Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 314
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:36:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mọi cứ xếp đồ đạc lên xe một cách trật tự , lát nữa nhớ dùng dây thừng buộc đồ xe la cho c.h.ặ.t một chút.
Chúng năm tiếng đồng hồ mới chuyển sang xe bò để lên đ-ập.
Nếu buộc c.h.ặ.t, đường dễ rơi mất, lúc đó sẽ chậm trễ hành trình, e là đến mười hai giờ đêm cũng chắc tới nơi , rõ ?"
Tiếng hò hét của đội trưởng rõ lắm trong môi trường ồn ào của nhà ga.
Trịnh Minh Châu và Phùng Trác ở giữa đội ngũ, mặt hẹn mà cùng lộ vẻ nghi hoặc.
“...
Gì cơ?
Ngồi xe la tận năm tiếng á?"
Phùng Trác trợn tròn mắt, há hốc mồm hỏi.
Trịnh Minh Châu cũng ngẩn :
“Năm tiếng còn đủ, còn đổi sang xe bò để lên đ-ập ?"
Đội trưởng chút mất kiên nhẫn quét mắt hai bọn họ:
“Trước khi đến các ?
Đây là huyện lỵ, là Lâm Bá nơi các sắp đến .
Nếu ở ngay đây thì cũng chẳng cần các đến để kiến thiết gì."
Đồng chí ở lâm trường đến đón thanh niên tri thức rít một thu-ốc:
“Các đồng chí nhỏ , đừng vội, đợi khi định chỗ ở , sẽ cho các nghỉ một ngày để lên huyện.
Bình thường mười ngày nửa tháng cũng sẽ nghỉ một , lúc đó thể hẹn xe bò, xe la ở lâm trường để cùng ."
“..."
Lời đầy ý của đồng chí lâm trường tai đám thanh niên tri thức giống như tiếng sét đ-ánh ngang tai.
Mười ngày nửa tháng mới nghỉ một ?
Đây là vắt kiệt sức ?!
Cái xe la vốn dĩ khó , đường xá khó , đến lúc đó vất vả cực khổ mấy tiếng đồng hồ lên huyện, ngợm rã rời , còn lãng phí thời gian, căn bản là chẳng còn lúc nào để việc khác nữa!
Gió cao nguyên Lâm Bá lớn hơn ở Kinh Thành nhiều, những cơn gió Bắc từ Siberia tràn về hung hãn thổi thẳng mặt nhóm thanh niên tri thức mà bất kỳ vật gì che chắn.
Tóc tai Phùng Trác từ sớm thổi rối bù như ổ rơm, tình trạng của Trịnh Minh Châu cũng chẳng khá khẩm hơn, khi liên tiếp hắt mấy cái, sự thúc giục của đội trưởng, cô mới mang bộ mặt đau khổ leo lên xe la.
Năm tiếng đồng hồ đường chỉ lâu mà còn cực kỳ khó , những thanh niên tri thức từng chịu khổ giữa đường bắt đầu gào t.h.ả.m thiết, oán hận ngập trời.
Khó khăn lắm mới đợi lúc xe la dừng , kết quả là gọi bọn họ xuống để đổi xe.
Đợi đến khi cuối cùng cũng tới lâm trường đ-ập thì là mười một giờ rưỡi đêm .
Các thanh niên tri thức ai nấy đều hành hạ đến mức kiệt sức, hình xiêu vẹo như sắp rã rời.
dù , bọn họ vẫn tham gia cuộc họp thanh niên tri thức tạm thời mới phân phối chỗ ở.
Đồ đạc Phùng Trác mang theo đầy đủ, khi tới ký túc xá, trải giường xong, quẳng đồ đạc sang một bên lăn ngủ .
Còn tình hình của Trịnh Minh Châu thì khó khăn hơn một chút, cô mang theo bất cứ thứ gì, chằm chằm cái giường gỗ cứng nhắc, chỉ lôi một tấm ga trải giường cũ nát từ trong hành lý.
Suốt dọc đường cô kết giao với nữ thanh niên tri thức nào, ngủ nhờ cũng chẳng ai đồng ý, cuối cùng cô nghĩ đến việc tìm Phùng Trác giúp đỡ, xem thể mượn tạm tấm chăn thừa nào .
