 

Thẩm Hồng Tinh liên tục gật đầu, Trình T.ử Mặc nghĩ đến chú Thẩm nhân cơ hội bồi dưỡng tình cảm với Vu Thư Uyển, cũng học theo Thẩm Hồng Tinh gật đầu đầy vẻ nịnh nọt.

 

Thẩm Thắng Nam đảo mắt hai đứa em trai và đứa cháu, cuối cùng hừ một tiếng, miễn cưỡng gật đầu.

 

Lúc bên ngoài ngõ truyền đến tiếng chuông xe đạp, chắc là Thẩm Chiếm Phong đưa Vu Thư Uyển rời .

 

Thẩm Thắng Nam:

 

“Chẳng bọn nó cũng xem 'Lãng mạn sắc huyết' ?

 

Đi thôi, nhanh chân lên khi còn kịp gặp xem cùng một suất đấy."

 

“Yên tâm , tuyệt đối gặp , bọn họ xem 'Trận chiến thung lũng đào' ."

 

“...

 

Hả?"

 

Thẩm Thắng Nam Thẩm Văn Minh xong bịt miệng:

 

“Chẳng lúc nãy em bảo là 'Lãng mạn sắc huyết' ?"

 

Thẩm Văn Minh thấy lộ cũng giả vờ nữa, gãi đầu hì hì :

 

“Lúc nãy em chỉ hỏi xem chị cả hứng thú với bộ phim mới thôi mà, chị cả đừng trách em, đây là chủ ý của cả đấy."

 

“Thật là hết nổi mấy các !"

 

Thẩm Thắng Nam hừ một tiếng, nghĩ đến việc Thẩm Chiếm Phong sắp Điền Nam nên cũng tính toán thêm nữa, vung vẩy cánh tay đưa mấy đến một rạp chiếu phim khác.

 

Bắc Kinh.

 

Nghe Thẩm Xuyên qua đây, đồng đội cũ năm xưa của ông là Trung đoàn trưởng Đồng đích đến ga tàu hỏa đón .

 

“Con trai đặt tay ông bao nhiêu năm nay mà chỉ lẫn quẩn ở chức đại đội trưởng thì cũng thôi , còn đưa Điền Nam nữa, nếu đây cũng từ trong bộ đội thì sớm lên tận nhà tìm ông ."

 

Trung đoàn trưởng Đồng lái xe hì hì :

 

“Ông đừng nữa, bên phía Tư lệnh Thẩm tạo cho ít áp lực , tính tình Chiếm Phong các còn , bình thường cứ sợ nó là cháu trai của Tư lệnh Thẩm, chỉ sợ thăng chức nhanh quá, vả cũng , đại đội tăng cường của nó thành nhiệm vụ trở về, gian tiến bộ lớn lắm đấy."

 

Thẩm Xuyên Trung đoàn trưởng Đồng lời thật lòng, ông cũng truy hỏi thêm nữa, gật gật đầu, giục Trung đoàn trưởng Đồng nhanh một chút.

 

“Cuối cùng cũng nỡ xin Tư lệnh ?"

 

“Xin ?"

 

Thẩm Xuyên lắc đầu, “ hòa giải với ông ."

 

“Được , dù lật tung cả Bắc Kinh lên thì cũng chỉ đứa con trai ruột của ông mới dám chuyện với Tư lệnh như thôi."

 

“...

 

Hầy."

 

Thẩm Xuyên cuối cùng cũng chỉ thở dài một tiếng, khi đến bệnh viện, Trung đoàn trưởng Đồng lên lầu thăm Thẩm Thiết Quân , đó Thẩm Xuyên mới xách hai túi hoa quả mua lên lầu.

 

“Vào , ba đang đợi em đấy."

 

Thẩm Chu thấy Thẩm Xuyên cũng chỉ dặn dò một câu nhạt nhẽo.

 

Thẩm Xuyên khựng , ánh mắt dừng khuôn mặt cả:

 

“Anh dường như nhiều nếp nhăn hơn so với gặp ."

 

 

Loading...