Phùng Trác mệt buồn ngủ, sớm ngủ say gì nữa, bất đắc dĩ cô đành dùng quần áo lót xuống giường tạm bợ qua một đêm.
Nghĩ đến những ngày tháng sống thế nào, trong bóng tối, nước mắt Trịnh Minh Châu tự chủ mà chảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-314.html.]
Tấm ván giường ký túc xá chỉ cứng mà còn bằng phẳng, lên thấy cộm vô cùng, bên trong ký túc xá cũng cũ nát hết sức, là tường đất nền đất, đến một viên gạch cũng thấy.
“ đến để kiến thiết Lâm Bá, tại đối xử như thế ?
Các đối xử với sinh viên ưu tú như ?!"
Cuối cùng, Trịnh Minh Châu nhịn nữa, mở cửa xông ngoài hét lên với những nhân viên lâm trường và nhân viên văn phòng thanh niên tri thức rời .
Phía văn phòng thanh niên tri thức một cái hừ lạnh một tiếng.
Loại thanh niên tri thức năm nào chẳng , nhưng đến đây thì bắt buộc chấp nhận môi trường ở đây.
“Đồng chí thanh niên tri thức , điều kiện ký túc xá chuẩn cho các bạn đủ , những dân địa phương khác đều ở nhà đất đấy.
Nếu cô chê ở thì mai tiền thể thuê thợ mộc đóng một cái giường mới cho , hoặc cũng thể chọn lên huyện mà ở.
Tuy nhiên đến lúc chính thức bắt đầu việc, nếu cô kịp mặt để lao động thì sẽ điểm công ."
Trịnh Minh Châu ngẩn , sắc mặt càng tệ hơn:
“Ý gì đây?
Chúng còn việc chân tay ?
là phần t.ử tri thức, là sinh viên ưu tú nghiệp Đại học Lâm nghiệp!
thể đưa đề xuất cho các , dạy các mới trồng cây , tại còn việc chân tay?"
“Cô đưa đề xuất, nếu là ý kiến thì đương nhiên chúng sẽ tiếp thu, nhưng khi đưa đề xuất xong thì ai việc ?"
Nhân viên lâm trường buồn khoanh tay , “Đồng chí thanh niên tri thức , cô nghĩ đến đây để hưởng phúc đấy chứ?
Ở chỗ chúng ngay cả giáo sư cũng đích xuống ruộng việc đấy!"
Nghe , mặt Trịnh Minh Châu trắng bệch ngay lập tức.
Cô chỉ một mực nghĩ đến việc dùng kiến thức lý thuyết trong sách vở của để trồng rừng, nghĩ tới việc ai sẽ là thực hiện những công việc đó.
Chẳng lẽ là những công nhân nông dân kiến thức ?
“ khuyên cô nên nhanh ch.óng ngủ , sáu giờ sáng mai tập trung .
Cô xem ai khác giống cô chạy đây loạn ?"
“Đó là vì bọn họ gan!"
Trịnh Minh Châu cứng miệng .
“Ha ha ha ha..."
Đồng chí lâm trường nhịn thành tiếng, “Đó là vì lúc nãy họp chú ý lắng nên dậy sớm, thấy lúc nãy cô chỉ lo mải mê trò chuyện với đồng chí nam bên cạnh thôi!"
Mặt Trịnh Minh Châu đỏ lên, hừ một tiếng về ký túc xá.
Trong ký túc xá, ba nữ thanh niên tri thức khác sẵn , thấy cô xám xịt về, lộ vài phần ý giễu cợt.
“Trịnh Minh Châu, cô đừng quậy nữa, ảnh hưởng đến nghỉ ngơi."
“ đấy, đến đây , cô bản lĩnh thì bảo nhà cô đưa cô về .
Chẳng cô bố cô là giáo sư đại học , đưa cô về chẳng là chuyện dễ dàng , cô cứ thế khiến đều nghỉ ngơi ."
“Dù chúng cũng chẳng về ..."
Về ư?
Nếu là khi xảy chuyện, Trịnh Minh Châu còn tự tin thể về bất cứ lúc nào, nhưng hiện tại...
Muốn điều cô về chắc chắn cửa , cửa nghĩa là tốn tiền, nhà cô bây giờ chắc chắn thể bỏ thêm tiền cho cô nữa .